Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 158: Người mẫu họ Lê

Cố Hoài nhướn mày, cầm điện thoại gọi cho Chu Tùng Cẩn.

Đầu dây bên kia phải một lúc mới bắt máy.

“Cố Hoài?” Giọng điệu nhẹ nhàng mang theo chút nghi ngờ vang lên.

“Tùng Cẩn, hôm nay cậu phải tăng ca à?”

“Không.”

“Ra ngoài uống rượu đi?”

“Không đi.” Chu Tùng Cẩn lạnh nhạt đáp, “Tôi đang ăn cơm.”

Cố Hoài ngạc nhiên: “Sao dạo này cậu ăn tối đúng giờ thế? Ngày nào tan làm tôi gọi cũng đang ăn.”

Chu Tùng Cẩn không trả lời ngay.

Thấy bên kia im lặng, Cố Hoài linh cảm có chuyện, liền cười cợt: “Cậu đang ăn cùng ai đó đúng không?”

Chu Tùng Cẩn chỉ ừ một tiếng.

Cố Hoài nghe anh thật sự thừa nhận, hơi bất ngờ: “Không phải chứ, Chu tổng? Cậu đang ăn với ai thế?”

Đầu dây bên kia lại tạm dừng vài giây, sau đó bình thản nói: “Không tiện tiết lộ.”

Ha! Cố Hoài nghe ra trong giọng nói của anh hiếm khi có chút vui vẻ, phản ứng một giây liền hiểu ra, hạ giọng kinh ngạc: “Không lẽ... hai người các cậu...”

Chu Tùng Cẩn không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận. Với sự hiểu biết nhiều năm của Cố Hoài, sự im lặng này chính là ngầm thừa nhận.

Cố Hoài nhướng mày.

Lúc này Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu, thấy bên kia bàn ăn, Thẩm Nghi đã ngồi đợi anh một lúc, bèn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, giọng nhẹ nhàng vui vẻ: “Tôi ăn cơm đây, cúp máy nhé.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng cúp điện thoại, cất máy rồi bước đến ngồi đối diện Thẩm Nghi.

Anh nhận lấy đôi đũa cô đưa, như thường lệ múc cho cô một bát canh rồi đặt trước mặt: “Ăn đi, chắc em đói rồi?”

“Ừm.” Thẩm Nghi gật đầu.

Nhìn bốn món mặn một món canh đầy đủ sắc hương vị trên bàn, bụng cô cũng bắt đầu kêu lên khe khẽ.

Chu Tùng Cẩn lặng lẽ ngắm nhìn cô ăn. Cô ăn uống không phát ra tiếng, yên tĩnh, chậm rãi. Uống canh cũng nhấp từng ngụm nhỏ, nhai nuốt nhẹ nhàng, như một chú thỏ con.

Thấy cô ăn ngon miệng hơn mọi khi, Chu Tùng Cẩn hỏi: “Trưa nay em chưa ăn sao?”

Thẩm Nghi cúi đầu ăn cơm, lắc đầu: “Hôm nay bận chụp hình, trưa chỉ kịp ăn vài miếng.”

“Việc nhiều lắm à?”

“Qua được giai đoạn này là ổn. Mai kết thúc dự án ở Hàng Thành rồi, sẽ rảnh hơn chút.”

Dự án ở Hàng Thành? Chu Tùng Cẩn cầm đũa khựng lại, sau đó gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát, đảo đảo vài cái rồi không ăn, hờ hững nhìn cô, dò hỏi: “Với cái người mẫu họ Lê đó à?”

“Ừ.” Thẩm Nghi ngẩng lên nhìn anh một cái, “Anh ấy tên là Lê Sơ Thần.”

Cô kiên nhẫn chỉnh lại cách gọi thiếu lịch sự của anh.

Chu Tùng Cẩn gắp mấy hạt cơm bỏ vào miệng, đôi mắt sâu như hồ nước lấp lánh ánh sáng.

Anh suy nghĩ một lúc, rồi không hỏi thêm gì nữa.

“Ê, cái người kia trông sao nhỉ?” Lâm Thiên Tiêu nhấp một ngụm rượu, thấy Hạ Quý không biết đã ngồi cạnh mình từ khi nào, liền hứng thú ra hiệu bằng ánh mắt về phía một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đang ngồi ở quầy bar đối diện.

Lâm Thiên Tiêu liếc mắt khinh thường: “Có vợ rồi.”

“Hả?” Hạ Quý tiếc nuối: “Lấy vợ sớm vậy!”

“Cô còn quan tâm chuyện đó à?” Lâm Thiên Tiêu lườm cô một cái.

“Tất nhiên chứ!” Hạ Quý nói: “Nếu tôi ra ngoài làm tiểu tam, ba tôi chắc đánh chết tôi.”

Lâm Thiên Tiêu nghe vậy thì nhìn cô lâu hơn vài giây, không nói gì.

Hạ Quý vỗ vai anh, lại chỉ vào một người đàn ông mặc vest ngồi ở ghế đối diện: “Còn cái người kia, anh biết không? Phong thái có chút giống Chu tổng đó.”

Lâm Thiên Tiêu nhìn theo hướng cô chỉ, rồi phì cười: “Giống cái đầu cô!”

“Không giống à?” Hạ Quý nói: “Mẹ tôi còn khá thích người như thế đấy.”

“Cô lại gửi ảnh cho mẹ xem nữa à?”

“Ừ.” Hạ Quý gật đầu: “Mẹ tôi nói người đó nhìn có vẻ có khí chất.”

“Mẹ tôi hồi trước cũng từng nhận xét anh Cố đấy, nói ảnh trắng trẻo, nhìn hiền lành dễ mến. Tiếc là người ta có chủ rồi.” Hạ Quý thở dài.

Lâm Thiên Tiêu hừ một tiếng, lỡ miệng hỏi: “Vậy mẹ cô đánh giá tôi sao?”

Hạ Quý bị hỏi bất ngờ, ngẩn người một lúc rồi lắc đầu khó hiểu: “Tôi nào có gửi ảnh anh cho mẹ tôi?”

Lâm Thiên Tiêu: “...”

Anh cảm thấy có chút mất mặt, chỉ vào mình: “Tôi thế này mà cô không gửi?”

Hạ Quý nhắm mắt lại, đảo mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, rồi nghiêng đầu thắc mắc: “Mẹ tôi bảo tôi kiếm rể quý, chứ không phải... rể khờ.”

“Cô...!!” Lâm Thiên Tiêu nghẹn lời, tức đến mức không biết trút giận vào đâu, đành quay sang quát Cố Hoài đối diện: “Cố Hoài, cậu ngẩn người cái gì vậy hả?!”