Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 179: Anh là một người đàn ông bình thường

Từ trong phòng tắm bước ra, Chu Tùng Cẩn thấy Thẩm Nghi đang đứng trước cửa phòng dành cho khách.

Cô mặc bộ đồ ngủ anh chuẩn bị. Viền ren đơn giản điểm nhẹ ở cổ áo, cổ tay và ống quần, tôn lên làn da trắng mịn cùng cổ tay mảnh khảnh. Trên chân là đôi dép hình vịt vàng, tóc vừa được sấy khô vẫn hơi xoăn nhẹ, xõa tự nhiên, đôi tay buông thõng bên người, ánh mắt mang theo nét mệt mỏi yếu ớt nhìn anh chằm chằm.

Bộ đồ ngủ và dép này… có vẻ hợp với cô hơn anh tưởng.

Chu Tùng Cẩn không để lộ cảm xúc, cúi đầu dùng khăn lông trắng lau sạch nước còn sót trên tóc ngắn, yết hầu trượt lên trượt xuống vài lần. Giọng anh khàn khàn nhưng dịu dàng: “Em sao còn chưa ngủ?”

“Cổ họng em vẫn đau, không ngủ được.” Thẩm Nghi khẽ lắc đầu.

Cô thấy toàn thân rã rời, lại uể oải mệt mỏi, tâm trạng sa sút. Nằm thử trên chiếc giường xa lạ trong phòng khách một lúc, cô cảm thấy trống rỗng và cô đơn, cảm xúc chán nản bỗng dâng lên.

Vậy là cô nhanh chóng rời giường, bước ra ngoài với đôi dép vịt vàng, muốn xem anh đang làm gì.

Khi thấy anh còn trong phòng tắm, cô liền đứng yên trước cửa phòng chờ anh.

Chu Tùng Cẩn đi đến bên cạnh cô, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa gò má tái nhợt vì bệnh của cô, giọng nói nhẹ như gió: “Thuốc chưa phát huy tác dụng, em ngủ một giấc rồi sẽ đỡ đau họng hơn.”

Anh cố nén lại dòng nhiệt đang dâng trong cơ thể, trầm giọng dỗ dành: “Ngoan, vào ngủ đi.”

Đôi mắt long lanh của Thẩm Nghi phủ đầy sương mờ, ngẩng đầu nhìn anh đầy bối rối mà không nói gì.

Cô tối nay đặc biệt bám người, bàn tay nhỏ đưa ra nắm lấy tay anh, ánh mắt khẽ lấp lánh: “Em... có thể nắm tay anh ngủ được không?”

Bàn tay đang bị cô nắm lập tức cứng đờ. Chu Tùng Cẩn khẽ hít vào một hơi, cúi đầu nhìn cô rất lâu...

Cuối cùng, không nói một lời nào.

Anh xoay lòng bàn tay, bao trọn tay cô, im lặng dắt cô chậm rãi đi vào phòng ngủ của mình.

Thẩm Nghi nhanh chóng tìm chỗ nằm bên cạnh anh, quay người nằm nghiêng đối diện anh, hai tay vẫn nắm chặt tay phải anh đặt trên gối.

Cô hơi dịch lại gần, đầu khẽ dựa lên người anh, thì thầm nói chúc ngủ ngon. Chỉ khi cảm nhận được hương thơm trầm ấm quen thuộc từ anh cùng hơi thở nhè nhẹ, cô mới yên tâm nhắm mắt lại.

Người bên cạnh dường như đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều, lồng ngực phập phồng nhè nhẹ.

Nhưng Chu Tùng Cẩn lại không thể nào “ngủ ngon” nổi.

Anh dựa vào ánh đèn đầu giường mờ nhạt, chăm chú ngắm cô. Hàng mi mảnh như cánh chuồn chuồn khẽ rung theo từng hơi thở, má hơi ửng hồng, đôi môi mềm mịn ánh lên sắc hồng nhạt.

Thẩm Nghi thật ra chỉ ngủ rất chập chờn. Trong mơ, cô thấy một giấc mơ phức tạp, đầy những hình ảnh lộn xộn, hỗn loạn không rõ là nơi nào, cũng không nhớ được cốt truyện rõ ràng.

Cô mơ mình đang vội vàng bắt xe, liên tục đổi xe. Cứ xuống một chuyến lại phải vội bắt chuyến khác.

Không biết bản thân đến từ đâu, cũng không biết đang đi đâu.

Chỉ nhớ khi vừa leo lên một chuyến tàu, mới phát hiện bố mẹ dường như chưa kịp lên cùng, liền hốt hoảng chạy dọc theo từng toa để tìm.

Cô tìm hết một dãy tàu nhưng chẳng thấy họ đâu. Lúc sắp khóc, ở toa cuối cùng, cô lại thấy Chu Tùng Cẩn.

Cảm xúc bỗng chốc vỡ òa, cô lao đến ôm lấy anh, đầu dụi dụi vào ngực anh đầy thân thiết.

Sự ấm áp bên cạnh bỗng rời đi, Thẩm Nghi đột nhiên mở mắt. Bên giường đã không còn ai.

Cô không biết Chu Tùng Cẩn đi đâu.

Ngoài trời vẫn còn là đêm khuya. Cô mơ hồ ngồi dậy khỏi chăn, mang dép vào rồi đẩy cửa đi tìm anh.

Đèn trong nhà vệ sinh còn sáng, bên trong văng vẳng tiếng nước chảy.

Thẩm Nghi lơ mơ lần theo ánh sáng, đẩy nhẹ cánh cửa đang khép hờ.

Chu Tùng Cẩn vừa rời khỏi giường, bật vòi rửa mặt bằng nước lạnh để xua đi dòng nhiệt đang âm ỉ trong người. Quay đầu lại, thấy Thẩm Nghi cũng tỉnh dậy, hơn nữa còn âm thầm đi theo đến đây.

“Thẩm Nghi?” Anh nhìn cô đang đứng ở cửa, mắt vẫn còn ngái ngủ, không kịp phản ứng.

Từng giọt nước lạnh từ mái tóc anh nhỏ xuống, lăn qua sống mũi cao rồi rơi xuống cằm.

Ánh mắt lơ đãng của Thẩm Nghi chợt quét xuống, dừng lại nơi đó... Rồi... đột nhiên cứng đờ.

Cả người cô như bị luồng điện giật, đầu óc “đùng” một tiếng, hơi nóng lan khắp từ đầu đến cổ.

Chu Tùng Cẩn ánh mắt khựng lại, lúng túng xoay người quay lưng về phía cô...

Giọng trầm khàn cất lên: “Thẩm Nghi, về ngủ đi.”

Thẩm Nghi bị dọa đến tỉnh cả ngủ. Ngây người trong chốc lát rồi lùi ra mấy bước, loạng choạng trong phòng khách rộng lớn một hồi mới tìm được đường về.

Tiếng bước chân chậm rãi của Chu Tùng Cẩn từ sau vang lên, khiến cô giật mình cứng đờ cả người.

Chu Tùng Cẩn nhận ra phản ứng của cô, lập tức dừng lại cách vài bước, nhìn bóng lưng đang run nhẹ của cô, thở dài bất lực: “Thẩm Nghi... anh là đàn ông bình thường, là người trưởng thành.”

Lúc nãy, khi cô trong mơ ôm anh, thân thể thơm ngọt mềm mại lại dán sát vào người, cái kiểu dụi dụi đó... không người đàn ông nào chịu nổi...

Thẩm Nghi: “...”

Cô do dự nửa ngày, cuối cùng lí nhí: “Vậy... vậy... em về phòng khách ngủ.”

Nói xong, cô đỏ mặt không dám quay đầu lại, chạy nhanh về phòng khách, đóng cửa cái “rầm”.

Chu Tùng Cẩn bất đắc dĩ nhìn “ngòi nổ” vừa chạy biến vào phòng, cúi đầu nhìn ngọn lửa trong người vẫn chưa dập, hít sâu một hơi, đành cắn răng quay lại phòng mình.