Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 156: Ngồi lên đùi anh

Lúc ấy không có việc gì làm, cô lén liếc sang bên cạnh, nghiêng đầu lặng lẽ quan sát anh mấy lần.

Chu Tùng Cẩn đang tựa vào ghế, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Những ngón tay thon dài của anh nhẹ lật tài liệu trên bàn, rồi lại gõ bàn phím lách cách, gõ chữ rất nhanh và dứt khoát.

Hôm nay anh vẫn mặc sơ mi trắng chỉnh tề, thắt cà vạt đen.

Cái người này rốt cuộc có bao nhiêu cái sơ mi vậy? Tủ quần áo chắc toàn là áo vest và sơ mi mất thôi… – trong lòng Thẩm Nghi lại nghĩ ngợi.

Cô còn quan sát mái tóc của anh, trông có vẻ bồng bềnh mà gọn gàng, rồi âm thầm tò mò không biết mỗi sáng anh có ra tiệm làm tóc hay tự mình xịt keo trước gương.

Anh lúc nào cũng chỉnh chu, tinh thần đầy đủ.

Trợ lý Giang còn tan làm rồi, vậy mà một tổng giám đốc như anh vẫn còn ngồi đây tăng ca. Xem ra, cái chức chủ tịch tập đoàn cũng chẳng dễ mà ngồi được.

Thẩm Nghi lén nhìn anh mãi mà không hay người đối diện đã khẽ cong khóe môi từ lúc nào.

Bị cô lén nhìn cả buổi, cuối cùng Chu Tùng Cẩn cũng không nhịn được, giơ tay gọi:

“Thẩm Nghi, lại đây.”

Thẩm Nghi tưởng anh có việc cần nói, liền ngoan ngoãn bước tới với vẻ mặt hơi khó hiểu.

Chu Tùng Cẩn ngồi yên trên ghế, hơi nghiêng người tạo chỗ trống, rồi chỉ vào đùi mình, nói:

“Ngồi đây.”

Thẩm Nghi: “……”

Cô cúi đầu nhìn cặp chân dài và rắn rỏi được quần tây đen ôm gọn kia, mặt lập tức nóng lên, lắc đầu từ chối: “Em không đâu.”

Thấy anh chỉ yên lặng ngẩng đầu nhìn mình, cô đỏ mặt ngập ngừng hỏi: “Anh không phải sắp họp sao?”

“Họp online, người ta không thấy đâu.”

Vừa dứt lời, anh đã không nói không rằng mà kéo cô ngồi xuống.

Thẩm Nghi vừa đặt mông lên đùi anh đã giật bắn như bị phỏng, định bật dậy thì bị Chu Tùng Cẩn giữ chặt lại, một tay vòng ra ôm eo cô, kéo sát vào lòng.

Hương trầm dịu nhẹ lại một lần nữa bao trùm lấy cô. Tấm lưng cô qua lớp áo mỏng khẽ tựa vào lồng ngực rắn chắc của anh, thậm chí còn cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ và đều đặn kia.

Chu Tùng Cẩn ôm cô thật chặt, tận hưởng hương thơm mát dịu từ người cô, khẽ thở ra một tiếng đầy thỏa mãn.

Đã mười ngày rồi, anh chưa được ôm cô.

Trên màn hình, cuộc họp đã bắt đầu, giọng của vài người tham gia lần lượt vang lên.

Có người chào anh: “Chu Tổng, bên tôi người đã đủ rồi ạ.”

Giọng anh truyền vào tai Thẩm Nghi, bình thản như mọi khi trong các buổi họp: “Bắt đầu đi.”

Thẩm Nghi nghe mọi người đang nói chuyện, không dám gây động tĩnh, đành nín thở mặc anh ôm lấy.

Cằm anh tự nhiên tựa lên vai cô, hơi thở nóng ấm phả ra khiến cô thấy tê rần khắp người.

Cô cứng người ngồi yên. Một lúc sau thấy anh không có động tĩnh gì, cô khẽ nghiêng đầu nhìn lại, thấy anh tựa đầu vào vai mình, mắt nhắm hờ, hô hấp đều đặn như đang ngủ.

Màn hình vẫn hiện cuộc họp, mọi người tiếp tục báo cáo… Nhưng anh thì trông có vẻ hơi mệt rồi.

Có nên gọi anh dậy không? – Thẩm Nghi băn khoăn trong lòng, lại lặng lẽ nghiêng mặt ngắm nhìn người đang gần sát mình.

Lần đầu tiên cô để ý hàng mi anh rất dài, nhưng không phải kiểu cong vút như con gái, mà cứng và rậm, khi khép mắt lại trông như một hàng quạt nhỏ, khẽ rung lên theo nhịp thở, trông chẳng khác gì một đứa trẻ.

Cô thầm nghĩ, đôi mắt đang khép kia nếu mở ra, hẳn sẽ sắc bén, lạnh lùng, như hai lưỡi kiếm có thể khiến người khác khiếp sợ.

Nhìn kỹ một chút, Thẩm Nghi phát hiện nơi đuôi mắt trái anh còn có một nốt ruồi lệ nhỏ xíu. Nếu không ở khoảng cách gần, chắc chắn sẽ chẳng ai thấy được.

Nốt ruồi ấy nằm ngay cạnh đôi mắt sắc bén, lại mang đến cảm giác mềm mại và sinh động lạ kỳ.

Ánh mắt cô lướt từ sống mũi cao thẳng đến đôi môi anh. Môi anh có hình dáng đẹp, độ dày vừa phải, chẳng biết có phải mới uống canh không mà trông còn hơi bóng nhẹ.

Âm thanh trong cuộc họp vẫn tiếp diễn. Có người vừa báo cáo xong thì hỏi:

“Chu Tổng, dự án này ngài thấy có khả thi không ạ?”

“Có thể, cứ tiếp tục làm đi.”

Người bên cạnh cô vốn dĩ đang “ngủ” lại đột nhiên cất giọng trả lời, giọng nói rõ ràng, không hề mang chút buồn ngủ nào.

Tim Thẩm Nghi đập mạnh một nhịp, hoảng hốt quay mặt lại, cố giữ bình tĩnh.

Thì ra… anh không ngủ. Từ đầu đến cuối anh đều đang lắng nghe rất nghiêm túc.

Cô lập tức thấy xấu hổ, mặt nóng bừng, không dám nhìn anh nữa.