Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 183: Muốn em

Những nụ hôn cuồng nhiệt của anh bất ngờ ập tới, khiến cô lúc này mới nhận ra anh vừa nói ra một câu... không thể tin nổi!

Chu Tùng Cẩn, cái người luôn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh lạnh lùng kia vậy mà cũng biết buông lời trêu ghẹo táo bạo đến thế?!

Những lời định trách mắng còn chưa kịp thoát khỏi miệng, đã bị làn môi anh cướp đi tất cả. Cô chỉ còn biết bật ra vài tiếng r*n r*, rồi dần chìm vào cơn mê loạn.

Sự giận dỗi ban nãy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho trái tim đập rộn ràng như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Nụ hôn hôm nay của Chu Tùng Cẩn rất khác. Không chỉ dịu dàng, mà còn đầy khiêu khích, đầy mê hoặc.

Anh c**n l** đ** l*** cô, m*t nhẹ, cắn nhẹ, thỉnh thoảng còn phát ra những âm thanh khiến người nghe đỏ mặt, tim đập loạn nhịp. Thẩm Nghi cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng, da đầu tê dại.

Nụ hôn rồi cũng rời khỏi môi cô, chậm rãi trượt xuống gò má, lướt đến sau tai n** m*n c*m nhất của cô rồi cắn nhẹ, giống như đang trêu chọc cô...

Thẩm Nghi khẽ run lên vài cái, cố quay đầu né tránh, nhưng gương mặt đỏ bừng lại bị bàn tay to lớn của anh giữ lại, buộc cô phải đối mặt với anh.

Anh cúi xuống, để lồng ngực vững chãi của mình áp lên người cô, chiếc cà vạt sẫm màu cũng theo đó đung đưa trước mắt cô.

“Thẩm Nghi...” Giọng anh trầm khàn, ánh mắt khóa chặt lấy cô. “Em biết cả ngày hôm nay, lúc anh đang tham dự lễ khai trương, trong đầu anh nghĩ gì không?”

Thẩm Nghi th* d*c, ngực phập phồng không ngừng, đôi mắt mơ màng nhìn anh: “Anh nghĩ gì?”

Chu Tùng Cẩn cúi sát xuống bên tai cô, từng lời như lửa thiêu đốt: “Anh nghĩ... muốn em.”

Cơ thể Thẩm Nghi như bị điện giật, cả người run lên. Cô ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng không ích gì, động tác né tránh ấy trong mắt anh chỉ càng khiến vùng cổ mảnh khảnh và làn da sau tai càng thêm lộ rõ.

Ánh mắt anh lướt dọc từ xương quai xanh thanh mảnh của cô, men theo từng đường nét nuột nà, dần dần biến mất trong cổ áo sơ mi mỏng manh.

Anh không vội vàng, không thô bạo. Ngược lại, tay anh nhẹ nhàng xoa gò má cô, rồi v**t v* vành tai nhỏ xinh, dường như muốn xua tan sự ngượng ngùng của cô.

“Đừng sợ.” Anh thì thầm.

Rồi cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn dịu dàng, sâu lắng và đầy trân trọng.

Thẩm Nghi đắm chìm trong sự dịu dàng ấy, vừa ngọt ngào vừa choáng váng. Nhưng đúng lúc ấy, đôi môi anh bất ngờ rời đi.

Phản xạ tự nhiên khiến cô khẽ mím môi như muốn đuổi theo. Đôi mắt lấp lánh như vì sao trong đêm tối nhìn anh đầy nghi hoặc.

Chu Tùng Cẩn nắm tay cô, đặt lên cổ áo mình, khẽ hướng dẫn: “Giúp anh tháo cà vạt, được không?”

Thẩm Nghi như mất phương hướng, run rẩy đưa tay kéo loạn xạ. Nhưng do căng thẳng, cô lại kéo quá mạnh, khiến cà vạt siết chặt cổ anh.

Cô hoảng hốt buông tay: “Xin... xin lỗi!”

“Không sao.” Anh dịu dàng nói. Rồi dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng tháo nút thắt.

Cô còn chưa kịp nói gì, môi anh lại áp xuống, cướp đi lời lẽ của cô một lần nữa. Anh thuận tay giật cà vạt khỏi cổ, vòng ra sau, trói nhẹ hai cổ tay cô rồi ép xuống giường.

“Chu Tùng Cẩn... ưm...” chẳng phải anh nói không sao sao?!

Cô giãy giụa nhưng không cách nào thoát ra được. Khi gần như không thể thở nổi, cô cảm nhận được bàn tay lạnh buốt của anh đang lần mò xuống dưới… đặt lên ngực cô.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào – lướt qua – khiêu khích. Những chiếc cúc áo dần dần bung ra, ánh sáng từ đèn dịu nhẹ lướt qua thân hình trắng ngần.

Làn da mát lạnh lập tức bị sự ấm nóng ẩm ướt nuốt trọn.

Cảm giác chưa từng có này khiến Thẩm Nghi phải cong người lên, không ngăn được tiếng rên bật ra từ môi. Nhưng cô vẫn bất lực, không thể giãy giụa...