Thấy vậy, Thẩm Nghi vội vàng xin lỗi không ngớt, rồi cúi người xuống lay gọi anh, nhưng dù lay thế nào cũng không thấy anh tỉnh lại.
Bà thím hàng xóm vẫn không ngừng mắng mỏ: “Hai đứa yêu nhau thì cãi nhau trong phòng thôi, đừng có ảnh hưởng đến khu vực chung.”
“Giới trẻ bây giờ đúng là chẳng có chút ý thức công cộng gì hết! Còn cứ nằm ngổn ngang ở trước cửa nhà tôi, để xem có lần sau tôi không báo cho ban quản lý!”
“Nằm như vậy thì ra cái thể thống gì? Xe đẩy em bé nhà tôi còn chẳng đẩy qua nổi.”
“Dạ xin lỗi bác ạ.” Thẩm Nghi vô cùng bối rối, chỉ có thể vừa xin lỗi vừa cố gắng kéo tay người kia lên vai, dùng hết sức bình sinh mới dìu được anh dậy rồi lảo đảo đưa vào trong nhà.
Cánh cửa đóng “rầm” một tiếng, cô còn chưa kịp thở thì liền cảm nhận được cánh tay rắn chắc siết chặt lấy eo mình.
Mùi hương lạnh lẽo thoang thoảng hòa cùng mùi rượu nồng nặc quấn quanh lấy cô. Người đàn ông cúi đầu, chôn mặt vào hõm cổ cô.
Hơi thở nóng hổi phả lên da khiến tim Thẩm Nghi như khựng lại một nhịp.
Cô cứng đờ cả người, bất chợt thấy có gì đó sai sai.
Tư thế và động tác này… sao mà thuần thục quá vậy?!
Nhưng cô còn chưa kịp nghĩ nhiều, gần như hai phần ba trọng lượng cơ thể của anh đã đè lên người cô, nặng như núi Thái Sơn.
Thẩm Nghi khổ sở vòng tay ôm lấy lưng và ngực anh, cắn răng lảo đảo kéo anh đến ghế sofa.
Vừa định đẩy anh xuống thì cánh tay anh lại siết chặt lấy eo cô, nhất quyết không buông.
“Chu Tùng Cẩn! Bỏ tay ra!” Thẩm Nghi hít sâu, đưa tay ra sau cố gỡ cánh tay đang siết lấy mình thì bất ngờ thốt lên một tiếng, cả người bị kéo ngã xuống ghế sofa.
“Thẩm Nghi…”
Giọng nam khàn khàn vang lên, cơ thể anh phủ lên người cô, đầu lại dụi vào hõm cổ cô.
Sống mũi cao chạm vào làn da cổ, môi lướt qua như vô tình, rồi anh vùi mặt hít sâu mùi hương ngọt dịu từ cổ cô. Mấy động tác không rõ là vô tình hay cố ý này khiến Thẩm Nghi rùng mình liên tiếp.
Cô vừa hoảng hốt vừa bực bội, trong lúc luống cuống, tiếng mở khóa mật mã cửa vang lên bên tai.
Cô cứng đờ, vội vàng muốn đẩy người trên người ra nhưng lại không hề lay chuyển được.
Thẩm Tiểu Quân đứng ở cửa thấy cảnh trước mắt thì há hốc miệng.
Cô nàng vội xoay người che mắt, lắp bắp: “Chị… chị à! Em không thấy gì hết! À… à đúng rồi, em mới nhớ ra em để quên đồ ở nhà bạn trai! Tối nay em qua đó ngủ nhé chị! Bye bye!”
“Tiểu Quân…”
Đến khi Thẩm Nghi cuối cùng cũng đẩy được người kia ra thì cửa đã đóng lại lần nữa.
Căn phòng trở nên im ắng.
Sau một hồi vật lộn, cô mệt đến mức ngồi bệt dưới sàn th* d*c.
Ánh mắt cô nhìn sang người đàn ông đang nằm trên sofa, áo vest của anh đã bị mưa làm ướt sũng, thẫm thành màu đen.
Anh nằm trên sofa khiến lớp bọc ghế mới thay của cô cũng bị ướt theo…
Thẩm Nghi đứng dậy vào nhà vệ sinh lấy khăn khô.
Cô đứng yên trong phòng vệ sinh khá lâu để điều chỉnh nhịp tim đang đập loạn. Đến khi bước ra thì thấy Chu Tùng Cẩn đã đứng dậy khỏi sofa.
Anh loạng choạng tựa vào khung cửa nhà vệ sinh, vừa thấy Thẩm Nghi ra liền dang tay định nhào tới, nhưng bị cô lùi lại ngăn lại.
“Chu Tùng Cẩn!!”
“Thẩm Nghi?”
Người đàn ông đứng trước mặt ngẩng lên, ánh mắt như có chút ấm ức nhìn cô, khiến cô phải cố gắng giữ bình tĩnh, nói chậm rãi: “Chú ý giữ khoảng cách!”
Bị cô quát, Chu Tùng Cẩn cũng không dám nhúc nhích nữa, chỉ đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt dịu lại đầy vẻ bối rối.
Thẩm Nghi hít một hơi thật sâu, liếc nhìn chiếc áo vest ướt nhẹp dính trên người anh, giọng nói dịu xuống: “Cởi áo khoác ra.”
Chu Tùng Cẩn nghe lời cởi áo khoác vest ra.
“Lau người đi, đừng làm ướt sofa của tôi.” Thẩm Nghi đưa khăn khô cho anh, ánh mắt lại vô thức nhìn lướt qua chiếc sơ mi trắng anh mặc bên trong.
Vốn trước đó còn đeo cà vạt... chẳng biết từ lúc nào đã bị anh tự tay tháo ra.
Mấy cúc cổ áo chỉnh tề cũng bị mở bung, cổ áo rộng thùng thình.
Kiểu tóc gọn gàng giờ ướt nhẹp rủ xuống trán, những giọt nước nhỏ từ tóc chảy xuống làn da trắng mịn như sứ, theo đường viền hàm sắc nét trượt xuống xương quai xanh đầy quyến rũ, rồi biến mất bên trong lớp sơ mi...
Thẩm Nghi thầm ổn định lại tinh thần, dời mắt đi nơi khác rồi tiện tay ném chiếc áo vest đắt tiền của anh lên sofa.