Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 157: Anh muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon

Cuộc họp kết thúc, cuối cùng thì Thẩm Nghi cũng có cơ hội vùng dậy khỏi đùi anh.

Chu Tùng Cẩn không ngăn cô lại, chỉ mím môi, mỉm cười không nói gì.

"Về thôi." Anh gập máy tính lại, nắm lấy tay cô, cùng rời khỏi văn phòng, khóa cửa rồi xuống thang máy.

Chu Tùng Cẩn đưa cô lên xe, nghiêng người nhìn Thẩm Nghi ở ghế phụ thắt chặt dây an toàn xong mới khởi động xe.

Chân anh đạp nhẹ, chiếc xe trượt ra khỏi bãi đỗ. Một tay đặt lỏng lẻo trên vô lăng điều khiển, tay kia lại lần tìm bàn tay nhỏ nhắn của Thẩm Nghi đặt trên đùi, nắm chặt lấy.

Cô nhìn chằm chằm bàn tay bị anh giữ chặt không buông, bất lực gọi: "Chu Tùng Cẩn."

"Anh chỉ muốn nắm tay em." Giọng anh trầm thấp và nghiêm túc. Nói xong lại sợ cô rút ra, bèn siết chặt hơn.

"Em không có ý đó." Thẩm Nghi khẽ thở dài, nghiêng đầu nhìn anh: "Lái xe một tay không an toàn đâu."

Nghe vậy, Chu Tùng Cẩn im lặng mấy giây, rồi mới lưu luyến buông tay.

Trên đường về, anh cứ liên tục liếc sang nhìn cô, cuối cùng nhịn không được mở lời: "Cuối tuần trước em đi công tác ở Hàng Thành, vẫn là đi với người họ Lê đó?"

"Lê Sơ Thần." Thẩm Nghi cảm thấy gọi người ta bằng họ không lịch sự, liền sửa lại.

Sau đó cô bổ sung: "Vẫn là dự án lần trước chụp hình, người mẫu tất nhiên vẫn là anh ấy."

"Bao giờ dự án của em mới kết thúc?"

"Vẫn phải đi thêm một chuyến nữa." Thẩm Nghi đáp.

Gương mặt điềm tĩnh của Chu Tùng Cẩn khẽ dao động, ngón tay vô thức mân mê vô lăng, không nói gì.

Khi xe đến dưới khu nhà Thẩm Nghi, cô vừa mở cửa chuẩn bị xuống thì bị anh gọi lại.

"Thẩm Nghi, em còn quên một chuyện." Chu Tùng Cẩn thấy cô định đi ngay, không hài lòng, kéo tay cô lại.

"Gì cơ?" Thẩm Nghi quay đầu, nghi hoặc nhìn anh.

Đôi mắt đen của Chu Tùng Cẩn ánh lên tia sáng: "Nụ hôn chúc ngủ ngon."

Thẩm Nghi: "......"

"Đây là thói quen hàng ngày của các cặp đôi." Anh nghiêm túc nhấn mạnh.

"Em… em trước giờ chưa từng có thói quen này." Thẩm Nghi lắc đầu.

Nghe cô nhắc đến "trước giờ", anh lập tức nghĩ đến người bạn trai cũ của cô.

Một cảm giác ghen tuông khó hiểu trào lên, anh càng kiên quyết hơn: "Vậy thì bây giờ tập."

Thẩm Nghi: "......."

Chu Tùng Cẩn nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu thẳm, nghiêm túc nhả từng chữ: "Hôn anh đi."

Thẩm Nghi khựng lại, người cứng đờ, tai hơi nóng lên.

Thấy cô do dự chưa động đậy, anh liền tự tháo dây an toàn, nghiêng người sát lại, khẽ "đe dọa":

"Em hôn anh, hay để anh hôn em?"

Thẩm Nghi nhớ đến kiểu hôn của anh... cảm thấy đầu như muốn bốc khói, do dự hồi lâu, cuối cùng nín thở đưa môi lại gần...

Chu Tùng Cẩn mím môi, yên lặng chờ đợi một cách thành kính, nhưng khi đôi môi cô áp sát, bất ngờ lệch sang bên, chỉ khẽ chạm nhẹ lên má trái anh như chuồn chuồn lướt nước.

Anh sững người, ngay lập tức cảm thấy nơi vừa bị hôn như có điện chạy qua, tê rần cả mặt, rồi nóng rực.

Thẩm Nghi hôn xong chẳng kịp cảm nhận gì, chỉ liếc nhanh anh một cái rồi nói: "Em xuống xe đây."

Cô vội vàng mở cửa, bước xuống như chạy trốn, "rầm" một tiếng đóng cửa lại, để lại Chu Tùng Cẩn vẫn còn đờ đẫn ngồi yên trong xe, chưa lấy lại tinh thần.

Quán bar Thanh Tửu.

Lâm Thiên Tiêu bước vào khu ghế lô, lập tức thấy Cố Hoài đang cầm điện thoại, cúi đầu nói chuyện với Hạ Quý bên cạnh.

Anh liếc nhìn Hạ Quý một cái, hôm nay cô mặc một chiếc áo bó sát hở rốn, phối với quần jean cạp trễ, lộ ra vòng eo thon nhỏ. Tóc xoăn dài buộc cao thành đuôi ngựa, đung đưa trong ánh đèn rực rỡ của quán bar, trông đặc biệt trẻ trung xinh đẹp.

Lâm Thiên Tiêu hừ một tiếng, đi ngang qua Hạ Quý, giơ chân đá nhẹ vào chân cô đang gác ra lối đi, không vui nói: "Tránh ra."

Hạ Quý đang mải trò chuyện rôm rả với Cố Hoài, hỏi anh về người tên Lạnh Thiếu kia trông như thế nào, tổng giám đốc Lệ có bao nhiêu tài sản, tổng giám đốc Bạc tính cách ra sao... Vừa ngẩng đầu thấy Lâm Thiên Tiêu thì tươi cười chào: "Anh Đầu To, anh đến rồi!"

Lâm Thiên Tiêu nghe cô gọi biệt danh của mình, tức đến trợn mắt.

Ai là "anh Đầu To" của cô chứ? Giả vờ thân thiết gì đây? Ngày nào cũng đến bar chiếm ghế lô của anh!

Cố Hoài thấy Lâm Thiên Tiêu đến, ngẩng đầu hỏi: "Lại chỉ có mình cậu? Tùng Cẩn không đến à?"

Lâm Thiên Tiêu: "Tôi đâu biết."

"Đã lâu rồi không thấy cậu ấy đến bar." Cố Hoài cảm thấy hơi lạ.

"Chắc tăng ca." Lâm Thiên Tiêu đoán vậy.