Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 177: Em nhớ bố mẹ rồi

Ông Lộ đẩy cửa bước ra, vừa nhìn thấy người đàn ông đứng trước cửa phòng thì khựng lại, lập tức nhận ra anh.

“Chu Tổng?”

Ông từng gặp Chu Tùng Cẩn vài lần trong các buổi tiệc xã giao, tuy chưa nói chuyện nhiều nhưng ấn tượng vẫn còn. Giờ bất ngờ thấy anh đứng ngoài cửa phòng bệnh của con gái mình, ông không khỏi kinh ngạc.

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, lễ phép đưa tay ra: “Chào ông Lộ.”

Ông Lộ lập tức bắt tay anh, cười thân thiện: “Không ngờ Chu Tổng vẫn còn nhớ tôi.”

Ánh mắt ông vô tình liếc sang tay Chu Tùng Cẩn đang nắm chặt tay cô gái lúc nãy, hơi sửng sốt: “Chu Tổng, hai người là...”

Chu Tùng Cẩn liếc vào phòng, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Vương Lộc đang nhìn qua, anh lập tức thu lại ánh nhìn khinh miệt, cúi đầu nhìn Thẩm Nghi bên cạnh, thở dài một hơi, mỉm cười cưng chiều:

“Cô ấy hơi mệt, tôi đưa đến bệnh viện kiểm tra. Không ngờ cô ấy lại đi lạc vào khu sản khoa.”

Ông Lộ ngạc nhiên khép miệng lại, nhanh chóng hiểu được mối quan hệ giữa hai người, vội vã nhìn Thẩm Nghi đầy quan tâm, lịch sự cười: “Tôi vừa mới nói cô gái này trông có vẻ không khỏe, hóa ra là bị bệnh thật.”

Ông quay đầu liếc nhìn con gái đang nằm trên giường bệnh, rồi chỉ tay vào phòng, cười nói:
“Chắc cô ấy thấy con gái tôi và Vương Lộc nên mới đứng lại... lúc nãy còn trò chuyện vài câu.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt cặp vợ chồng trẻ trong phòng lập tức tối sầm lại.

Vương Lộc cúi đầu, siết chặt tay, cố gắng nuốt xuống cơn giận và ghen tuông đang dâng trào. Trong lòng thầm cười khẩy: Thẩm Nghi à, ngày trước chia tay anh đầy dứt khoát, hóa ra là vì muốn bám lấy Chu Tùng Cẩn?

Lộ Tiểu Thần cũng nhận ra người đàn ông ngoài cửa chính là Chu Tùng Cẩn – CEO của Tập đoàn An Hạ. Cô ta chết lặng. Từ lúc nào Thẩm Nghi đã bám được vào người như vậy?

Gương mặt ngập tràn đắc ý lúc nãy lập tức bị ghen tị xóa sạch, sự đố kỵ không biết trút vào đâu lại trút lên đầu chồng mình. Cô ta trừng mắt nhìn Vương Lộc.

Ông Lộ thì chẳng nhận ra sắc mặt của con gái và con rể, vẫn tươi cười đưa tay mời: “Đều là bạn bè cả, có muốn vào ngồi chơi một lát không?”

“Không cần đâu.” Chu Tùng Cẩn liếc lạnh lùng cảnh cáo Vương Lộc thêm một lần nữa rồi dứt khoát nói: “Tôi còn phải đưa cô ấy đi khám tiếp.”

Nói xong, anh gần như dùng chút lực kéo Thẩm Nghi quay người rời đi.

“Vậy… vậy không làm phiền hai người nữa.” Ông Lộ vội bước theo vài bước tiễn ra đến hành lang, đợi hai người khuất bóng mới quay vào trong.

Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn thấy Thẩm Nghi thất thần, vừa giận vừa ghen, nhưng cuối cùng vẫn là đau lòng nhiều hơn. Anh lấy tờ bệnh án trong tay cô, đưa cô quay lại phòng khám.

May mắn là chỉ cảm mạo thông thường, không liên quan đến cúm dịch. Trái tim căng thẳng cả ngày của anh cuối cùng cũng được thả lỏng.

Anh để Thẩm Nghi ngồi nghỉ ở khu chờ, tự mình đi lấy thuốc, sau đó nắm tay cô rời khỏi bệnh viện.

Suốt cả quá trình, hai người đều im lặng, không ai nói gì.

Cho đến khi ra đến cổng bệnh viện, Thẩm Nghi bất ngờ dừng bước.

Chu Tùng Cẩn xoay người nhìn cô, vừa định hỏi thì cô đột ngột nhào vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy eo anh, bật khóc nức nở.

Cả người Chu Tùng Cẩn cứng đờ, nét mặt phức tạp, nửa đau lòng, nửa ghen tuông.

Anh khẽ run tay, vuốt nhẹ lên tóc cô an ủi, giọng khàn đục, lẩm bẩm tuyệt vọng: “Em… thực sự… thích hắn ta đến vậy sao?”

Vương Lộc, đối với cô… thực sự quan trọng đến thế sao? Chia tay đã nửa năm, vậy mà vẫn còn…

Thẩm Nghi lắc đầu, tay nhỏ nắm chặt vạt áo bên hông anh, nức nở: “Em… em nhớ bố mẹ rồi.”

Tay Chu Tùng Cẩn đang vuốt tóc cô lập tức khựng lại.

Không phải vì Vương Lộc… mà là vì…

Vì cô vừa thấy bố mẹ của Lộ Tiểu Thần...

Cảm giác ghen tuông trong ngực lập tức tiêu tan, thay vào đó là một nỗi xót xa và thương cảm ngập tràn.

Chu Tùng Cẩn hối hận vì cơn ghen vô cớ vừa rồi, anh lập tức siết chặt cô vào lòng hơn nữa, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Được rồi, ngoan nào, đừng khóc. Có anh ở đây rồi.”

Nghe lời an ủi ấy, Thẩm Nghi càng khóc lớn hơn, đến mức gần như nghẹn thở.

Chu Tùng Cẩn lại nhớ đến bố cô – ông Thẩm, nỗi ân hận lại dâng lên.

Nhìn người con gái trong vòng tay – cô gái nhỏ đã không còn bố mẹ từ lâu, ánh mắt anh hiện rõ một nỗi đau không thể diễn tả.

Cô mới 24 tuổi, vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, vẫn còn là một đứa trẻ…

Cổ họng Chu Tùng Cẩn nghẹn lại, không thể nói thêm lời nào, chỉ đành dùng tay lớn nhẹ nhàng vuốt lưng cô, giúp cô bình tâm lại.

Trời dần tối. Những người ra vào bệnh viện đều quay lại nhìn hai người họ.

Ở bệnh viện nơi sinh ly tử biệt, đau buồn và nước mắt vốn dĩ là chuyện thường tình.

Mọi người chỉ nhìn thoáng qua bằng ánh mắt cảm thông, rồi lại đồng loạt dời ánh nhìn đi.