Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 184: Em muốn uống nước

Cô khép hờ đôi mắt, ánh sáng mờ ảo từ đèn trong phòng chập chờn hắt lên mí mắt, khiến đầu óc cô dần trở nên trống rỗng.

Cơ thể cô như rơi vào vòng tay tràn ngập hương trầm ấm áp của anh, những cảm giác mãnh liệt mang theo khiêu khích thiêu đốt lan rộng đến tận nơi sâu thẳm nhất.

Trong cơn mơ màng, Thẩm Nghi mơ hồ thấy người phía trên mình vừa xé một thứ gì đó...

Chu Tùng Cẩn lúc này chẳng khác nào một con mãnh thú, giữ chặt lấy “con mồi nhỏ”, thở gấp, cố gắng giữ chút lý trí để hỏi câu cuối cùng:

“Thẩm Nghi, có... được không?”

Cô nằm dưới anh, mắt khép hờ, toàn thân run rẩy, th* d*c, chỉ có thể phát ra vài tiếng nức nở, không thốt nổi thành lời.

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm lại...

Nhưng dường như...

Anh gắng gượng nhìn gương mặt đang nhăn nhó vì đau của cô, bỗng sững người:

“Thẩm Nghi, em...”

Cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, mày nhíu chặt, không nói nổi một câu.

“Anh xin lỗi... xin lỗi...” Anh lập tức cúi xuống hôn cô, dịu dàng nói lời xin lỗi...

Nhưng anh vẫn không dừng lại.

Mồ hôi túa ra trên trán, anh cố kiềm chế d*c v*ng gần như sắp nổ tung, ôm chặt lấy cô...

Mọi thứ bắt đầu hỗn loạn như một bản nhạc đầy chấn động, chập chờn trong những nốt lạc nhịp, rồi dần dần tìm được tiết tấu và âm điệu.

Chiếc cà vạt quấn trên cổ tay cô dần bung ra vì động tác mạnh mẽ, Thẩm Nghi khẽ giơ cánh tay trắng muốt lên muốn đẩy ra nhưng bất lực, cuối cùng chỉ biết bám chặt lấy vai anh, chịu đựng tất cả...

Cánh hoa rơi rụng...

Cơn mưa giông trút xuống...

Sau ba mùa xuân, hơi nóng vẫn cuộn trào.

Cảnh xuân dần đến cao trào.

Pháo hoa mùa hè nổ tung từng chùm một trên bầu trời, lộng lẫy đến say đắm lòng người.

Sau cùng, chỉ còn lại ánh sao rải rác khắp không trung.

Mọi thứ kết thúc. Trong cơn mơ hồ, cô cảm nhận cơ thể được anh bế vào phòng tắm.

Dòng nước mát rượi gột sạch mồ hôi và sự thân mật vương lại giữa cả hai.

Sau khi lau khô người cho cả hai, Chu Tùng Cẩn bế cô về lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt vào chăn mỏng mùa hè, đắp kỹ cho cô.

Anh đứng bên giường rót một ly nước mát. Trên người chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm, dây buộc lỏng lẻo ở eo. Bên dưới lớp áo choàng đen là cơ thể rắn chắc với làn da màu mật, theo từng cử động tay anh mà thấp thoáng hiện ra.

Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ giường: “Em muốn uống nước.”

Phòng ngủ mờ tối, Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn, thấy Thẩm Nghi nửa gương mặt chôn trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt mơ màng nhìn về phía anh.

Anh uống nốt ngụm cuối, rót lại nửa ly rồi ngồi xuống bên mép giường.

Thẩm Nghi chậm rãi nhổm dậy, từ trong lớp chăn vươn một cánh tay trắng ngần ra định lấy ly, nhưng Chu Tùng Cẩn không buông tay khỏi chiếc ly.

Cô không cầm được, đành buông tay xuống, mặc anh đưa ly nước chạm đến môi mình, từ tốn cho cô uống từng ngụm.

Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn vào mái tóc mềm mại của cô, ánh mắt dừng lại ở chiếc gáy đỏ ửng đầy quyến rũ, đôi mắt anh lại trầm xuống.

Thẩm Nghi như một chú nai nhỏ, ngoan ngoãn nằm đó nhấp từng ngụm nước, hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn sâu thẳm của con báo bên cạnh đang dần tối lại.

Đang uống dở, chiếc ly bất ngờ bị rút lại. Phản xạ tự nhiên, cô hơi ngẩng môi định theo nhưng không kịp.

Cô nhíu mày, ngước lên nhìn anh, có chút bực dọc: “Em còn muốn.”

“Cái gì cơ?” Chu Tùng Cẩn giả vờ không nghe rõ, giọng khàn khàn hỏi lại.

“Còn muốn.” Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào chiếc ly anh vừa cầm đi, nhấn mạnh.

Chu Tùng Cẩn khẽ cười, nói một chữ: “Được.” Rồi tiện tay đặt chiếc ly lên bàn.

Thẩm Nghi còn đang khó hiểu, người bên cạnh đã cúi xuống hôn cô, nụ hôn ấy lại trút xuống lần nữa, đầy mê say.

Cô vội quay đầu né tránh, chui mặt vào chăn: “Không phải kiểu ‘muốn’ này...”

Nhưng né tránh cũng chẳng có ích gì.

“Vậy là kiểu nào?” Giọng anh trầm thấp, mang theo tiếng cười.

Cánh tay rắn chắc ôm lấy cô cả người lẫn chăn kéo vào lòng. Chiếc áo ngủ trượt khỏi người anh, để lộ phần lưng rắn chắc đầy cơ bắp.

Tấm chăn mỏng che chắn quanh người cô nhanh chóng bị anh kéo đi, không còn vật cản, cô lập tức lộ ra hoàn toàn.

Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, khiến cô rùng mình...

Tay cô đặt lên vai anh, những ngón tay bất giác len vào mái tóc anh, đón nhận...

Một cơn sóng lớn kế tiếp lại kéo đến.