Trong phòng bao cao cấp của quán bar, khi Cố Hoài đẩy cửa bước vào, anh thấy Chu Tùng Cẩn đang ngồi trên ghế sofa lặng lẽ uống rượu, ánh mắt lóe lên, rồi nhanh chóng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm, liếc nhìn Chu Tùng Cẩn mấy lần, lại uống thêm ngụm nữa, rồi cuối cùng lên tiếng:
"Thế nào? Không có tiến triển gì à?"
Gương mặt lạnh lùng của Chu Tùng Cẩn đã ửng đỏ vì rượu, anh chỉ liếc sang một cái, không nói lời nào.
Cố Hoài khẽ tặc lưỡi, trong lòng thầm nghĩ, lạ thật?
Giữa đêm khuya ở cùng một phòng với cô gái bị hạ thuốc, vậy mà chẳng tiến thêm bước nào. Nhìn dáng vẻ u sầu đáng thương này, hình như còn lùi lại vài bước. Thật sự là...
Khả năng theo đuổi con gái của anh ta, đúng là khiến người ta phải lo ngại.
Cố Hoài vắt chân, lắc đầu bất lực: “Tôi nói này, Chu tổng, bình thường cậu quản lý cả mấy chục ngàn nhân viên dưới tay đâu ra đấy, sao tới chuyện này lại chẳng biết dùng người gì thế?”
Chu Tùng Cẩn ngẩng mắt, đôi mắt sâu hút ánh lên vẻ men say, liếc nhìn anh.
Cố Hoài lại tặc lưỡi một tiếng, chỉ vào mình: “Nhân tài như tôi phải biết tận dụng chứ!”
“Cậu là nhân tài gì?” Chu Tùng Cẩn đặt ly rượu xuống, lười biếng hỏi.
“Nhân tài tán gái!” Cố Hoài bực mình như tiếc rèn sắt không thành thép, tự tiến cử bản thân.
“Muốn theo đuổi con gái thì phải hỏi kinh nghiệm từ tôi. Ngồi đây uống rượu một mình là chẳng nghĩ ra được cái gì đâu.”
Anh nâng ly rượu lên, cụng vào ly của Chu Tùng Cẩn: “Cạn một ly với anh em, tôi dạy cho vài chiêu.”
Chu Tùng Cẩn chỉ hờ hững liếc anh một cái, ngả người ra sau tựa vào ghế sofa, chẳng mấy quan tâm đến mấy lời “kinh nghiệm tán gái” của Cố Hoài. Trong đáy mắt anh hiện lên nét bất lực, khẽ cười tự giễu.
Cố Hoài cũng chẳng để ý, đặt ly rượu xuống bàn, rồi ngồi ngay ngắn lại, nói thẳng:
“Tỏ tình là việc của trẻ con, người lớn thì chỉ cần hai chữ: quyến rũ.”
Nghe đến nửa câu đầu, Chu Tùng Cẩn hình như bị đâm trúng điểm yếu, gương mặt thoáng cứng lại, quay đi.
“Thứ nhất, cậu có thể buồn, có thể uống rượu giải sầu, nhưng không thể trốn ở đây một mình. Cậu phải...” Cố Hoài dừng lại một chút, nhấn mạnh
“Phải buồn trước mặt cô ấy, thất vọng trước mặt cô ấy. Hoặc ít nhất cũng đứng sau lưng cô ấy mà buồn, đợi cô ấy quay đầu lại nhìn. Để sự u sầu và lạc lõng của cậu ‘tình cờ’ bị cô ấy phát hiện.”
Chu Tùng Cẩn ngẩn người, khuôn mặt mơ màng hiện ra chút nghi hoặc, hình như thật sự đang suy nghĩ cẩn thận về những gì Cố Hoài vừa nói, cuối cùng khẽ hừ một tiếng từ trong ngực.
“Đừng tỏ vẻ coi thường.” Cố Hoài tiếp tục “Thứ hai, phải thể hiện điểm mạnh của cậu.”
Anh đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới Chu Tùng Cẩn: “Bình thường theo đuổi con gái, chỉ cần cái gương mặt này là đủ rồi. Tuy cậu kiêu ngạo, ít nói, nhưng cái nền tảng gia đình lại giúp cậu biến sự khó gần thành khí chất cao quý.”
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn càng nghe càng tối sầm lại.
“Nhưng lần này đặc biệt hơn chút, đối tượng là Thẩm tiểu thư. Cái ‘vỏ ngoài’ này thôi là chưa đủ đâu.”
“Cho nên, cậu phải cho cô ấy thấy điểm quyến rũ hơn của cậu. Ví dụ như sự nghiêm túc, quyết đoán trong công việc, tinh thần trách nhiệm cao, sức hút nơi công sở, mỗi ngày họp hàng chục cuộc, tăng ca đến ba giờ sáng...”
Chu Tùng Cẩn: “......”
“Cuối cùng, đừng quá lịch sự.” Cố Hoài giơ ngón tay trỏ lên lắc nhẹ:
“Lúc cần dịu dàng thì dịu dàng, lúc cần mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ.”
Chu Tùng Cẩn: “......”
Cố Hoài tổng kết ngắn gọn:
“Nói một câu, biến thành mèo, biến thành hổ, biến thành con chó ướt mưa.”
“Bốn chữ: Quyến. Rũ. Cô. Ấy.”
“Dĩ nhiên…” Anh nhún vai, khẽ liếc nhìn Chu Tùng Cẩn rồi cười nhẹ
“Nếu cậu cảm thấy, một tổng tài như cậu không cần phải hạ mình đi quyến rũ một cô gái nhỏ, thì coi như tôi chưa nói gì.”
Không rõ Chu Tùng Cẩn có nghe lọt vào tai không, chỉ thấy trong đáy mắt sâu như vực thẳm thoáng qua chút gợn sóng, cuối cùng lặng thinh, có phần gượng gạo mà quay mặt đi.