Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 129: Có ai gần gũi với cô ấy hơn tôi không?

Sau khi chính thức gia nhập studio Nhiên Sắc, Tưởng Nguyên đặc biệt tổ chức tiệc chào mừng cho Thẩm Nghi.

Sau bữa tối, mọi người rủ nhau đến một quán bar nhạc sống.

Bar chủ yếu là giới trẻ ra vào, hôm nay biểu diễn là một ban nhạc indie dân ca, nữ ca sĩ chính ngồi ở hàng đầu, khẽ khép mắt, đắm mình trong cảm xúc, giọng hát nhẹ nhàng chậm rãi, hòa quyện với tiếng cụng ly leng keng vang lên từ khắp quán.

Tưởng Nguyên dời ánh mắt khỏi Thẩm Nghi ngồi đối diện, thấy cô nghiêng đầu lắng nghe giọng ca trên sân khấu.

Cô liếc nhìn Lê Sơ Thần ngồi bên cạnh: “Cậu bị gì vậy?”

Lê Sơ Thần đặt ly rượu xuống, cười hỏi: “Ý gì cơ?”

Tưởng Nguyên bật cười khẽ, hạ giọng nói: “Cậu thấy sao? Đây là buổi tụ họp nội bộ của studio, cậu nhiệt tình chạy đến làm gì?”

Lê Sơ Thần mím môi cười: “Thì vì vẫn chưa có công việc tiếp theo, nên tới kiếm chỗ chị Nguyên uống ké chút rượu thôi.”

“Uống ké rượu thì được, đừng có tranh gái dưới tay tôi.”

Câu nói vừa thẳng vừa thật đúng kiểu Tưởng Nguyên. Lê Sơ Thần nghe cô chỉ thẳng mục đích của mình cũng không hề ngượng ngùng chối cãi, còn liếc nhanh về phía Thẩm Nghi, mỉm cười: “Tôi chỉ là muốn làm bạn thôi mà.”

“Người muốn làm bạn với Thẩm Nghi đâu chỉ có mình cậu, tôi khuyên cậu nên dừng lại.” Tưởng Nguyên lơ đễnh nhắc nhở.

Lê Sơ Thần đùa cợt một cách thoải mái: “Có ai gần gũi với cô ấy hơn tôi không?”

Không biết nghĩ đến chuyện gì, Tưởng Nguyên nhẹ thở dài: “Có người còn khó đối phó hơn cậu.”

“Trên đời này còn có người mà Tưởng đại tiểu thư không đối phó nổi sao?”

“Tôi không muốn dây vào.” Tưởng Nguyên nâng ly cụng nhẹ với anh ta: “Cũng không dám dây.”

Lê Sơ Thần thu lại nụ cười, nhìn về phía Thẩm Nghi, hơi ngạc nhiên.

Nhưng rất nhanh, anh lại mỉm cười như thường, ánh mắt dịu dàng, nhẹ nhàng gật đầu, bình tĩnh đặt ly rượu xuống.

Thẩm Nghi xinh đẹp thế kia, chuyện này cũng hợp lý thôi.

Ca khúc của ban nhạc dần đến hồi kết, cô ca sĩ chính ngồi trên ghế cao, môi gần sát micro, nhẹ nhàng nói: “Tiếp theo là phần biểu diễn tự do. Có ai muốn lên hát một bài không? Mời giơ tay đăng ký.”

Có đồng nghiệp chỉ vào Lê Sơ Thần, cười trêu: “Anh Sơ Thần hát hay lắm đó!”

“Đúng vậy, giọng anh ấy siêu hay luôn!”

Thẩm Nghi cũng tò mò nhìn về phía anh, nhẹ nhàng vỗ tay theo.

Lê Sơ Thần tựa lưng vào ghế, bị mọi người đẩy lên làm tâm điểm cũng không khó chịu, chỉ hơi bất đắc dĩ nhưng mang theo chút cưng chiều, khẽ gật đầu với mọi người.

Anh nhìn sang Thẩm Nghi ở đối diện, mỉm cười hỏi: “Em muốn nghe bài gì?”

Thẩm Nghi hơi ngẩn ra, chưa kịp phản ứng thì đã chỉ về phía sân khấu: “Bài dân ca ban nãy, cũng hay lắm.”

“Được.”

Trong tiếng hò reo cổ vũ, Lê Sơ Thần sải bước dài lên sân khấu trung tâm quán bar.

Anh khom người lịch sự nhận micro từ tay nữ ca sĩ, gật đầu cảm ơn cô.

Cô ca sĩ cười nhìn anh một cái, rồi rời sân khấu đi nghỉ.

Lê Sơ Thần ngồi lên ghế cao, một chân đặt lên thanh ngang, chân kia đặt tự nhiên trên đất. Anh điều chỉnh độ cao của micro rồi nghiêng mặt thử giọng.

Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, giọng hát của anh vừa cất lên, Thẩm Nghi lập tức sửng sốt.

Đúng là, giọng anh ấy rất hay.

Anh chọn một bài dân ca đang nổi gần đây: “Mấy đồng bạc vụn”.

“Thế gian này mịt mùng, lấy chữ lợi làm trung tâm”

“Buồn hay vui, tự mình cảm nhận”

“Đời người ngắn ngủi, mong ta đều vui vẻ tận hưởng”

...

Giọng hát vang vọng, như đang kể lại những bất đắc dĩ trong đời. Giai điệu trầm bổng, chứa đựng sự buông lơi và lối sống tự do phóng khoáng.

Thẩm Nghi nghe đến ngẩn ngơ, trên gương mặt lộ ra chút dịu dàng, ánh mắt ánh lên chút lấp lánh.

Khi Lê Sơ Thần chau mày, nhẹ nhàng lắc đầu hát câu: “Vì mấy đồng bạc vụn, vì bữa cơm mỗi ngày”, cô không biết nhớ tới điều gì, khẽ cúi mắt xuống, hàng mi dài nhẹ rung.

Lê Sơ Thần vừa dứt bài, cả bàn đều reo hò đòi anh hát thêm một bài nữa. Anh chỉ cười, lắc đầu, đặt micro xuống, ra hiệu nhường sân khấu cho người khác.

Tưởng Nguyên nhìn anh trở lại chỗ ngồi, cười nói: “Cậu cũng được đấy, mấy năm đại học không phí công.”

“Dĩ nhiên rồi.” Lê Sơ Thần vừa gật đầu đáp lời tán thưởng của mọi người, vừa nhìn sang Thẩm Nghi.

“Thế nào? Cũng được chứ?”

Thẩm Nghi gật đầu mỉm cười, chân thành khen: “Rất hay.”