Hôm sau, tại ga tàu cao tốc, Thẩm Nghi đến tiễn thầy Lý Chiếu Dân và ba học sinh khác.
Vì vụ hiểu lầm tối qua, ai nấy đều mang vẻ mặt khó xử, không khí khá trầm lắng.
Lý Chiếu Dân liếc nhìn Uông Tiểu Ly phía sau đang ủ rũ, thở dài rồi nói với Thẩm Nghi: “Thẩm Nghi à, phiền em giải thích lại rõ ràng với cậu Chu nhé.”
“Hoàn cảnh gia đình của Tiểu Ly đã vậy, lại xảy ra chuyện này... chương trình đào tạo nhân tài của An Hạ không biết còn có cơ hội nữa không...”
“Thầy Lý.” Thẩm Nghi nhẹ nhàng trấn an: “Em sẽ cố gắng nói rõ với anh ấy.”
Cô nhìn về phía Uông Tiểu Ly đang đứng sau, rồi nói tiếp: “Thầy nhắn với em ấy đừng lo lắng quá, cứ yên tâm đăng ký nguyện vọng là được rồi.”
“Chuyện của Tiểu Ly, em đừng quá lo.” Lý Chiếu Dân vẫn chưa yên tâm, nhìn cô với ánh mắt ái ngại: “Chỉ sợ... bên cậu Chu...”
“Nếu thật sự cậu ấy không chấp nhận được, thì sau khi xin lỗi xong, mình cũng đành dừng ở đó. Em đừng vì chuyện này mà phải chịu ấm ức.”
“Bọn thầy về rồi, em ở lại Cẩm Thành phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”
Nghe những lời này, Thẩm Nghi thấy sống mũi cay cay, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô cúi đầu, cố gắng kiềm chế sự nghẹn ngào, khẽ gật đầu: “Vâng, em biết rồi.”
Cô đứng ở cửa phòng chờ, vẫy tay tiễn họ vào ga, mãi đến khi bóng lưng họ khuất dần trong đám đông, cô mới lặng lẽ thu lại ánh nhìn.
Bọn họ đi rồi, cảnh tượng ngày hôm qua lại hiện về rõ mồn một trong đầu cô.
Thẩm Nghi cụp mắt, đôi tay thả lỏng. Cô nhớ đến bóng lưng lạnh lùng của Chu Tùng Cẩn khi xoay người rời đi, nỗi chua xót lại trào lên trong lòng.
…
Suốt hai ngày sau đó, cô đi làm như người mất hồn, không tập trung nổi vào việc gì.
Tới ngày thứ ba, sau khi tan làm, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, đến tòa nhà An Hạ.
Cẩm Thành hai ngày nay mưa phùn không ngớt, hạt mưa nhỏ lấm tấm như sợi lông lạnh chạm vào mặt.
Thẩm Nghi đang lo lắng, đầu óc để đâu đâu nên cũng chẳng chú ý đến việc che mưa.
Tới nơi, lúc thu ô lại, cô mới nhận ra người mình đã ướt đến ba bốn phần.
Đã qua giờ tan sở, sảnh tiếp tân rộng lớn và sang trọng hầu như không còn ai qua lại.
Mấy cô lễ tân cũng đã về hết.
Thẩm Nghi không vào được cổng kiểm soát, đành ngồi một mình trên ghế sofa trong sảnh, ngẩn người một lúc mới nhớ ra nên liên hệ với trợ lý Giang.
Giang Tử Dương nhanh chóng trả lời, nói rằng anh ta vẫn chưa tan làm.
Thẩm Nghi do dự giây lát, cứng tay gõ vài chữ: “Anh ấy... còn ở đó không?”
“Chu Tổng đang họp. Cô Thẩm, cô có việc muốn gặp anh ấy sao?”
Thẩm Nghi ngừng lại một lúc rồi nhắn: “Đúng.”
“Vậy cô chờ anh ấy họp xong.”
Gửi tin nhắn xong, Thẩm Nghi tắt màn hình điện thoại, ngồi đó thẫn thờ. Không ngờ Giang Tử Dương lại nhanh chóng chạy xuống, đứng phía sau cửa kiểm soát vẫy tay nhiệt tình: “Cô Thẩm!”
Thẩm Nghi vội vàng đứng dậy đi tới, gật đầu chào: “Trợ lý Giang.”
Giang Tử Dương cười nói: “Chu Tổng đang họp, chắc chưa xuống ngay được. Tôi nghĩ tốt nhất là đưa cô lên phòng anh ấy chờ.”
Thẩm Nghi cúi đầu, nhẹ nhàng từ chối: “Không tiện lắm.”
“Không sao đâu.” Giang Tử Dương cười thoải mái: “Cô đến văn phòng anh ấy thì có gì mà không tiện.”
Anh ta ghé mặt vào camera kiểm soát quẹt thẻ mở cổng, kéo cô vào trong: “Không biết khi nào cuộc họp mới kết thúc. Cô chờ dưới sảnh chẳng may có chuyện gì thì không ổn đâu.”
Thẩm Nghi chớp mắt, không nói gì.
Cô nhìn anh ta bấm thang máy lên tầng cao nhất, dõi theo những con số màu vàng nhảy lên từng tầng: 1, 2, 3... Trái tim cô cũng như từng con số ấy, mỗi lúc một đập mạnh hơn.
Giang Tử Dương đứng bên cạnh, chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nói: “À đúng rồi, cô Thẩm, chuyện quyên góp 50 vạn của Chu Tổng, cô chắc cũng thấy trên tin tức rồi nhỉ?”
Thẩm Nghi lặng lẽ gật đầu.
Giang Tử Dương cười ngại ngùng: “Cô đừng giận nhé. Ban đầu Chu tổng định quyên góp ẩn danh, không ngờ mấy hôm trước bị lão Chủ tịch Chu phát hiện. Ông ấy tiện tay bảo phòng truyền thông viết vài bài tuyên truyền.”
Thẩm Nghi ngẩn người, nhìn anh ta với ánh mắt ngạc nhiên.
Giang Tử Dương không nhận ra vẻ mặt cô, chỉ lắc đầu thở dài: “Chu Tổng ngại lắm, bị lộ thế này anh ấy cảm thấy rất mất mặt. Hơn nữa mấy bài viết đó còn tệ kinh khủng, anh ấy tức quá sa thải luôn người phụ trách truyền thông.”
“Hôm kia vì chuyện này mà còn tranh cãi với lão Chủ tịch Chu, mấy hôm nay đi làm tâm trạng không tốt tí nào.”
Giang Tử Dương vừa nói vừa ra khỏi thang máy.
Thẩm Nghi đã hiểu lầm anh hai lần, giờ đứng im trong thang máy, chân như đeo chì, chẳng thể nhấc nổi bước chân.
Cảm giác áy náy từ sâu trong lòng cứ thế cuộn trào, không cách nào bình tĩnh lại được.