Mọi chuyện xem như đã được giải quyết ổn thỏa, sau khi gác máy, Thẩm Nghi liền thấy hai thực tập sinh bên cạnh rất ngoan ngoãn, chủ động đề nghị chuyển sang ở khách sạn khác xa hơn, nhường lại căn phòng này cho cô.
Lúc ba người đang thu dọn hành lý, một người đàn ông có vẻ là quản lý sảnh khách sạn bước nhanh đến chỗ họ, nói với Thẩm Nghi: “Xin chào, xin hỏi cô là Thẩm Nghi tiểu thư phải không?”
Thẩm Nghi gật đầu.
“Xin lỗi vì đã gây phiền phức cho mấy người. Chúng tôi vừa có thêm một phòng trống, mời cô theo tôi làm thủ tục nhận phòng.”
Vị quản lý đó lại quay sang hai thực tập sinh phía sau cô cười nói: “Hai cậu có thể nhận phòng tiêu chuẩn đã đặt trước.”
Thẩm Nghi và hai cậu thực tập sinh liếc nhìn nhau, dù thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, để mặc người quản lý dẫn đến quầy lễ tân.
Người quản lý ấy rất chu đáo, thu thập chứng minh nhân dân của cả ba, đưa cho nhân viên lễ tân, còn âm thầm ra hiệu bằng ánh mắt.
Nhân viên lễ tân vừa nhận xong liền chuẩn bị thẻ phòng, thoáng liếc số phòng một cái rồi nhìn Thẩm Nghi đầy tò mò, nhưng cũng không nói gì thêm.
Quản lý khách sạn lấy thẻ từ tay cô nhân viên, đưa cho Thẩm Nghi: “Cô Thẩm, phòng của cô ở tầng 8, còn hai cậu kia ở tầng 3.”
“Cảm ơn.” Thẩm Nghi lễ phép gật đầu cảm ơn anh ta.
Cô giúp hai thực tập sinh chuyển hành lý vào phòng họ, sau đó chào tạm biệt rồi kéo vali lên tầng 8.
Cấu trúc tầng 8 khác biệt hẳn với tầng 3, số lượng phòng rất ít. Mỗi phòng cách nhau khá xa, tạo cảm giác riêng tư.
Thẩm Nghi đến trước cửa phòng mình, quẹt thẻ, mở cửa kéo vali vào.
Cô vừa bước vào khu vực sảnh phòng thì bất chợt sững người.
Căn phòng này, từ cách bài trí đến diện tích, rõ ràng không phải phòng thông thường mà là một phòng tổng thống!
Cô sực nhớ đến lời người quản lý lúc nãy, cảm thấy chắc anh ta đã hiểu nhầm gì đó. Vì theo thân phận của mình, cô hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn để được ở phòng sang như vậy.
Đứng giữa phòng khách, ánh mắt Thẩm Nghi lướt qua nội thất bên trong thì bất ngờ dừng lại trên tay vịn ghế sofa. Tim cô chợt đập mạnh.
Đó là... một chiếc cà vạt nam!
Phòng này có người ở rồi!
Nhận ra điều này, cô vội kéo lùi vali lại một bước, nghĩ thầm không lẽ nhân viên khách sạn nhầm phòng?
Còn chưa kịp xoay người thì đột nhiên nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân trầm ổn, rồi cơ thể bị ai đó nhẹ nhàng ôm từ phía sau.
Thẩm Nghi giật bắn cả người, phản xạ định vùng ra, suýt chút nữa hét lên thì bỗng nghe một giọng nam trầm thấp khẽ cười bên tai: “Đại nhiếp ảnh gia Thẩm, đến cà vạt bạn trai mình cũng không nhận ra à?”
Cô đột ngột sững người lại, bị anh nhẹ nhàng xoay người lại.
Thẩm Nghi: “......”
Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, chớp mắt, vô cùng sửng sốt.
“Chu Tùng Cẩn? Sao anh lại ở đây?” Ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ bất ngờ pha chút vui mừng.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn còn rực sáng hơn cả cô, khẽ cười nói: “Ai bảo người nào đó đi công tác. Anh về Cẩm Thành không gặp được em, đành phải theo đến đây.”
Thẩm Nghi tránh ánh nhìn của anh, làm bộ nghiêm túc: “Chu Tùng Cẩn, lúc anh đi công tác, em đâu có bám theo như vậy.”
Chu Tùng Cẩn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, những giọt nước còn đọng trên tóc sau khi tắm rơi xuống, thấm vào vạt áo.
Chất vải lộ ra cơ bắp rắn chắc mờ mờ, làn da rám nắng phủ hơi nước nóng bỏng.
Đôi mắt sâu thẳm của anh phủ một tầng hơi nước mơ màng, dừng lại ở d** tai Thẩm Nghi, nơi đang đeo đôi khuyên tai pha lê màu hồng.
Giống như trái dâu tằm non chưa chín vào thu, vừa ngọt vừa gợi cảm.
“Anh chỉ là... rất nhớ em thôi.”
Thẩm Nghi định nói gì đó, nhưng người đối diện đã cúi xuống, ngậm lấy d** tai lạnh buốt bên phải của cô, dịu dàng cắn nhẹ, l**m m*t.
Cô nín thở, ráng chịu cảm giác ngứa ngáy, mặc cho anh làm bừa.
Ánh mắt cô lướt qua vai anh, nhìn ra ngoài cửa sổ lớn trong phòng. Bên ngoài là một rừng cây rộng lớn.
Thu đã về, lá cây xen lẫn đỏ và xanh, tạo nên một khung cảnh khoáng đạt và bình yên.
Cảm giác mơn man bên tai nhanh chóng lan đến cổ, hơi thở anh trở nên nặng nề, đầu lưỡi chuẩn bị tiến tới, Thẩm Nghi liền nhanh tay đẩy anh ra.
Cô khẽ nhíu mày, nhìn người đang định giở trò, nhẹ giọng trách: “Chu Tùng Cẩn, anh lại định làm gì nữa đây?”
Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu nhìn cô với vẻ ngây thơ, chớp đôi hàng mi dài cứng cáp, nghiêng đầu cười.
“Không được để lại dấu vết.” Thẩm Nghi thấy anh còn chưa chịu nhận, liền đưa tay che cổ mình, nơi vừa bị anh làm ướt, cảnh cáo.
Mỗi lần cô đi công tác, anh đều giở mấy trò này. Dù bắt đầu từ đâu, cuối cùng luôn kết thúc bằng việc để lại vết đỏ lộ liễu trên cổ cô.
Lần này trước khi đi không có cơ hội, thế mà anh lại đuổi theo đến tận đây... cố tình muốn để lại dấu vết!
Chu Tùng Cẩn nghe cô “cảnh cáo”, chẳng chút xấu hổ, đi đến bên chiếc bàn gần đó, lấy đồng hồ và chuỗi hạt đeo tay, thong thả đeo vào.
“Em là người có bạn trai, để lại chút dấu vết cũng đâu có gì lạ.”
Thẩm Nghi mở vali, ngồi xổm xuống lấy hành lý ra, vừa lườm anh một cái đầy bất lực: “Chiều nay em phải chụp ảnh cho Quan Phàm! Cần giữ hình tượng.”
Chu Tùng Cẩn không nói gì, chỉ “ồ” một tiếng: “Cái người minh tinh đó à.”
Tay Thẩm Nghi khựng lại một chút, không biết đang nghĩ gì mà có vẻ do dự.
“Sao vậy?” Chu Tùng Cẩn thấy cô ngồi ngẩn người bên vali, quay người hỏi.
“Nếu em ở lại đây với anh, lỡ bị người ta bắt gặp thì sao?” Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt.
Cô đang phân vân giữa việc lén ngủ lại đây, hay đến khách sạn xa hơn để đặt phòng khác.
“Trưa em còn phải chụp ảnh minh tinh kia mà? Nếu chuyển đến khách sạn xa, sẽ bất tiện.” Chu Tùng Cẩn ung dung ngồi trên sofa nhìn cô.
“Như vậy sẽ làm chậm trễ công việc của em.”
Chu Tùng Cẩn đoán đúng, sau khi nghe câu đó, cô liền tiếp tục sắp xếp hành lý trong vali, khóe môi anh cũng nhẹ cong, nở một nụ cười đầy mãn nguyện.
(Bạn Quýt: tên hồ ly! đồ cáo già!)