Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 180: Em sẽ nhớ anh

Trời vừa hửng sáng, Thẩm Nghi ngồi bật dậy trên giường, mái tóc rối tung. Cô ngồi ngay giữa giường, ngây người một lúc.

Cô nuốt nước bọt, thử cảm giác ở cổ họng. Thuốc uống tối qua rõ ràng có hiệu quả, cổ họng đã bớt đau, cơ thể cũng dần hồi phục lại sức lực.

Nhớ lại chuyện xảy ra nửa đêm hôm qua, tai cô bắt đầu đỏ ửng. Cô xỏ giày, đi đi lại lại vài vòng trong phòng, nghe bên ngoài không có tiếng động gì mới nhẹ nhàng mở cửa ra.

Cánh cửa phòng của Chu Tùng Cẩn khép hờ, bên trong không có ai.

Căn hộ của anh là kiểu một tầng một căn, không gian rất rộng. Thẩm Nghi đi qua nhà bếp, phòng khách, vài phòng làm việc và phòng khách, cuối cùng cũng tìm thấy anh ở ban công phía bên kia.

Anh đang đứng ngoài ban công, quay lưng lại với cô, dường như đang nghe điện thoại.

Anh mặc đồ chỉnh tề, thắt cà vạt, đeo đồng hồ, trông như chuẩn bị ra ngoài.

Thẩm Nghi chăm chú nhìn bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh. Ánh sáng ban mai mùa hè làm nổi bật lên đường nét vai rộng eo thon, vài sợi tóc phía sau đầu bị gió từ ban công thổi tung nhẹ.

Tim cô đập thình thịch, hơi thở rối loạn. Rồi cô nghe thấy tiếng từ điện thoại anh truyền ra – là giọng đàn ông trầm thấp, có vẻ nghiêm khắc.

Có vẻ là giọng ba anh.

“Con là ai? Con bao nhiêu tuổi rồi? Làm việc lúc nào lại hấp tấp như vậy?” 

“Ngày đầu tiên của hội nghị mà lại không có mặt, con nghĩ các khách mời sẽ nghĩ gì?”

“Lễ cắt băng hôm nay nhất định phải đến đúng giờ!”

Những lời trách mắng nối tiếp nhau, giọng tuy không lớn, nhưng lại tràn đầy uy nghi khiến người ta không thể phản bác.

Chu Tùng Cẩn chỉ yên lặng lắng nghe, cuối cùng mới bình tĩnh đáp: “Con biết rồi.”

Anh cúp máy, quay vào trong mới thấy Thẩm Nghi đang đứng sau lưng, nhìn anh chăm chú.

Chu Tùng Cẩn nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, ánh mắt dịu dàng, bước chậm về phía cô.

“Anh đi đi.” Thẩm Nghi nhìn anh, giọng nhẹ nhàng: “Em sẽ nhớ anh.”

“Em sẽ nhớ anh…”

Chu Tùng Cẩn hơi khựng lại, đôi mắt sâu thẳm hiện lên ánh sáng rực rỡ không giấu được sự vui sướng.

Một lúc sau, anh đưa tay vuốt nhẹ lên má cô, thấp giọng hỏi: “Đỡ hơn chưa?”

Thẩm Nghi nhẹ gật đầu.

“Thật sự đỡ rồi?” Anh xác nhận lần nữa.

Cô gật đầu thêm lần nữa, trấn an anh: “Cổ họng không đau nữa, hôm nay uống thêm vài liều thuốc là ổn.”

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn hơi mơ hồ, nhìn chằm chằm vào đôi môi nhỏ xinh của cô, cổ họng anh khẽ trượt lên xuống.

Ngón tay anh lướt ra sau, khẽ chạm vào d** tai mềm mại của cô. Cảm giác tê dại khiến Thẩm Nghi rùng mình nhẹ một cái.

Anh nhìn cô, giọng khàn nhẹ nhàng: “Thứ bảy rồi, em không phải đi làm, ở nhà chờ anh được không? Anh bay qua Hồng Kông họp xong, tối sẽ về.”

Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên. Mới hơn 5 giờ sáng, chắc chắn tối qua anh không ngủ được bao nhiêu, sáng phải bay đi họp, tối lại quay về… cô lo lắng liệu cơ thể anh có chịu nổi không.

Cô chân thành nói: “Nếu ở Cẩm Thành không có việc gấp, anh không cần phải về liền hôm nay đâu.”

Chu Tùng Cẩn: “……”

“Dù sao em cũng chờ anh ở đây nhé? Dì Sài lát nữa sẽ đến nấu ăn cho em.”

Thẩm Nghi nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Anh xách cặp lên, trước khi rời đi quay lại nhìn cô đang đứng tiễn mình ở cửa ra vào.

Vì vừa mới ngủ dậy, váy ngủ của cô vẫn còn vài nếp gấp, cổ áo hơi lệch, ánh mắt còn mơ màng ngái ngủ.

Anh không kiềm được khẽ cong môi, thu lại suy nghĩ, dặn dò mấy câu rồi mới rời đi.

Căn hộ nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Thẩm Nghi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn quanh căn phòng trang trí đơn giản tông màu bạc xám. Tường đá hoa cương có vân mờ nhạt, toát lên vẻ sang trọng và trầm tĩnh.

Ánh nắng mùa hè rọi qua rèm trắng bên cửa sổ sát đất, lan tỏa khắp căn phòng.

Gió nhẹ thổi từ ban công vào, mang theo mùi hương dịu nhẹ quen thuộc, giống hệt mùi hương trên người Chu Tùng Cẩn, chầm chậm lan khắp căn phòng và trong lòng Thẩm Nghi.