Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 155: Canh gà ngon không?

Tài xế rất nhanh đã lái xe đến nơi, đúng như lời dặn của Chu Tùng Cẩn, dừng lại cách studio của Thẩm Nghi khoảng 50 mét.

Thẩm Nghi vừa bước lên xe, trong lòng thầm nghĩ may mà anh đã đổi sang chiếc Mercedes, không phải chiếc Maybach quá nổi bật trước đó.

“Cô Thẩm phải không?” Chú tài xế lịch sự xác nhận danh tính sau khi cô lên xe, rồi tự giới thiệu: “Tôi là tài xế riêng mới được Chu Tổng tuyển dụng. Tôi họ Trạch.”

“Chào chú Trạch.” Thẩm Nghi gật đầu đáp lễ.

“Chào cô.”

Chú Trạch mặc áo sơ mi trắng chỉnh tề, đeo găng tay trắng, lái xe vững vàng và chậm rãi, cực kỳ chuyên nghiệp.

Khoảng hai mươi phút sau, xe đến bãi đậu tầng hầm của khu An Hạ.

Chú Trạch lịch sự quẹt thẻ mở cửa, đứng đợi ở cửa thang máy tiễn cô lên.

Thẩm Nghi lên tầng 26. Tầng cao nhất như thường lệ vẫn yên tĩnh và vắng vẻ. Khi đi ngang văn phòng của trợ lý Giang, cô thấy đèn bên trong đã tắt, chắc là tan làm rồi.

Phòng sáng nhất nằm trong cùng chính là văn phòng của Chu Tùng Cẩn.

Cô đứng trước cửa, điều chỉnh hơi thở một chút rồi gõ cửa.

Bên trong nhanh chóng vang lên giọng nói trầm ổn, trong trẻo: “Cửa không khóa.”

Thẩm Nghi đẩy cửa bước vào, Chu Tùng Cẩn đang ngồi trên ghế làm việc gõ máy tính.

Trong phòng phảng phất hương thơm nhè nhẹ, k*ch th*ch vị giác của cô.

Chu Tùng Cẩn ngẩng lên thấy cô đến, mỉm cười ra hiệu về phía bộ bàn ghế sofa đối diện.

Thẩm Nghi bước tới nhìn, mới phát hiện trên bàn đặt một bình canh gà còn bốc hơi nóng, ba đĩa đồ ăn nhỏ và một bát cơm trắng dẻo thơm.

Cô còn đang ngạc nhiên thì anh đã gập máy tính, không biết từ khi nào đã bước lại gần, ra hiệu cho cô ngồi xuống ăn.

Thẩm Nghi ngồi vào ghế, Chu Tùng Cẩn múc cho cô một bát canh rồi đưa qua: “Dì Sài vừa mang đến, uống khi còn nóng.”

“Cảm ơn anh.” Cô nhận lấy.

Cô múc một muỗng canh, lập tức cảm nhận được vị ngọt thanh và đậm đà.

Chu Tùng Cẩn ngồi đối diện, không động đũa, chỉ yên lặng nhìn cô chậm rãi uống canh.

“Thẩm Nghi.” Anh ngắm một lúc, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Em không có gì muốn nói với anh sao?”

“Hửm?” Cô ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.

Thấy cô chưa hiểu, anh nhắc nhở: “Từ lúc chúng ta xác nhận mối quan hệ đến giờ... đã mười ngày rồi.”

Thẩm Nghi khẽ chớp mắt, gật đầu “ừ” một tiếng.

“Mười ngày rồi!” Chu Tùng Cẩn nhấn mạnh, giọng trầm xuống.

Thẩm Nghi thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt khó tả, như thể vừa trách móc vừa bất lực, càng thêm khó hiểu.

Mười ngày thì sao chứ?

Chu Tùng Cẩn nhìn dáng vẻ dửng dưng của cô, nghẹn lời đến mức gần như nghiến răng: 

“Mười ngày, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau kể từ khi xác nhận quan hệ.”

Cô không cho anh đến studio, cũng không cho anh tới nhà, cuối tuần thì bảo bận công tác không có thời gian hẹn hò. Thật sự muốn anh làm người tình bí mật sao?

Nhưng thế này thì còn chẳng bằng người tình. Chẳng khác gì người dưng nước lã!

Thẩm Nghi: “…”

Cô cúi mắt, hơi ngượng ngùng né tránh ánh nhìn của anh.

“Canh gà ngon không?” Ánh mắt Chu Tùng Cẩn sâu thẳm nhìn cô, đột ngột hỏi một câu.

“Ừm… ngon.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu hài lòng, ánh mắt vẫn dán vào cô, từ tốn nói: “Sau này ngày nào tan làm cũng đến đây uống canh. Anh sẽ bảo dì Sài nấu cho em.”

Tay cầm muỗng của Thẩm Nghi hơi khựng lại, vài giọt canh gà b*n r* ngoài.

“Em… bận lắm.” Cô lựa lời, muốn từ chối.

“Bận hơn cả anh sao?”

Ừm… cũng không hẳn.

Thẩm Nghi chớp chớp mắt, không nói thêm gì nữa.

Sau khi ăn xong bữa tối, cả hai cùng dọn dẹp sơ qua. Cô cảm thấy mình ăn không mà chẳng giúp gì, nên định cầm chén bát vào bếp rửa, nhưng bị Chu Tùng Cẩn ngăn lại.

“Dì Sài sẽ đến dọn.”

Cô nhìn hai cái bát trống trên bàn, như đang suy nghĩ điều gì.

Chu Tùng Cẩn lập tức hiểu ý, nhẹ giọng giải thích: “Dì Sài không phải người ngoài.”

Thẩm Nghi chợt nhớ đến chú Trạch vừa đưa đón cô: “Vậy… chú tài xế…”

“Chú Trạch cũng không phải người ngoài.” Chu Tùng Cẩn tao nhã đứng dậy.

Thẩm Nghi lại hỏi tiếp: “Trợ lý Giang… cũng biết chuyện này?”

“Giang Tử Dương, càng không phải người ngoài.” Anh sải bước đi về phía bàn làm việc.

Thẩm Nghi: “…”

Cô cầm lấy túi xách chuẩn bị về: “Vậy em đi trước.”

Chu Tùng Cẩn gọi với theo: “Thẩm Nghi, em có thể đợi anh nửa tiếng không? Anh họp xong sẽ đưa em về.”

Thẩm Nghi không từ chối, quay lại ngồi xuống ghế sofa chờ anh.