Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 159: Nếu cô dám mặt dày dính lấy hắn ta, thì tụi mình nghỉ chơi luôn!

Từ lúc gọi điện thoại xong với Chu Tùng Cẩn, Cố Hoài cứ ngồi thừ ra trên ghế sofa.

Lúc thì chau mày như đang bối rối, lúc lại chống cằm suy nghĩ mông lung.

Thỉnh thoảng anh lắc đầu tặc lưỡi: Chu Tùng Cẩn với cô gái họ Thẩm kia thành đôi rồi á? Không thể nào? Nhưng nghe giọng nói khi nãy của cậu ta, cứ như đang cố nhịn, suýt nữa thì không kìm được mà bật ra từng chữ: “Tôi với Thẩm Nghi đã thành đôi rồi, tối nào cũng ăn cơm cùng nhau.”

Cố Hoài nghĩ đến đây, không khỏi bật cười châm chọc.

Tên nhóc này dùng chiêu gì thế? Tính cách Thẩm tiểu thư kia bướng bỉnh thế mà lại dễ dàng bị cưa đổ vậy sao?

Lâm Thiên Tiêu gọi mãi không thấy Cố Hoài phản ứng, đành dịch sang ngồi xa Hạ Quý một chút.

Nhưng Hạ Quý thì chẳng mảy may để tâm, cô vừa dựa vào sofa vừa nhấm nháp ly rượu, đôi mắt to tròn lấp lánh đảo quanh khắp quán bar như đang “tuần tra”.

Một lát sau, ánh mắt cô lướt qua vài người đàn ông trẻ mới bước vào từ cửa quán, và ngay lập tức dừng lại ở người đàn ông cao ráo đi đầu.

Người đó trông chỉ khoảng hai mươi ba tuổi, gương mặt tuấn tú, dáng người nổi bật, cử chỉ tự tin mà nhã nhặn.

Hạ Quý phấn khích, nghiêng người sát lại gần Lâm Thiên Tiêu, vỗ vai anh:
“Này này, anh nhìn thử người kia xem, được chứ?”

Lâm Thiên Tiêu lười biếng quay mặt đi, nhưng bị Hạ Quý giục quá nên đành liếc mắt nhìn thử.

Nhận ra người đó, sắc mặt anh lập tức trầm xuống, mày cau lại, rồi buông một câu chửi gắt gỏng: “Rác rưởi!”

Hạ Quý ngẩn người: “Anh quen à?”

Cô lại đưa mắt ngắm nghía chàng trai kia: “Em thấy cậu ta trông được mà?”

Lâm Thiên Tiêu quay phắt lại, ánh mắt u ám, nghiêm túc nhìn thẳng vào Hạ Quý: “Tôi nói cho cô biết, đàn ông trong quán bar này cô muốn thả thính ai cũng được, chỉ trừ thằng đó ra. Nếu cô dám mặt dày dính lấy hắn ta, thì tụi mình nghỉ chơi luôn!”

Hạ Quý bị anh trừng mặt dọa cho sững người, chớp mắt liên tục, trong lòng thầm nghĩ: Anh trai à, quan hệ của tụi mình cũng đâu đến mức phải lấy chuyện “tuyệt giao” ra hù dọa dữ vậy trời?

Có lẽ là vì để ý thấy ánh mắt nhìn mình của Hạ Quý mấy lần, người đàn ông kia vừa trò chuyện với bạn bè, vừa liếc mắt về phía cô.

Chỉ chốc lát sau, anh ta cũng trông thấy Lâm Thiên Tiêu đang quay lưng về phía mình, ngồi ngay bên cạnh Hạ Quý.

Anh ta khựng lại một chút, rồi nói gì đó với bạn, một mình cầm ly rượu đi về phía dãy ghế sofa.

“Anh Cố.” Người đàn ông trẻ kia trước tiên chào hỏi Cố Hoài.

Cố Hoài như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng, ngẩng đầu nhìn thấy người đến thì ngạc nhiên đứng bật dậy: “Lâm Dương? Cậu về nước rồi à?”

Vừa nói, ánh mắt Cố Hoài vô thức liếc sang Lâm Thiên Tiêu đang ngồi kế bên, mặt anh lúc này đã đen như mực.

“Vâng, em mới về nước.”

“Vậy là cậu tốt nghiệp thạc sĩ rồi nhỉ?”

“Dạ.” Lâm Dương mím môi cười đáp.

Cố Hoài nghe vậy thì cười khen vài câu, nhưng sau đó lại chẳng biết nói gì thêm, lại lén nhìn sang phía Lâm Thiên Tiêu.

Người sau bất ngờ đứng phắt dậy, không nói không rằng, quay lưng rời khỏi dãy ghế rồi đi thẳng ra khỏi quán bar.

Cố Hoài đành cười trừ với Lâm Dương: “Anh cậu... tính vốn vậy, cậu thông cảm nhé.”

Ngồi bên cạnh, Hạ Quý nghe đến đó thì tròn mắt ngạc nhiên, lại đánh giá Lâm Dương một lượt từ đầu đến chân.

Là em trai của Lâm Thiên Tiêu ư? Không giống chút nào hết? Mà trông Lâm Thiên Tiêu rõ ràng là rất ghét hắn ta mà?

Lâm Dương liếc nhìn theo bóng lưng Lâm Thiên Tiêu khuất dần trong ánh đèn, ánh mắt sâu thẳm, sau đó mới thu lại tầm nhìn rồi lịch thiệp cúi chào Hạ Quý.

Hạ Quý vén tóc, làm ra vẻ thục nữ, nhẹ nhàng bắt tay lại.

Nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt vừa lễ độ vừa phong độ, cô nhanh chóng tìm được lý do khiến Lâm Thiên Tiêu khó chịu như vậy.

Chắc là cậu em này quá giỏi, khiến quyền thừa kế của Lâm Thiên Tiêu bị đe dọa đây mà.