Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 140: Anh điều tra tôi à?

Bước chân của Chu Tùng Cẩn lững thững theo sau lưng cô, tay cầm khăn lông lau qua loa mái tóc ướt. Lau xong, đầu tóc anh trở nên rối bù xù tơi, vài sợi tóc con vểnh cao, mái trước xõa xuống trán trông ngố ngố. Hình tượng này hoàn toàn khác với vẻ ngoài thường ngày luôn chỉn chu và sắc sảo.

“Anh lau xong rồi.” Anh đưa lại khăn cho Thẩm Nghi, cô liếc nhanh mái tóc rối của anh, mặt vẫn lạnh tanh mà đón lấy.

Chưa kịp nắm lấy khăn, cổ tay cô bỗng bị anh giữ chặt.

Cô lập tức muốn rút tay lại, nhưng càng bị anh nắm chặt hơn.

“Chu Tùng Cẩn, buông tay ra!”

“Thẩm Nghi.” Giọng anh trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm ánh lên nỗi buồn, “Em đến Hàng Thành...”

Thẩm Nghi hơi bất ngờ: “Sao anh biết?”

“Em đi với Lê Sơ Thần. Em cầu phúc cho hắn ta, còn xin một chuỗi hạt.” Giọng Chu Tùng Cẩn chậm rãi, ánh mắt khóa chặt vào cô.

Lực tay anh siết càng lúc càng chặt khiến Thẩm Nghi đau nhói, cô vội vàng giằng ra, cúi xuống nhìn thì thấy cổ tay mình đã hằn rõ năm vết đỏ vì bị anh nắm quá mạnh.

Thẩm Nghi xoa tay, nhíu mày khó chịu: “Anh điều tra tôi?”

“Không phải.” Chu Tùng Cẩn nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi lắc đầu: “Là Cố Hoài.”

“Anh ấy có thể xem được khoảnh khắc bạn bè của Lê Sơ Thần.”

“Chúng tôi đi công tác.”

“Thế tại sao, em tặng hắn ta chuỗi hạt?”

“Lễ phép đáp lễ.” Giọng Thẩm Nghi thản nhiên.

Lễ phép đáp lễ? Chu Tùng Cẩn sực hiểu: “Hắn ta tặng em cái gì?”

Thẩm Nghi: “......”

Cô hít sâu một hơi, nghiêm giọng nói: “Chu Tùng Cẩn, anh ấy tặng tôi cái gì, tôi tặng anh ấy cái gì, chẳng liên quan đến anh.”

Liếc ra ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn chưa ngớt, ánh mắt cô lại lạnh nhạt nhìn anh: “Tôi thấy anh cũng tỉnh rượu gần hết rồi.”

Chu Tùng Cẩn khựng lại, lạnh lùng dời mắt đi.

“Chờ mưa tạnh, phiền anh rời khỏi nhà tôi ngay.”

Nói xong, Thẩm Nghi tiện tay vứt khăn lông qua một bên, quay người vào phòng, đóng cửa lại.

Không biết bao lâu trôi qua, bên ngoài không có động tĩnh gì.

Mưa dần ngớt, đã hơn mười giờ đêm.

Thẩm Nghi mở cửa bước ra, thấy Chu Tùng Cẩn đang nằm ngủ trên ghế sofa.

Cổ áo mở rộng, lồng ngực rắn chắc phập phồng nhịp nhàng, hàng mi cong dài hắt bóng dưới ánh đèn tạo thành vùng tối dày đặc trên gương mặt.

Trông anh thật sự đang ngủ say...

Thẩm Nghi đứng bên cạnh, nhắm mắt thở dài, cuối cùng lòng cũng mềm lại, quay vào lấy chăn mỏng đắp cho anh.

Vừa đắp chăn xong, ánh mắt cô lướt xuống đôi chân anh.

Chiều dài ghế sofa không đủ, đôi chân dài của anh đành duỗi thẳng ra ngoài, tùy tiện thả lỏng. Cổ chân thon gọn được bao bởi đôi tất đen, nhưng đập vào mắt cô lại là...

Giày da đen bóng.

Thẩm Nghi cảm thấy hai bên thái dương giật liên hồi.

Giày da!

Chưa tháo!

Giờ cô mới nhớ lúc dìu anh vào nhà, anh vẫn chưa cởi giày. Mà bây giờ đôi giày ướt sũng, lấm bẩn ấy đang thản nhiên giẫm lên thảm nhà cô...

Cô nhìn theo vết nước trên thảm rồi đến sàn phòng khách: từ cửa ra vào đến nhà vệ sinh, rồi đến cửa phòng, đâu đâu cũng in dấu chân anh để lại lúc theo sát cô.

Nửa người cô lạnh ngắt, nửa còn lại thì như bốc khói.

Cô điên rồi! Thật sự điên rồi mới kéo một công tử nhà giàu say khướt vào nhà mình!

Bình thường về đến nhà mình, vệ sinh đã có người làm, anh có làm bừa cũng chẳng sao.

Nhưng đây là nhà cô!

Nhìn người đang ngủ say trên sofa, Thẩm Nghi cố gắng hít thở sâu. Có một khoảnh khắc, cô thật sự muốn vác anh ra ngoài ném lại trước cửa.

Sáng hôm sau, mưa đã tạnh.

Khi Thẩm Nghi mở cửa phòng, Chu Tùng Cẩn đang đứng quay lưng bên cửa sổ phòng khách, cúi đầu cài lại cổ tay áo sơ mi.

Ánh nắng sớm xuyên qua tấm rèm trắng mờ ảo, vẽ lên người anh một vòng hào quang nhẹ nhàng, tôn lên dáng người cao lớn, lịch lãm.

Anh đứng đó lặng lẽ, toát lên vẻ điềm tĩnh xa cách quen thuộc. Thẩm Nghi nhớ lại dáng vẻ quấn lấy người của anh khi say tối qua, bất giác bối rối, vội lắc đầu xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.

Chu Tùng Cẩn cài xong cúc áo, quay người lại thấy cô đứng phía sau không nói một lời, hơi sững ra, rồi hạ tay xuống, cách vài bước mà nhìn cô đầy dịu dàng: “Chào buổi sáng.”

Thẩm Nghi tránh ánh mắt anh, không đáp.

Anh thấy cô mặc bộ đồ ngủ màu trắng sữa, ngực in hình chú bò sữa hoạt hình đang nhe răng cười, trông cô ngơ ngác đứng đó, trong mắt anh vô cùng đáng yêu, liền bước lại gần vài bước.

“Hôm qua... xin lỗi, anh đã uống say.” Giọng anh khàn khàn quyến rũ của người mới thức dậy, mang theo vẻ thành khẩn hiếm thấy.

Thẩm Nghi cúi mắt, nhìn chằm chằm vào đôi giày da dưới chân anh.

“Chu Tùng Cẩn.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt trong vắt như suối nhìn thẳng vào anh:

“Nếu lần sau anh còn uống rượu xong mà làm loạn trước mặt tôi, nằm ngay trước cửa nhà tôi khiến tôi suýt bị hàng xóm khiếu nại, để mùi rượu và nước mưa dính lên người tôi và cả sofa, còn mang nguyên đôi giày ngoài đường giẫm vào nhà tôi, thì chúng ta...”

Thẩm Nghi ngừng một lúc, nghiêm mặt lại: “...vĩnh viễn đừng nói chuyện nữa.”

Chu Tùng Cẩn chao đảo nhẹ: “......”

Khóe miệng anh giật giật, im lặng một lát rồi trầm giọng: “Anh sẽ chú ý.”