Chu Tùng Cẩn ngồi đối diện bàn ăn, nhìn Thẩm Nghi chậm rãi ăn mì, khóe môi không giấu nổi ý cười.
Sau khi ăn xong, anh lại bắt đầu bám lấy cô, định bế cô sang ghế sofa trong phòng khách.
“Em tự đi được.” Thẩm Nghi đẩy anh ra, “Đâu yếu đến mức đó.”
Chu Tùng Cẩn nhìn kỹ nét mặt cô, giọng nghiêm túc hơn: “Cơ thể còn ổn chứ?”
Thẩm Nghi cố che đi sự nóng bừng trên mặt, cứng giọng đáp: “Tất nhiên, vẫn đi lại bình thường.”
Chu Tùng Cẩn khẽ cười, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu nhưng cũng không nói gì, chỉ gật đầu rồi quay vào bếp chuẩn bị thịt bò kho.
Thẩm Nghi thở phào nhẹ nhõm, cố gắng chịu đựng sự khó chịu dưới cơ thể, leo lên ghế sofa, cầm điện thoại lên nghịch.
Tối qua Tiểu Quân nhắn cho cô cả loạt tin, hỏi cô có về không. Mãi đến sau nửa đêm, cô ấy mới dừng lại bằng một cái sticker “Ơi chà~”.
Thẩm Nghi chống mu bàn tay lên mặt, để làm dịu đi hơi nóng trên má.
Một lúc sau, cô đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa kính mờ của nhà bếp.
Lúc dậy, Chu Tùng Cẩn mặc một bộ đồ ở nhà màu đen đơn giản: áo thun và quần dài. Tóc ngắn được chải nhẹ về phía sau theo kiểu rẽ lệch.
Anh quay lưng về phía cô, khi thái thịt bò thì hai vai khẽ động theo nhịp, sau đó quay người rửa rau, đun nước… từng động tác đều chậm rãi, điềm đạm, rất khác với sự mãnh liệt của anh tối qua.
Ánh mắt Thẩm Nghi dừng lại ở bàn tay cầm dao của anh, các đốt ngón tay rõ ràng, gọn gàng. Cô chợt nhớ đến cảnh tượng tối qua khi chính đôi tay ấy đã khiến cô xấu hổ vô cùng... Vội vã dời mắt đi, cô cố gắng điều chỉnh lại hơi thở đang hỗn loạn.
…
Cửa bếp mở ra, Chu Tùng Cẩn bước ra với dáng người cao lớn, Thẩm Nghi vội vàng cúi mắt xuống, giả vờ như không để ý.
“Chuẩn bị xong rồi à?” Cô hỏi.
“Ừ.” Anh ngồi xuống cạnh cô, dang tay kéo cô vào lòng: “Phải kho vài tiếng.”
Thẩm Nghi gật đầu, trong lòng đang tính nên làm gì để giết thời gian, thì mặt đã bị anh nghiêng sang, môi anh lập tức phủ xuống.
Cô bị anh đè lên sofa, chưa kịp phản ứng đã giật mình: “Chu Tùng Cẩn, anh...”
“Không phải em vừa bảo vẫn đi lại tốt sao?” Chu Tùng Cẩn cười khẽ, giọng trầm xuống, rồi cúi người xuống tiếp tục.
...
Trên sofa vang lên những âm thanh khe khẽ của sự cọ xát. Trong cơn hỗn loạn, Chu Tùng Cẩn nắm lấy mắt cá chân đang đeo vòng ngọc của cô, rồi nâng nốt chân còn lại, vòng cả hai chân cô lên eo mình. Anh ôm lấy eo cô, nhấc bổng người dậy theo tư thế thẳng đứng.
Thẩm Nghi liên tục th* d*c, đôi chân bất đắc dĩ phải ôm lấy hông anh. Mỗi bước chân anh đi, toàn thân cô đều run rẩy theo nhịp.
“Đi... đâu vậy?” Cô choàng tay qua cổ anh, giọng thở gấp, đầy lúng túng.
“Em muốn đi đâu?” Giọng anh khàn khàn, môi lướt nhẹ nơi cổ và vai cô.
“Về... về phòng.” Thẩm Nghi vội đáp. Khi nãy đã ở sofa giữa phòng khách rộng rãi khiến cô đã ngại chết được, giờ mà còn bị anh bế đi vòng vòng khắp nhà thế này nữa thì...
Cô cần một nơi bình thường, kín đáo và an toàn.
Chu Tùng Cẩn không trả lời, ôm cô thẳng về phía thư phòng: “Vào thư phòng sách đi.”
“Anh...!!” Thẩm Nghi bối rối.
Anh không nói lời nào, một tay nhẹ nhàng đỡ lấy mông cô, tay kia xoay mặt cô lại từ trên vai mình, cúi xuống hôn sâu.
Anh sải bước vững vàng, bế cô vào thư phòng.
Thẩm Nghi bị anh đặt ngồi lên bàn, sau đó lại bị đè xuống ghế ngồi trong thư phòng.
Hai tay cô vô thức ôm lấy đầu anh, ngón tay đan vào mái tóc dày. Cô ngửa đầu, thở gấp chịu đựng từng cái hôn nóng bỏng nơi cổ và ngực, chỉ có thể lên tiếng cầu xin: đừng để lại dấu vết ở chỗ dễ thấy.
Dù sao thì... mai cô còn phải đi làm.