Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 181: Hai người bạn gái cũ của cậu Chu

Không biết đã bao lâu trôi qua, ổ khóa điện tử ở cửa chính kêu vài tiếng, Thẩm Nghi lập tức đứng bật dậy khỏi sofa, mặt quay về phía cửa, cứng người lại khi thấy dì Sài bước vào.

Dì Sài thay giày ở cửa, vừa nhìn thấy cô đã vui vẻ chào hỏi: “Thẩm tiểu thư chắc đói rồi nhỉ? Tôi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô nhé.”

Bà đã từng gặp Thẩm Nghi vài lần khi mang cơm đến văn phòng của cậu Chu, nhưng đây mới là lần thứ hai bà gặp cô trong nhà riêng của anh.

Thẩm Nghi đứng cạnh sofa, gật đầu chào rồi do dự một chút, bước đến muốn cầm giúp túi đồ ăn bà vừa mua.

Dì Sài vội né sang một bên, né tránh hành động của cô, cười hiền hậu: “Ôi trời Thẩm tiểu thư, việc này đâu cần cô giúp. Chuyện bếp núc cứ để tôi lo, cô cứ làm việc của mình đi.”

Thẩm Nghi nghe vậy mới thôi, có phần lúng túng đứng tại chỗ, quay một vòng như chẳng biết nên làm gì.

Thấy cô còn ngại ngùng, dì Sài liền cười: “Ở nhà cậu Chu thì cứ coi như nhà của mình, đừng khách sáo quá.”

Bà có vẻ rất cởi mở. Khi mang túi đồ ăn vào bếp, thấy Thẩm Nghi rảnh rỗi nên vừa làm vừa trò chuyện:

“Tôi chăm sóc cho cậu Chu cũng phải bảy, tám năm rồi. Bấy lâu nay, tôi chỉ thấy cậu ấy đưa về nhà đúng hai người bạn gái.”

Thẩm Nghi nghe nhắc đến chuyện bạn gái cũ của Chu Tùng Cẩn, liền cụp mắt không nói gì mà lặng lẽ lắng nghe.

Biết cô tò mò, dì Sài vừa làm bữa sáng vừa thoải mái kể tiếp: “Cả hai người đều do mẹ cậu ấy giới thiệu, nhưng cộng lại chắc cũng chưa quen được nửa năm.”

Dì Sài chậc lưỡi vài tiếng, bắt đầu hồi tưởng: “Cô đầu tiên chỉ quen khoảng hai tháng thôi, tính tình thì hoạt bát, hơi giống Đào tiểu thư ấy.”

Nghe đến ba chữ “Đào tiểu thư”, sắc mặt Thẩm Nghi khẽ biến đổi, dù rất nhẹ.

Dì Sài không để ý, tiếp tục vừa rửa rau vừa nói: “Nhưng cô ấy không chịu nổi việc cậu Chu suốt ngày bận rộn, một tuần chẳng gặp được một lần, cãi nhau suốt. Cuối cùng còn làm ầm lên tận công ty, nên cậu ấy đã chia tay.”

“Cô gái đó sau khi bị chia tay thì khóc lóc chạy đến nhà, vậy mà cậu Chu không mở cửa. Cô ta ngồi ngoài khóc rất lâu… Nghe mà thấy tội.”

Bà lắc đầu tiếc nuối, rồi kể tiếp: “Cô thứ hai thì gia thế tốt, nghe nói học đại học danh tiếng ở Mỹ, tuổi cũng ngang với cậu Chu, tính cách không ầm ĩ như người trước. Nên thời gian yêu cũng lâu hơn, chắc khoảng…”

Dì Sài nghĩ ngợi một lúc: “Khoảng bốn tháng gì đấy.”

Bốn tháng, kể ra cũng đã là lâu rồi…

Thẩm Nghi khẽ chớp mi mắt, rồi hỏi: “Thế... chia tay vì lý do gì ạ?”

Dì Sài hạ thấp giọng, làm mặt bí mật: “Lần này thì nghiêm trọng hơn nhiều.”

“Bố cô ấy làm trong công ty đối thủ cạnh tranh với tập đoàn An Hạ. Mẹ cậu Chu giới thiệu hai người với nhau, mong thông gia đôi bên sẽ tạo lợi ích chung. Ai ngờ cô gái kia quen cậu Chu không hẳn vì tình cảm.”

“Cô ta tiếp cận để lôi kéo quan hệ cho công ty nhà mình. Mà nghiêm trọng hơn nữa…”

“Cô ta còn nghe trộm cậu Chu gọi điện, thậm chí lén vào văn phòng để đánh cắp tài liệu mật. Cuối cùng bị cậu ấy phát hiện.”

“Và cậu ấy… đưa thẳng cô ta ra tòa kiện.”

“Sau đó công ty nhà cô ta cũng vì vụ này mà mang tiếng xấu, rồi tụt dốc không phanh.”

Thẩm Nghi kinh ngạc nhắm mắt lại, nhất thời không rõ ban đầu là cô ta lừa anh ấy, hay anh ấy lừa cô ta.

Dì Sài thở dài: “Hai mối tình đều kết thúc không đẹp. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một phần cũng do tính cách của cậu Chu.”

Thẩm Nghi thuận miệng hỏi: “Tính cách gì ạ?”

Dì Sài trả lời: “Cậu  ấy quá lạnh lùng. Ai lại đi yêu mà kiện bạn gái ra tòa? Cũng chẳng ai yêu mà cả tuần không gặp một lần, thử hỏi ai chịu được?”

Nói xong, bà nhìn sang Thẩm Nghi, cười tủm tỉm: “Nhưng mà cô Thẩm vẫn là thông minh hơn. Gặp người vô tâm như anh Chu, thì phải có chút mẹo nhỏ. Như bắt cậu ấy dành thời gian ăn tối cùng mỗi ngày, vừa gặp được người, vừa có thể tăng thêm tình cảm.”

Thẩm Nghi khẽ rung hàng mi, không nói gì.