Ánh sáng ban mai mùa hè rọi lên gương mặt của Thẩm Nghi. Cô từ từ mở mắt.
Trong đầu ù lên một lúc như khởi động máy, sau đó ý thức mới dần rõ ràng trở lại.
Ngẩng đầu len lén nhìn người đàn ông trước mặt vẫn đang ngủ say, ánh mắt cô lướt từ hàng lông mày sắc nét xuống sống mũi cao thẳng của anh, rồi chầm chậm dừng lại ở đôi môi đầy đặn, đẹp đến mức khiến người khác cũng muốn chạm thử một lần.
Gương mặt khi ngủ của anh khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày. Lông mày khẽ nhíu, khóe môi hơi cong xuống, trông giống như... một cậu bé chịu ấm ức.
Thẩm Nghi ngắm anh một lúc, cúi đầu nhìn lại bản thân, phát hiện mình vẫn còn đang nằm trọn trong vòng tay của anh mà không mặc gì, má cô lập tức đỏ bừng, bắt đầu cựa quậy một cách khó xử.
Vừa cử động, cơn đau ê ẩm lan khắp cơ thể khiến cô không khỏi nhíu mày.
Cô cố chịu đựng sự khó chịu, xoay người định rời khỏi giường, nhưng ngay lúc đó, eo bị người phía sau ôm chặt, nhẹ nhàng kéo cô quay lại nằm đối diện với anh.
"Chu Tùng Cẩn?" Thẩm Nghi khẽ kêu lên, chạm phải ánh mắt còn mơ màng của anh, lập tức né tránh đầy lúng túng.
"Em định đi đâu?" Chu Tùng Cẩn đưa tay nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn cô một cái chào buổi sáng.
Khi định hôn tiếp thì Thẩm Nghi lách đầu tránh né.
"Em... em muốn đi mặc quần áo."
"Ngủ thêm chút nữa đi."
"Chút nữa dì Sài sẽ tới." Thẩm Nghi vội vàng nói.
"Dì Sài hôm nay không tới." Chu Tùng Cẩn vùi mặt vào cổ cô, hít sâu một hơi, giọng vui vẻ: "Dì ấy xin nghỉ rồi."
Xin nghỉ? Thẩm Nghi nghe có gì đó sai sai, dạo này dì Sài hình như hay xin nghỉ quá?
Cô bị hành động thân mật của anh làm cho đầu óc không tập trung nổi, lắp bắp: "Anh... anh không đi làm à?"
"Hôm nay là Chủ nhật." Giọng anh khàn khàn, quyến rũ vang lên bên xương quai xanh của cô.
"Thế... em, em muốn về nhà."
"Anh đưa em về."
"Không... không cần đâu!"
"Em về thì anh theo về luôn!" Lời nói và hành động của Chu Tùng Cẩn đều không cho cô từ chối, lại tiếp tục quấn lấy cô. Thẩm Nghi bị anh làm cho tim đập thình thịch từ sáng sớm, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà, chẳng còn sức đâu mà đẩy anh ra, đành phải đổi cách:
"Em đói rồi."
Chu Tùng Cẩn lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên nhớ ra tối qua hai người chưa ăn tối.
Anh nhẫn nhịn khao khát còn chưa nguôi của buổi sáng, cảm thấy có lỗi, dịu dàng hỏi: "Em muốn ăn gì? Anh nấu cho em."
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt, giọng điềm tĩnh: "Thịt bò kho."
Chu Tùng Cẩn: "..."
Hôm qua Thẩm Nghi đợi cả buổi chiều để được ăn món thịt bò kho, cuối cùng chưa kịp ăn đã bị anh dụ dỗ xuống lầu. Giờ nghe anh hỏi, mùi vị trong trí nhớ lại khiến cô nuốt nước bọt.
"Được." Chu Tùng Cẩn ôm cô cười: "Anh nấu cho em."
…
Chu Tùng Cẩn dậy trước, vệ sinh cá nhân đơn giản. Biết thịt bò kho cần thời gian lâu, vì sợ cô đói nên anh xuống bếp nấu trước hai tô mì.
Lúc bưng mì lên, Thẩm Nghi vừa đánh răng rửa mặt xong.
Cô nhìn mình trong gương, phát hiện vùng cổ vẫn còn in lại rất nhiều dấu vết tối qua, vừa xấu hổ vừa hoảng hốt.
May mà chưa vội về nhà, nếu bị Tiểu Quân nhìn thấy thì kiểu gì cũng bị chọc quê vài ngày.
Vừa khóa vòi nước, eo lập tức bị người phía sau ôm lấy, một lồng ngực ấm áp lập tức dán chặt sau lưng.
Hơi thở mát lạnh của Chu Tùng Cẩn phả lên gáy cô, nhẹ nhàng nói: "Mì xong rồi."
Dứt lời, anh dùng mũi cọ nhẹ vào sau tai cô, hít lấy mùi hương nhàn nhạt trên da cô, khẽ thở dài: "Thẩm Nghi, em thơm thật."
Thẩm Nghi đỏ mặt, không dám nhìn anh, còn chưa kịp nói gì thì chân đột nhiên bị nhấc bổng.
"Chu Tùng Cẩn!" Tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
"Em đang mệt, không nên đi lại nhiều." Anh bế ngang cô lên, chân dài sải bước rời khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế ăn.
Tâm trạng của Chu Tùng Cẩn hiếm khi vui vẻ đến thế, một phần lớn là vì hôm qua anh phát hiện một chuyện khiến anh vừa mừng vừa ngạc nhiên — Thẩm Nghi và Vương Lục thực ra chưa từng đi quá giới hạn.
Với tính cách của Thẩm Nghi, nếu cô không đồng ý chuyện đó, vậy thì quan hệ giữa cô và Vương Lục ít nhất không thân thiết như anh từng nghĩ.
Có lẽ... cô ấy cũng không yêu Vương Lục đến mức ấy.