Chiếc xe hơi màu đen lặng lẽ chạy trong màn đêm của thành phố.
Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn Thẩm Nghi đang nằm trên đùi mình, thấy cô đã ngừng nức nở, hơi thở cũng dần ổn định… chắc là khóc mệt nên ngủ thiếp đi rồi.
Anh nhẹ nhàng vén lọn tóc trước trán cô ra sau tai, định đưa tay chạm vào khuôn mặt còn vương nước mắt của cô, nhưng sợ đánh thức nên đành kìm lại.
Lúc này, Giang Tử Dương gọi đến, hỏi anh sáng mai mấy giờ bay về Hồng Kông. Trong giọng nói mang chút ngập ngừng.
“Buổi hội nghị hôm nay sao rồi?” Chu Tùng Cẩn hạ giọng hỏi.
Giang Tử Dương đáp: “Bản thân hội nghị thì ổn thôi, chỉ là... chỉ là... bên Chủ tịch Chu nhanh chóng biết được anh... vắng mặt trong cuộc họp hôm nay ở Hồng Kông. Tôi đoán là mấy lão trong hội đồng quản trị đã gửi báo cáo cho ông ấy.”
“Chiều nay ông ấy còn gọi cho tôi, hỏi lý do anh không có mặt.”
Chu Tùng Cẩn khẽ nhắm mắt lại, yên lặng không nói.
Giang Tử Dương tiếp tục: “Tôi đã làm theo lời dặn của anh, bảo rằng tổng bộ bên này có việc khẩn, anh phải tạm quay về Cẩm Thành, và nói rằng ngày mai anh sẽ bay sang dự lễ cắt băng. Nghe xong thì ông ấy cũng không nói gì thêm.”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn bình thản đáp “Tôi biết rồi. Cậu làm tốt lắm.”
“Vậy lễ cắt băng ngày mai, tôi sẽ đặt vé máy bay sớm cho anh, được chứ?”
Chu Tùng Cẩn nhìn người con gái đang nằm ngủ trên đùi mình, suy nghĩ một lúc rồi bình tĩnh nói: “Cứ đặt trước đi.”
“Vâng.” Giang Tử Dương đáp, rồi cúp máy.
…
Xe dừng lại dưới nhà Thẩm Nghi, Chu Tùng Cẩn khẽ gọi cô dậy.
Người đang nằm trên đùi anh vẫn nắm chặt hai ngón tay anh, lắc đầu khẽ khàng, không chịu dậy.
“Em muốn... ở cạnh anh thêm một lát nữa.” Giọng Thẩm Nghi khàn đặc vì vừa tỉnh dậy sau khi khóc, nghe rất yếu ớt.
Chu Tùng Cẩn hơi sững người, để mặc cô nắm tay mình, trong lòng thấy vui vì sự chủ động và thân mật hiếm hoi ấy.
Ánh mắt anh dao động, do dự một lúc rồi thử hỏi: “Hay là… đến nhà anh đi?”
Thẩm Nghi không nói gì, khiến kỳ vọng trong lòng Chu Tùng Cẩn càng lúc càng lớn.
Không khí trong xe lặng đi, đến khi anh cảm nhận được cái gật nhẹ trên đùi.
Kỳ vọng hóa thành niềm vui dâng tràn, bị anh cố nén trong lồng ngực. Anh hạ thấp giọng, quay sang bác tài: “Chú Trạch, về nhà tôi.”
“Được.” Chú Trạch gật đầu, quay đầu xe.
Kể từ lúc hai người xác lập quan hệ, Thẩm Nghi chưa bao giờ đồng ý đến nhà anh.
Bởi với cô, đó là một dấu hiệu đầy nguy hiểm.
Có thể là vì chuyện ở bệnh viện hôm nay khiến cảm xúc cô chưa ổn định, cũng có thể là vì cô đã dần dần tin tưởng Chu Tùng Cẩn hơn.
Từ lúc xuống xe đến khi vào nhà, Thẩm Nghi luôn kề sát bên anh. Khi đi bộ, một tay cô nắm lấy tay anh, tay kia kéo tay áo sơ mi của anh, cơ thể tựa sát vào cánh tay anh, ngoan ngoãn không rời nửa bước.
Chu Tùng Cẩn cũng im lặng, nắm tay cô kéo vào thang máy, ra khỏi thang máy, nhập mã mở cửa rồi đưa cô vào nhà.
Sau khi đóng cửa lại, anh mới hơi yên tâm.
Thẩm Nghi ngẩn người đứng yên một chỗ, nhìn anh bật đèn, mở tủ giày, lấy ra một đôi dép nữ mới tinh có in hình vịt vàng, đặt xuống trước mặt cô.
Cô không để ý nhiều đến đôi dép đó, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời anh, thay dép vào.
Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn đôi dép dưới chân cô – vừa khít, không to cũng không chật.
Anh hài lòng kéo cô ngồi xuống sofa, cúi người áp tay lên trán cô, giọng dịu dàng: “Anh nấu mì cho em ăn nhé?”
Thẩm Nghi khẽ gật đầu.
“Vậy em ngồi đây đợi ngoan, anh vào bếp nấu.” Chu Tùng Cẩn nhẹ giọng dặn.
Thẩm Nghi không hề nhúc nhích, ánh mắt lại luôn dõi theo bóng dáng anh đi vào bếp.
Anh đứng trong bếp đun nước, đeo tạp dề sọc xám, tay áo sơ mi xắn lên, lộ ra bắp tay săn chắc.
Tạp dề che phần ngực, lúc anh xoay người thì lộ ra phần lưng rộng rãi. Dây tạp dề buộc sau lưng, phía dưới là đôi chân dài thẳng tắp.
Đến khi anh bưng ra hai bát mì nóng hổi, Thẩm Nghi mới rụt rè thu lại ánh mắt.
Chu Tùng Cẩn kéo cô đến bàn ăn, cô nhìn bát mì được trình bày gọn gàng trước mặt, nhẹ giọng hỏi: “Sao anh… hôm nay lại về?”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, thành thật đáp: “Triệu chứng của em rất giống loại cúm dịch đang bùng phát gần đây… anh lo cho em.”
Trong đôi mắt hồ thu của Thẩm Nghi ánh lên gợn sóng, cô cúi đầu, nuốt xuống tiếng nghẹn, không nói thêm gì.
Cô gắp mấy sợi mì, từ tốn ăn.
Có vẻ như cô không ăn được nhiều, chỉ ăn được nửa bát đã buông đũa.
Chu Tùng Cẩn lại đi rót nước ấm cho cô, mở gói thuốc mang từ bệnh viện về, đọc kỹ hướng dẫn rồi đếm từng viên đưa vào tay cô, chăm chú trông cô uống hết.
…
Sau bữa tối, Chu Tùng Cẩn không biết từ đâu lấy ra một bộ đồ ngủ nữ mới tinh và bàn chải đánh răng điện màu hồng, đưa cho cô, giọng nhẹ nhàng: “Đi rửa mặt đi, rồi lên giường nghỉ sớm.”
Thẩm Nghi nhìn bộ đồ ngủ bằng vải cotton màu trắng ngà và chiếc bàn chải đánh răng hồng, nghi hoặc nhìn anh.
Chu Tùng Cẩn mặt không đổi sắc: “Dì Sài chuẩn bị cho em.”
“Khi nào vậy?” Thẩm Nghi thắc mắc.
Chu Tùng Cẩn: “... Mấy hôm trước.”
Thực ra, là ngay sau khi hai người xác định mối quan hệ.
Nếu dì Sài có mặt, chắc chắn sẽ kêu oan: mọi thứ đều là do Chu tiên sinh dặn dò bà chuẩn bị.
Huống chi, dép, đồ ngủ và cả nội y… đều là Chu tiên sinh tự chọn. Tỉ mỉ đến từng màu sắc, kiểu dáng, thậm chí cả màu q**n l*t cũng...
Thẩm Nghi lại càng không biết rằng, bộ "đồ ngủ qua đêm" này có đến hai bộ. Một bộ để ở nhà Chu Tùng Cẩn, còn một bộ khác… được để sẵn trong văn phòng của anh.