Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 141: Thầy Lý của Nhất Trung Vân Thủy muốn mời anh ăn cơm

Ra khỏi khu dân cư, một chiếc Mercedes màu đen đang đợi sẵn từ xa liền chậm rãi chạy tới đón.

Giang Tử Dương ngồi ở ghế phụ phía trước, quay đầu báo cáo lịch trình hôm nay cho Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở hàng ghế sau.

Chu Tùng Cẩn nghiêm túc lắng nghe, hỏi: "Đã hẹn được thời gian với Thị trưởng Lương chưa?"

"Đã hẹn rồi, lịch là tối mai. Bên thư ký của ông ấy nhắn lại, Thị trưởng Lương cũng muốn sớm bàn bạc chuyện lựa chọn khu đất ở khu công nghệ mới với anh."

Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm hiện lên một tia trầm ngâm: "Bên Quý Minh Hạo, cậu chú ý giữ chừng mực."

"Hiểu rồi." Giang Tử Dương gật đầu thật mạnh.

"À đúng rồi." Anh đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu nói với Chu Tùng Cẩn:
"Thầy Lý của Nhất Trung Vân Thủy mấy ngày nữa sẽ đến Cẩm Thành họp, tiện thể muốn mời anh và Thẩm Nghi ăn cơm."

"Thầy Lý?"

"Vâng, hình như lần này thầy ấy đại diện cho Nhất Trung Vân Thủy tham gia cuộc họp của Sở Giáo dục tỉnh về công tác thi cử kỳ thi đại học năm nay."

"À phải rồi, nghe nói thầy ấy còn dẫn theo vài học sinh mới thi xong năm nay."

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu khỏi bảng lịch trình trong tay: "Đã có điểm thi đại học rồi à?"

"Vâng, ra điểm được vài hôm rồi." Giang Tử Dương trả lời.

"Thầy Lý nói, mấy học sinh đi cùng đều là hoàn cảnh khó khăn, được chọn làm đại diện cho học sinh nghèo học giỏi để phát biểu tại hội nghị. Trong đó có hai em mấy năm nay vẫn luôn được Thẩm Nghi âm thầm tài trợ, nên lần này muốn mời hai người ăn cơm để cảm ơn."

Chu Tùng Cẩn gật đầu: "Vậy cậu hẹn thời gian với thầy Lý đi, bữa cơm đó để tôi mời."

"Vâng." Giang Tử Dương gật đầu, ngập ngừng một chút rồi dè dặt hỏi: "Chu Tổng... vậy còn Thẩm Nghi... nếu cô ấy cùng đi ăn, sợ rằng sẽ biết người đứng sau tài trợ là anh..."

"Tôi biết." Chu Tùng Cẩn khẽ khép hàng mi dài, trầm tư vài giây rồi chậm rãi nói: "Bên Thẩm Nghi, bảo thầy Lý sắp xếp một buổi khác."

Lý Chiếu Dân dẫn theo bốn học sinh bước xuống khỏi chiếc taxi, đứng trước cổng một nhà hàng cổ kính mang đậm phong vị xưa, nhất thời có chút lúng túng không biết nên vào từ đâu.

Bóng dáng Giang Tử Dương nhanh chóng xuất hiện ở cổng, mỉm cười đón tiếp: "Thầy Lý, Chu tổng sợ mọi người không tìm được đường, nên bảo tôi ra đón."

Vừa thấy Giang Tử Dương, Lý Chiếu Dân lập tức yên tâm, cười nói: "Cảm ơn cậu, nếu cậu không ra, tôi đúng là không biết phải đi hướng nào."

Giang Tử Dương vừa đưa tay mời họ đi vào trong, vừa dẫn đường vòng qua hồ nước đón khách, đi xuyên qua hành lang, vừa giới thiệu:
"Đây là một nhà hàng tư nhân. Chu Tổng sợ món ăn trong thành phố không hợp khẩu vị của mọi người, nên đặc biệt chọn một nơi có hương vị giống với huyện Vân Thủy."

Lý Chiếu Dân mỉm cười: "Cậu Chu thật có lòng."

Bốn học sinh đi phía sau lần đầu tiên bước vào một nhà hàng kiểu sân vườn rộng lớn như vậy, vừa đi vừa âm thầm quan sát khung cảnh cổ kính xung quanh, ai nấy đều lộ vẻ ngạc nhiên.

Bốn học sinh gồm hai nam hai nữ.

Hai cậu con trai, một người cao một người thấp, đều mặc áo đồng phục tay ngắn và quần thể thao.

Một trong hai cô gái đeo kính cận dày, mặc đồng phục học sinh, ăn mặc rất giản dị đúng kiểu học sinh cấp ba.

Người còn lại mặc áo đồng phục ngắn tay phối với váy xếp ly, gương mặt thanh tú, nước da trắng, tóc dài sạch sẽ được buộc thành đuôi ngựa cao, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng lắc lư phía sau lưng.

Phía sau, hai cậu con trai lén nói chuyện.

"Ê, Hứa Trường Minh, cậu nói chỗ này ăn một bữa hết bao nhiêu tiền?"

Cậu con trai thấp hơn hỏi, người cao hơn tên Hứa Trường Minh lắc đầu: "Không biết, chắc ít nhất cũng mấy trăm một người."

"Tớ cũng nghĩ vậy." Cậu trai thấp hơn gật gù.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa đi phía trước nghe thấy cuộc trò chuyện sau lưng, không nói gì, chỉ yên lặng và tò mò quan sát cảnh vật xung quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Giang Tử Dương đang dẫn đường phía trước.

Trông anh ta rất trẻ, chắc là trợ lý của tổng giám đốc Chu, mặc bộ vest xám nhạt cao cấp, cử chỉ lễ độ, nghiêm túc.

Ngay cả thư ký cũng trông có vẻ đẳng cấp như vậy.

Uông Tiểu Ly không biết đang nghĩ gì, khẽ rũ mắt xuống, không nói thêm lời nào.