Hai người rời khỏi nhà hàng Tây thì trời đã tối hẳn.
Chu Tùng Cẩn ngỏ ý đưa cô về, nhưng Thẩm Nghi từ chối, nói rằng cô sẽ đi tàu điện ngầm.
Từ nhà hàng đến ga tàu mất khoảng mười mấy phút đi bộ, Chu Tùng Cẩn nhìn đồng hồ rồi đề nghị cùng đi bộ đưa cô ra đó.
Hai người sóng bước bên vỉa hè đông đúc, xe cộ tấp nập qua lại.
Đầu hạ, gió đêm mát lạnh thổi nhè nhẹ.
Thẩm Nghi đi cạnh Chu Tùng Cẩn, cánh tay thi thoảng chạm phải lớp áo vest cứng cáp của anh. Mùi trầm hương quen thuộc trên người anh len vào khứu giác khiến lòng cô có chút xao động. Cô khẽ nghiêng người tránh đi, giữ một khoảng cách an toàn với anh.
Cả hai đi ngang qua một khu chợ đêm nhộn nhịp. Người đông, xe nhiều, đôi khi có cả xe máy, xe điện chạy ngược chiều, còi ré inh ỏi khiến họ phải tránh sang một bên.
Chu Tùng Cẩn vốn không quen tới những nơi như vậy, bị mấy người đi xe bất quy tắc va vào mà chẳng nói lý lẽ,... anh cảm thấy có chút bất lực.
Thẩm Nghi kéo anh đi men theo mép tường, rẽ vào một con hẻm ít người. Mặt đường gồ ghề, gót giày cô lệch nhẹ, suýt nữa vấp ngã.
Một cú chao đảo nhẹ, nhưng lập tức được cánh tay mạnh mẽ bên cạnh ôm eo đỡ lấy.
Thân thể Thẩm Nghi khẽ khựng lại, vội vã gỡ khỏi cánh tay anh, lui lại nửa bước, nhưng cổ tay lại bị bàn tay anh siết chặt.
“Chu Tùng Cẩn.” Thẩm Nghi cố rút tay lại nhưng không được, cau mày nhìn anh.
Chu Tùng Cẩn siết chặt quai hàm. Có chiếc xe đi ngang qua, ánh đèn vàng chiếu qua gương mặt cương nghị của anh, đôi mắt trong màn đêm lấp lánh ánh cương quyết.
Anh không nói nhiều, chỉ dùng một tay giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô. Một lúc sau, anh mới cất giọng trầm thấp:
“Thẩm Nghi, thật sự em không có chút cảm giác nào với anh sao?”
Cô sững người tại chỗ.
Gió đêm làm tóc hai người rối tung. Giọng nói khàn khàn của anh vang lên bên tai cô, rõ ràng từng chữ:
“Anh thích em.”
“Thẩm Nghi, anh thích em.”
Anh tiến lại gần hơn, ánh mắt sâu thẳm, chân thành nhìn cô:
“Không phải đùa, cũng không phải trêu chọc. Là thật lòng, anh thật sự thích em.”
Tim cô đập thình thịch, hơi thở nghẹn lại, cổ tay tê dại trong lòng bàn tay anh.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Thẩm Nghi cũng từ từ rút tay ra khỏi tay anh.
“Chu Tùng Cẩn, trước đây... tôi đúng là từng có chút thích anh.” Cô khẽ mở miệng, giọng bình thản.
“Nhưng, đó chỉ là thứ tình cảm mơ hồ, dễ vỡ. Nói thẳng ra, là vì ngoại hình mà nảy sinh cảm tình.” Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn gương mặt anh đang phủ đầy nỗi buồn nhưng vẫn tuấn tú, rồi xoay lưng về phía anh, ánh mắt dõi theo những dòng xe chạy qua.
Giọng cô trầm xuống, xen chút hồi ức:
“Đêm hôm đó, từ trong thang máy đi ra, anh đưa tôi tới nhà hàng Quảng Đông kia. Khi ấy, tôi không biết anh chỉ muốn giúp Đào tiểu thư giải vây. Tôi ngây thơ nghĩ rằng lần đầu mời ăn mà đã dẫn về gặp bố mẹ, dù không phải yêu thì cũng ít nhiều là có thiện cảm.”
Cô kể lại một cách bình thản, không mang nhiều cảm xúc:
“Sau đó là lần hẹn thứ hai, đúng ngày lễ Tình nhân. Hẹn ăn tối rồi lại tặng túi. Tôi ngốc nghếch tưởng rằng đó là lời ám chỉ anh dành tình cảm cho tôi, nên đã tự tạo hy vọng, hiểu lầm ý anh.”
Thẩm Nghi nhìn về chân trời thành phố, cúi đầu cười khổ:
“Là tôi không hiểu rõ bản thân, không nhìn thấu khoảng cách rõ ràng giữa anh và tôi.”
“Thẩm Nghi—”
“Cũng là tôi,” Cô cắt ngang, giọng hơi nghẹn lại, tiếp tục: “tự ý đưa ba đi gặp một người chỉ mới ăn với mình hai bữa, lại sống trong hai thế giới khác nhau. Cuối cùng khiến anh hiểu lầm, cũng khiên ba bị tổn thương.”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô đau khổ, đưa tay muốn nắm lấy cô, nhưng bị cô tránh đi.
“Chu Tùng Cẩn.” Thẩm Nghi quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của anh: “Xin lỗi, tôi không thể tin vào tình cảm của anh. Dù không phải đùa giỡn, dù có chút cảm xúc, thì cũng chỉ là cảm giác tội lỗi tạo thành, không thể kéo dài.”
“Không phải đâu, Thẩm Nghi—”
Cô nhìn về phía lối vào ga tàu điện ngầm, nhẹ nhàng cắt lời:
“Tôi đến nơi rồi.”
Cô quay đầu lại, thấy anh vẫn lặng lẽ đi theo sau, bèn dừng lại, nhìn anh:
“Chu tổng, anh muốn cùng tôi ngồi tàu điện ngầm sao?”
Đôi mắt đen như mực của Chu Tùng Cẩn ửng đỏ, bị từ chối nên chưa kịp hồi phục tinh thần, chỉ khẽ gật đầu theo bản năng:
“Ừ.”
Thẩm Nghi bật cười, giọng bất lực:
“Tôi hỏi, chứ không phải mời. Chu Tùng Cẩn, tàu điện ngầm không hợp với anh.”
Cô nghiêm túc nói:
“Chuyện ở Thanh Lãng Đảo hôm đó, tôi thật sự cảm ơn anh. Bữa ăn hôm nay coi như lời cảm tạ, hy vọng anh chấp nhận. Xem như chúng ta không còn nợ gì nhau.”
Ánh mắt cô lướt qua anh một lần cuối. Giờ mới nhận ra hôm nay anh ăn mặc rất chỉn chu, vest trang trọng, tóc tai gọn gàng. Nhưng giờ phút này, anh chỉ lặng lẽ cúi đầu, dáng người cao ráo bị cô bỏ lại phía sau, đứng trơ trọi ở cửa vào tàu điện ngầm, trông chẳng ăn nhập gì với đám đông vội vã xung quanh.
Mái tóc trước trán từng được chải chuốt gọn gàng giờ bị gió thổi rối tung, lòa xòa trước mắt, nhìn mà có phần thật sự giống dáng vẻ thất hồn lạc phách mà Cố Hoài từng nói đến.
Lòng cô bỗng nhói lên, nhưng rồi vẫn cứng rắn quay đầu, nói khẽ:
“Tạm biệt.”
Rồi dứt khoát bước vào ga tàu điện ngầm.