Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 150: Tôi đến... để xin lỗi anh

"Thẩm tiểu thư?"

Thấy Thẩm Nghi đang đứng ngẩn người trong thang máy, Giang Tử Dương liền giữ cửa thang cho cô, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Thẩm Nghi lập tức bừng tỉnh, cố trấn tĩnh cảm xúc rồi bước ra ngoài.

Đi ngang qua một phòng họp bằng kính trong suốt, bước chân Giang Tử Dương chậm lại, giọng cũng hạ xuống, chỉ vào bên trong và nói: 

"Chu Tổng đang họp ở đây."

Ánh mắt Thẩm Nghi lướt qua lớp kính, nhanh chóng nhận ra Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở vị trí chủ tọa lắng nghe người khác báo cáo.

Cảnh tượng mấy hôm trước bất chợt hiện lên, tim cô đập thình thịch, vội vã thu ánh nhìn lại.

Cô đi theo sau Giang Tử Dương, đến trước cửa phòng làm việc của Chu Tùng Cẩn.

Anh mở cửa, bật đèn trong phòng, thấy cô còn lưỡng lự đứng yên ngoài ngưỡng cửa thì mỉm cười trấn an: "Yên tâm đi, tổng giám đốc Chu sẽ không để tâm đâu."

Anh đưa Thẩm Nghi vào trong, đóng cửa lại rồi quay ra gõ cửa phòng họp nơi Chu Tùng Cẩn đang ngồi.

Giữ nét mặt nghiêm túc, anh cúi người tiến lại gần, ghé sát tai Chu Tùng Cẩn – người đang nghiêm giọng chỉ đạo – khẽ nói: "Tổng giám đốc, Thẩm tiểu thư đến, nói có chuyện muốn gặp anh. Tôi đã đưa cô ấy vào phòng làm việc rồi."

Sắc mặt Chu Tùng Cẩn thoáng khựng lại, anh lập tức đứng bật dậy, quay sang nói với mọi người trong phòng họp: "Xin lỗi, tôi có việc cần ra ngoài một lát."

Một lần nữa đứng trong căn phòng làm việc rộng rãi, sáng sủa của anh, tâm trạng Thẩm Nghi lại hoàn toàn khác biệt.

Nỗi bất an cứ cuộn trào trong lòng, sự phức tạp trong tâm trí khiến thân thể ướt mưa của cô bắt đầu run lên khe khẽ.

Chỉ vài phút sau, cửa phòng bất ngờ mở ra.

Giọng nói quen thuộc vang lên: "Thẩm Nghi?"

Cả người cô run lên, quay người lại trong vô thức.

Chu Tùng Cẩn thấy cô chỉ mặc một chiếc váy sơ mi màu xanh nhạt, vài lọn tóc mái ướt sũng dính vào thái dương, đôi mắt mơ hồ ngấn lệ.

Cô đứng giữa căn phòng, thân hình mảnh khảnh, đôi tay siết chặt chiếc ô đã cuộn lại.

Như quên hẳn cuộc chia tay đầy căng thẳng vài hôm trước, anh nhìn cô trong dáng vẻ bối rối và hoang mang với đôi mắt dần tràn đầy xót xa.

Anh sải bước về phía cô, nhưng rồi sợ làm cô khó chịu, nên dừng lại cách chừng hai ba bước chân.

"Em tìm anh?" Anh nhìn cô, nhẹ giọng hỏi.

Thẩm Nghi cúi đầu tránh ánh mắt anh, hàng mi dài còn vương giọt mưa, giọng khẽ khàng cố giữ bình tĩnh: "Tôi đến… để xin lỗi anh. Hôm trước là tôi hiểu lầm..."

"Thẩm Nghi." Chu Tùng Cẩn nhanh chóng ngắt lời.

"Đợi anh một chút." Giọng trầm khàn khẽ vang lên, rồi anh quay người rời khỏi phòng.

Thẩm Nghi nhìn cánh cửa anh vừa khép lại, sợi dây căng thẳng trong lòng cũng dần buông lỏng, đôi vai thả lỏng xuống.

Trong phòng họp, mọi người thấy tổng giám đốc Chu đột ngột quay lại, lập tức nghiêm chỉnh ngồi thẳng. Nhưng lại nghe anh nói: "Hôm nay họp đến đây thôi, mọi người về nghỉ sớm nhé."

Hả?

Mọi người nhìn nhau sửng sốt. Nhưng thấy vẻ vội vã trên gương mặt anh, ai nấy đều đoán được chắc có chuyện quan trọng, vội thở phào nhẹ nhõm, gấp rút đóng máy tính, thu dọn đồ đạc, chào tạm biệt anh rồi rời đi.

Chu Tùng Cẩn giữ vẻ mặt bình thản, đứng ở cửa gật đầu chào từng người.

Sau đó, anh quay sang gõ cửa phòng làm việc của Giang Tử Dương.

"Tổng giám đốc?" Giang Tử Dương thấy sếp đứng trước cửa, vội vàng đứng dậy.

"Về sớm đi." Chu Tùng Cẩn gật đầu nói.

Giang Tử Dương: "?"

Ánh mắt lướt qua nhóm người vừa được giải tán đang bước ra, anh lập tức hiểu ra, nhanh chóng gật đầu: "Vâng ạ!"

Nói xong, anh thu dọn đồ đạc trong vài giây, xách cặp cúi người chào rồi vội vàng theo dòng người chen vào thang máy.

Thẩm Nghi đứng yên trong phòng gần năm phút, cửa lại được mở ra.

Nhìn bóng dáng quen thuộc trở lại, trái tim vừa dịu xuống lại bắt đầu nhói lên.

Chu Tùng Cẩn bước vào, đưa tay nhẹ nhàng khép cửa lại, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy cô, bước chân nhanh chóng tiến đến.

Thẩm Nghi hít sâu một hơi, chuẩn bị nói ra lời xin lỗi đã soạn sẵn trong lòng từ lâu. Nhưng ánh sáng trên đầu bỗng bị thân ảnh anh che khuất.

Gương mặt cô bị anh nâng lên bằng đôi bàn tay lớn, và rồi một nụ hôn nóng bỏng ập tới như vỡ bờ.

Chặn lại hết mọi lời cô muốn nói.