Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 151: Anh… anh đừng phát điên…

Môi cô bị anh mạnh mẽ chiếm giữ, nụ hôn vừa cuồng nhiệt vừa không hề cho cô cơ hội phản kháng. Mùi trầm hương vốn nhẹ nhàng nay trở nên nồng đậm khiến toàn thân Thẩm Nghi cứng đờ, chiếc ô trên tay rơi "bốp" xuống sàn.

Vài giây sau, cô mới hoàn hồn lại, lập tức đẩy mạnh anh ra.

Cô lảo đảo lùi về sau vài bước, tim đập loạn nhịp, hoảng hốt nhìn người đàn ông đứng trong bóng tối, khuôn mặt bị che khuất dưới ánh sáng mờ. Giọng cô run run: 

"Chu Tùng Cẩn, tôi… tôi đến là để xin lỗi anh."

"Anh biết." Đôi mắt đen như thạch anh của Chu Tùng Cẩn tối lại, sâu không thấy đáy.

Anh lạnh nhạt buông ba chữ, rồi lập tức tiến đến gần, tay giữ chặt cằm cô, một lần nữa áp xuống một nụ hôn nặng nề.

Lưỡi nóng bỏng cạy mở hàm răng cô, mạnh mẽ tiến vào cướp đoạt. Thẩm Nghi như rơi vào đáy biển sâu, không cách nào thở nổi.

Hơi thở nóng rực lan khắp da thịt, thần kinh căng như dây đàn khiến cô sợ hãi đẩy anh ra lần nữa.

Lần này Chu Tùng Cẩn không ép cô, để mặc cô lảo đảo lùi về phía cửa phòng rộng lớn.

Cô đang cố gắng chạy thoát như tìm đường sống, cánh tay mảnh khảnh lại bị anh mạnh mẽ kéo lại, lôi về một góc khác của văn phòng rồi buông tay.

Thẩm Nghi bị đẩy nhẹ đến trước một cánh cửa, lưng dựa vào đó, cả người run rẩy như chim non ướt mưa, không ngừng thở gấp.

Căn phòng tràn ngập hơi thở lạnh lẽo như dã thú rình mồi của anh, môi cô vẫn còn sót lại nhiệt độ nóng rực của nụ hôn vừa rồi.

Cô đột nhiên có cảm giác như mình đã bước vào hang sói. Thân thể Thẩm Nghi khẽ run, nước mắt trực trào, lại cố gắng lên tiếng trấn an:

"Chu Tùng Cẩn, tôi đến đây là… là để xin lỗi anh. Lần trước là tôi hiểu lầm anh… anh… anh đừng phát điên…"

Chu Tùng Cẩn nhìn cô, giọng trầm thấp: "Em đến xin lỗi, anh nhận."

"Nhưng mà…" Anh cười tự giễu, ánh mắt tối tăm: "Thẩm Nghi, em thật sự quá bướng bỉnh."

Giọng anh khàn khàn: "Hôm trước tát anh, hôm nay lại xin lỗi."

"Ngày mai chắc chắn lại là ánh mắt lạnh lùng như chưa từng quen biết."

Thẩm Nghi tránh ánh nhìn áp bức của anh, cổ họng nghẹn lại, cúi đầu không ngừng lắc.

Chu Tùng Cẩn có chút thất vọng, u ám nhìn cô: 

"Em cứ tiếp tục xa cách và lạnh nhạt với anh, thì anh thực sự chẳng còn cách nào."

Anh nhìn người con gái trước mặt, tưởng chừng yếu đuối nhưng lại cố chấp không ai sánh bằng, chợt nhận ra mọi quy tắc và lý trí đều vô dụng với cô.

Khi anh tiến lên một bước, Thẩm Nghi hoảng loạn lùi lại. Cánh cửa phía sau vốn không đóng kín, bị cô vô tình đẩy ra, khiến cô ngã nhào vào căn phòng tối bên trong.

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm, bước nhanh theo sau. Ngón tay thon dài từ tốn tháo nút tay áo, một tay gỡ bỏ cà vạt trên cổ, tùy ý ném lên ghế sofa bên cạnh.

Anh bước nhẹ vào phòng.

Thẩm Nghi hoảng loạn chạy loạn trong không gian xa lạ, không kịp nhận ra đây là phòng gì. Cho đến khi anh bước đến sau lưng, kéo mạnh tay cô, lôi về vài bước rồi đẩy ngã lên chiếc giường lớn mềm mại.

Tâm trí cô chợt trống rỗng, hoảng hốt ngồi bật dậy, cảm nhận phần eo lõm xuống vì sức nặng, thân hình cao lớn của anh đè lên, môi anh tiếp tục hôn mạnh, không cho cô kịp thở.

"Ưm…" Hơi thở nam tính mạnh mẽ hoàn toàn áp đảo cô, dễ dàng chiếm thế thượng phong.

Ban đầu là cướp đoạt dữ dội, sau đó lại dần trở nên dịu dàng và chuyên chú.

Cơ thể anh nóng như có dòng điện chạy qua, không ngừng lướt quanh môi cô.

Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lý trí cũng dần tan rã…

Bàn tay từng cố gắng chống đẩy anh giờ yếu ớt rũ xuống, bám lên vai anh, nước mắt tuôn rơi, cuối cùng chẳng còn sức phản kháng, buông xuôi mặc anh lấn lướt.

Bàn tay anh lạnh nhưng mạnh mẽ đang lướt qua cổ cô, khiến cô rùng mình vì quá nhạy cảm.

Cơ thể mềm mại dưới thân càng khiến d*c v*ng trong Chu Tùng Cẩn bùng lên mãnh liệt. Không thể kìm nén, anh cúi người, một tay vòng ra sau ôm trọn eo cô, kéo sát vào lòng.

Thẩm Nghi đột nhiên cảm thấy bụng dưới bị một v*t c*ng ép vào, cả người chấn động, bắt đầu giãy dụa dữ dội.

"Đừng mà…" Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hoảng sợ, cô quay đầu tránh né nụ hôn của anh, bật khóc cầu xin.

Chu Tùng Cẩn lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, cố nhịn h*m m**n bức bối trong lòng, dang tay ôm chặt lấy cô, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, nhắm mắt lại, giọng khàn đặc an ủi:

"Được rồi… được rồi."

"Anh không làm gì em cả, đừng sợ."

Người trong lòng dần được trấn an bởi lời này, cuối cùng cũng ngừng vùng vẫy.

(Bạn Quýt: ai đó kiên quyết chấp hành ‘lời khuyên’ của quân sư họ Cố)