Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 153: Quà tặng không phân đắt rẻ

Lúc này, cuối cùng thì cô mới nhìn rõ căn phòng, hóa ra đây là một không gian sinh hoạt rộng lớn. Trên mấy bức tường còn có mấy cánh cửa khép kín.

Không ngờ bên trong văn phòng của anh lại có một khu vực rộng như vậy.

Phía sau, Chu Tùng Cẩn lặng lẽ đứng ngắm cô đang chỉnh lại váy áo, trong lòng vẫn còn vương dư vị của lời hứa khiến người ta rung động khi nãy.

Thấy ánh mắt cô vô tình quét qua căn phòng, anh bước lên, nắm lấy tay cô, kéo cô đi tham quan.

Bàn tay cô bị tay anh bao lấy, bàn tay vừa rộng vừa ấm, khiến cô hơi khựng lại, nhưng cũng không rút về.

Anh lần lượt mở từng cánh cửa giới thiệu. Cách bài trí bên trong còn rộng và tiện nghi hơn cả tưởng tượng của cô.

"Đây là nhà vệ sinh... trong đó là phòng thay đồ... bên này là bếp, đối diện là ban công, trong cùng là phòng đọc sách..."

"Những hôm tăng ca về không kịp, anh sẽ qua đêm tại đây."

Chu Tùng Cẩn giới thiệu căn hộ tạm bợ của mình như đang giới thiệu món đồ chơi thú vị cho người mình yêu, sau đó cúi đầu quan sát phản ứng của cô.

Thẩm Nghi yên lặng đi theo anh ra vào từng nơi, mắt khẽ cụp, không phản đối.

Lối thiết kế đơn giản thanh nhã, đồng bộ với phong cách bên ngoài văn phòng.

Sau khi tham quan xong, Chu Tùng Cẩn nhìn cô, cuối cùng hỏi điều khiến anh canh cánh trong lòng: “Em hình như còn có thứ chưa đưa cho anh?”

Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi dời mắt đi, giọng nhàn nhạt: “Trong túi. Không phải thứ gì đắt tiền.”

“Anh muốn.” Chu Tùng Cẩn nói thẳng.

Anh lại kéo cô ra khỏi phòng, trở về văn phòng bên ngoài.

Ánh mắt cô vô thức lướt qua chiếc ô trên sàn và túi xách rơi trên sofa, hình ảnh lúc nãy đột ngột tái hiện khiến cô lặng người trong thoáng chốc.

Cô lấy lại bình tĩnh, nhặt ô lên đặt sang bên, cầm túi xách ngồi xuống ghế sofa, lấy ra một chiếc túi nhỏ màu đỏ, đưa cho anh:

“Đây là... khi em đến chùa Lâm Ẩn, cầu bình an cho người quyên góp 50 vạn. Mong... bình an, khỏe mạnh.”

Chu Tùng Cẩn mở bao, đúng như anh dự đoán, bên trong là một chuỗi mười tám hạt bồ đề.

“Anh cầm lấy để lấy chút may mắn là được, không nhất thiết... phải đeo đâu.” Thẩm Nghi cụp mắt nói.

Chu Tùng Cẩn đưa chuỗi hạt lại cho cô, đồng thời chìa tay ra: “Em đeo cho anh.”

Thẩm Nghi ngẩn ra, không nhúc nhích.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, kiên nhẫn chờ đợi.

Giằng co vài giây, thấy ánh mắt anh nghiêm túc, cuối cùng cô cũng đành thỏa hiệp, nhận lấy chuỗi hạt, đeo lên cổ tay anh.

Món quà mong ngóng bấy lâu cuối cùng cũng đến tay, tâm trạng Chu Tùng Cẩn rõ ràng tốt lên, anh ngắm nghía chuỗi hạt trên cổ tay, sau đó đứng dậy đi đến bàn làm việc, mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp quà nhỏ màu đen.

Thẩm Nghi nhìn rõ bên trong là một chiếc vòng tay ngọc màu xanh lam trong suốt, tinh xảo vô cùng, rõ ràng là hàng đặt làm riêng.

“Lễ qua lại.” Thấy cô ngạc nhiên, anh nói khẽ.

Chiếc vòng này trông có vẻ vô cùng đắt giá, mà ngọc lại dễ vỡ, bán cô đi chắc cũng không đền nổi.

Cô có cảm giác anh đang bày kế để "gài" mình.

Sắc mặt Thẩm Nghi trầm xuống, cô không muốn nhận.

“Tại sao?” Chu Tùng Cẩn làm ra vẻ vô tội.

“... Quá đắt.” Cô đáp.

“Quà tặng không phân đắt rẻ.” Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô.

“...” Cô nghẹn lời.

“Nếu vỡ thì sao mà đền nổi.”

“Ngọc mà vỡ là xua họa, không cần đền.”

“...” Thẩm Nghi lại nghẹn.

“Đeo ở tay dễ gây chú ý. Chúng ta đã nói rồi, chuyện của hai ta không công khai.”

“Biết rồi.” Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng thu lại chiếc vòng.

Thẩm Nghi thấy đã "trả hàng" thành công, đang âm thầm thở phào thì bất ngờ mắt cá chân phải bị anh giữ lấy, giày bị tháo ra, chân bị đặt lên ống quần âu của anh.

Cô hốt hoảng khẽ kêu lên, lưng ngả ra ghế, vội vàng muốn rút chân về nhưng bị anh giữ chặt.

“Chu Tùng Cẩn!!” Cô giận dữ thấp giọng gằn lên.

“Đeo tay dễ lộ, vậy thì đeo ở chân.” Anh thản nhiên nói, tay vẫn ung dung đeo chiếc vòng lên cổ chân cô.

Vòng hơi nhỏ để đeo chân. May mà chân cô vốn nhỏ, vòng cũng có đường kính khá lớn, Chu Tùng Cẩn hơi mất chút sức mới gắn được khóa vòng trong lúc cô giãy giụa.

Buông tay ra, anh để cô tự do.

Thẩm Nghi lập tức rụt chân lại, định tháo vòng nhưng loay hoay thế nào cũng không tháo ra được.

Cô bắt đầu nổi cáu, thì Chu Tùng Cẩn lại tiến gần thêm chút, ngồi xuống, nhẹ nhàng giữ lấy cổ chân cô lần nữa, xoay vòng tay một vòng, để lộ ba chữ cái được khắc bên trong.

Thẩm Nghi khựng lại, nhìn kỹ rồi đọc ra: “ZCJ... là gì?”

“Chu, Tùng, Cẩn.*” Anh nhìn cô, từng chữ từng chữ rõ ràng, nghiêm túc nói.

* Chou Cong Jin nha bà con

Ba chữ này khiến đầu cô ong lên, xấu hổ đến mức muốn phát điên, lập tức vung chân đạp mạnh vào người anh, nhưng lại bị anh giữ chặt.

“Đừng đạp hỏng. Hỏng rồi phải đền.” Anh đạt được mục đích, còn thản nhiên lên tiếng "đe dọa".