Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 152: Suất tài trợ của em ấy, cần có điều kiện

Ngón tay giữ lấy gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của cô, thô ráp v**t v* d** tai bên phải, khẽ mân mê chiếc khuyên tai màu hồng nhạt. Cảm giác lành lạnh và tê dại khiến người dưới tay anh khẽ run lên từng chập.

Ngón tay của Chu Tùng Cẩn khựng lại một chút. Anh nhịn xuống khao khát muốn nuốt chửng người trước mặt, ánh mắt sâu thẳm dán chặt vào đôi mắt mơ màng của cô, giọng nói trầm thấp khẽ vang lên mang theo cảm xúc: 

"Ba năm trước, ở quán bar đó, ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy em... anh đã rất thích em rồi."

Mi mắt Thẩm Nghi khẽ run rẩy.

"Về sau vì hiểu lầm nên đã nói ra những lời đó. Cái tát đó... đặt vào ba năm trước thì đúng là đáng đánh, anh nhận."

Giọng nói khàn khàn vang lên, xuyên qua lồng ngực rắn chắc của anh, truyền vào đầu cô, ngực anh phập phồng theo từng câu nói, khiến thần trí cô càng thêm mơ hồ.

"Chửi cũng chửi rồi, đánh cũng đánh rồi."

"Thẩm Nghi, em có thể bớt thành kiến với anh đi một chút, đối xử với anh tốt hơn một chút được không?"

Căn phòng rơi vào im lặng rất lâu, Thẩm Nghi nén khóc, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể: "Anh thả tôi ra trước đã."

Nghe thấy vẻ lạnh lùng trong giọng cô lại trở về, Chu Tùng Cẩn càng siết chặt người trong lòng, như thể đã phủ định câu hỏi của chính mình vừa nãy, tự giễu nói: "Em có đối xử tốt hay không, cũng không quan trọng nữa rồi."

"Chu Tùng Cẩn...?!"

"Cho dù thái độ của em thế nào, anh vẫn muốn em!" Giọng nói dửng dưng nhưng lại không cho phép phản kháng.

"Dù thế nào đi nữa, anh cũng muốn ở bên em! Em đừng ép anh phải làm ra những chuyện khác!"

"Chu Tùng Cẩn... anh..."

"Em đến tìm anh hôm nay, không chỉ để xin lỗi đúng không?" Câu hỏi đột ngột khiến Thẩm Nghi khựng lại.

Chu Tùng Cẩn cười nhạt: "Em còn muốn dò ý anh, hỏi về suất tài trợ cho học sinh nghèo của Uông Tiểu Ly nữa đúng không?"

Cơ thể Thẩm Nghi chợt cứng lại, một lúc sau mới khẽ giọng: 

"Tiểu Ly... còn nhỏ, suy nghĩ chưa chín chắn... Chu Tùng Cẩn, anh..."

"Anh biết." Chu Tùng Cẩn đáp thản nhiên, "Anh không chấp trẻ con."

"Nhưng... suất tài trợ của em ấy, vẫn cần điều kiện."

Ngón tay anh bóp nhẹ mặt cô, hơi thở trầm nặng phả bên môi cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm.

Thẩm Nghi nghe ra ý tứ trong lời anh, không còn sức giận nữa, chỉ đành bất lực quay mặt đi.

Thật là... quá trẻ con.

Cô ngày càng hiểu rõ anh hơn. Suất tài trợ cho Uông Tiểu Ly vốn đã được ghi vào sổ từ trước, không thể nào chỉ vì một mâu thuẫn mấy ngày trước mà anh lại nhỏ mọn huỷ bỏ.

Cả hai đều hiểu rõ, đây chẳng qua là một trò uy h**p ngây thơ, hoàn toàn không có sức nặng.

Cô chỉ cảm thấy bất lực.

Dù anh có quan tâm đến cô từ lâu thật, nói rằng thích cô, thì cũng chỉ vì chưa có được nên mới sinh ra sự cố chấp như vậy.

Có lẽ... một khi đã đạt được rồi, sự cố chấp và dây dưa đó sẽ tự nhiên biến mất.

Phòng yên tĩnh thật lâu.

Thẩm Nghi bị anh ôm chặt trong lòng, tay bắt đầu tê, cô khẽ cựa quậy, cuối cùng nhẹ gật đầu, nói ra một chữ.

"Được."

Toàn thân Chu Tùng Cẩn khẽ chấn động, dường như vẫn chưa tin vào tai mình, cúi đầu nhìn cô đầy ngỡ ngàng: "Em nói gì cơ?"

"Em nói... được, nhưng mà... ưm..." Lời còn chưa dứt, môi cô đã bị anh bất ngờ chiếm lấy.

Thẩm Nghi run rẩy đôi mi dài, tim đập loạn nhịp. Đến khi không còn thở nổi, cô mới cố sức đẩy anh ra, th* d*c mấy hơi, nói tiếp: "Nhưng... em có một điều kiện."

"Điều kiện gì?" Giọng Chu Tùng Cẩn lập tức sáng hẳn lên.

"Không được... để người khác biết."

Chu Tùng Cẩn khựng lại trong thoáng chốc, một tia cảm xúc phức tạp hiện lên trong mắt anh, nghiền ngẫm từng chữ: 

"Em muốn anh làm... người tình trong bóng tối của em?"

Thẩm Nghi: "..."

Thấy cô im lặng, sợ cô đổi ý, Chu Tùng Cẩn lập tức đồng ý: "Được, anh sẽ cố."

Nói xong, tay anh chạm đến ngực cô. Hành động đó khiến Thẩm Nghi hoảng sợ, lập tức run lên, hơi thở nghẹn lại.

"Đừng căng thẳng." Chu Tùng Cẩn dừng lại, mỉm cười, cẩn thận cài lại từng chiếc cúc áo mà chính tay anh vừa cởi trước đó.

Rồi anh khẽ nói: "Ngày tháng còn dài."

Nghe xong câu đó, Thẩm Nghi nhanh chóng đẩy anh ra, mặt đỏ bừng, vội bước xuống giường.

Chu Tùng Cẩn cũng theo cô xuống, bật sáng đèn trong phòng.