Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt

Chương 39: “Em không làm ra vẻ đến như thế.”

Trận l*m t*nh này vẫn luôn giằng co rất lâu. Sau khi chấm dứt, cả mặt lẫn người của cả hai đều đổ mồ hôi đầm đìa. Trần Khả Nhất còn có chút tinh lực, nhưng Ngôn Tụng chỉ có thể ghé trên giường, hoàn toàn không nhúc nhích.

Trần Khả Nhất tìm được quần đùi của anh mặc vào, sau đó xuống giường, lấy giấy giúp Ngôn Tụng lau mồ hôi. Nhưng còn chưa đụng đến mặt Ngôn Tụng, Ngôn Tụng đã thẹn thùng mang theo giọng nhỏ nói: “… Lau chỗ đó trước.”

Bởi vì có ánh mắt ra hiệu, nên Trần Khả Nhất lập tức hiểu ý.

“A, được.” Anh làm theo ngay.

“Nhẹ chút.” Còn chưa chạm tới, Ngôn Tụng đã nhắc trước.

Trần Khả Nhất đáp: “Anh biết.”

Chỗ đó vẫn còn một ít chất lỏng, Trần Khả Nhất chỉ dùng giấy nhẹ nhàng chấm lên mặt trên. Nhưng cho dù như vậy, cũng khiến Ngôn Tụng run nhẹ. Cậu cắn răng, cố gắng không để mình phát ra âm thanh kỳ quái nào.

“Còn đau lắm sao?” Trần Khả Nhất nửa quỳ dưới đất hỏi Ngôn Tụng.

“Nếu không anh thử xem?” Ngôn Tụng tức giận nói.

Trần Khả Nhất dừng động tác, chân thành nói với cậu: “Anh nguyện ý.”

“Thôi.” Ngôn Tụng thở dài, “Em không còn sức.”

Trần Khả Nhất: “Vậy chờ khi em có sức cũng được.”

“……”

Thật ra trước khi Trần Khả Nhất trở về hôm nay, dưới đề cử của Thẩm Kiệt, Ngôn Tụng đã xem vài quyển tiểu thuyết BL. Nghe Trần Khả Nhất nói vậy, đầu cậu liền nhớ đến vai chính trong mấy quyển đó ngay lập tức. Nghĩ tới vài cảnh “nghịch chuyển”, sống lưng Ngôn Tụng liền nổi da gà.

Ngôn Tụng: “Không cần, em là kiểu không thích thay đổi vị trí.”

Lần đầu Trần Khả Nhất nghe từ này, nhưng nghe ngữ cảnh cũng đoán được ý của nó.

Anh hơi áy náy: “Sớm biết thế thì để em trước…”

Lời còn chưa dứt đã bị Ngôn Tụng ngăn lại.

“Được rồi, im miệng.”

Chỗ đó của Ngôn Tụng đã được lau sạch, Trần Khả Nhất đứng lên ném giấy vào thùng rác. Nhưng trên người và trên mặt Ngôn Tụng thì vẫn còn mồ hôi, dùng giấy chắc chắn không sạch. Vì thế anh nói: “Anh đưa em đi tắm nhé.”

Ngôn Tụng vẫn ghé trên giường: “Anh nhìn em giống còn động được sao?”

Dựa theo kinh nghiệm lần đầu tiên của Trần Khả Nhất mà nói, Ngôn Tụng cho rằng hẳn là anh sẽ kết thúc rất nhanh.

Mẹ nó.

Không ngờ hôm nay, phát đầu tiên của Trần Khả Nhất lại kéo dài gần một giờ.

Thật là súc sinh mà.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Trừ mấy phút đầu không quen, có hơi đau, đến về sau rồi, hình như thật sự có một chút cảm giác khác.

Nhưng biểu tình và âm thanh cậu phát ra, ở trong mắt Trần Khả Nhất lại thành ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh tưởng Ngôn Tụng đang rất thống khổ.

Hơn nữa hiện tại Ngôn Tụng ngay cả động cũng không muốn động.
Trần Khả Nhất thật sự rất đau lòng.

Trần Khả Nhất nói: “Nếu đau như vậy, vậy lần sau chúng ta không làm nữa.”

Ngôn Tụng: “…”

Một lát sau, Ngôn Tụng trả lời: “Lần sau… lần sau rồi nói.”

Lần này tắm, đúng là Ngôn Tụng không thể xuống giường mà tự tắm nổi.
Cho nên Trần Khả Nhất lấy một chậu nước ấm, giúp cậu lau toàn thân từ trên xuống dưới một lần.

Nhưng khi tỉnh táo lại, toàn thân tr*n tr** đối diện Trần Khả Nhất như vậy, Ngôn Tụng cực kỳ không tự nhiên.

“Anh đã mặc quần rồi.” Ngôn Tụng nói.

“Nếu em cảm thấy không công bằng, anh có thể cởi ra.” Vừa nói, Trần Khả Nhất vừa chuẩn bị đưa tay kéo quần mình xuống.

Thấy hành động này, chút đỏ mặt vừa mới tan của Ngôn Tụng lại ùa lên.

Con người này thật thần kỳ.
Nhiều lúc trông rõ nghiêm túc mà nói ra lời lưu manh.

Ngôn Tụng ngăn Trần Khả Nhất lại, sau đó ra lệnh anh lấy quần áo của cậu lại đây. Lúc lau chỗ nào, chỗ không lau thì cậu che lại.

“…”

Giúp Ngôn Tụng lau xong, Trần Khả Nhất vào phòng tắm tắm rửa.
Khi anh bước ra, phát hiện Ngôn Tụng đã ghé trên giường ngủ rồi.

Trần Khả Nhất tắt đèn, lên giường, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán Ngôn Tụng. Sợ đánh thức cậu nên chỉ nhỏ giọng nói: “Ngủ ngon.”

Ngày hôm sau Trần Khả Nhất phải đi làm.

Vừa định rời giường làm bữa sáng thì Ngôn Tụng đột nhiên tỉnh trước, nói với anh: “Không cần làm bữa sáng cho em, em không muốn ăn.”

Trần Khả Nhất vừa mang dép lê xong, nghe vậy liền xoay người bước lại gần: “Là cơ thể khó chịu sao?”

Vừa nói vừa đưa tay sờ trán Ngôn Tụng.
May là trán vẫn lạnh.

Ngôn Tụng thì lại thấy hành động đó mâu thuẫn quá, muốn quay người đi, kết quả vừa nghiêng một cái, liền truyền tới một cơn đau.

“A…” Cậu cắn răng.

“Vẫn rất đau sao?” Trần Khả Nhất không nhịn được đưa tay muốn sờ chỗ đó của Ngôn Tụng…

“Đừng chạm vào.” Ngôn Tụng lạnh giọng.

Nghe vậy, Trần Khả Nhất lập tức rụt tay lại.

“Em chỉ muốn ngủ.” Ngôn Tụng cũng nhận ra mình nói hơi lớn tiếng, cậu dịu lại một chút: “Em không sao, anh mau đi làm đi.”

Hôm nay trong tiệm không nhiều khách, tiệm cà phê cách chung cư Ngôn Tụng chỉ khoảng một cây số, nghĩ đến buổi sáng cậu không ăn gì, đến trưa Trần Khả Nhất xin nghỉ trước nửa tiếng trở về nấu cho Ngôn Tụng chút đồ ăn.

Khi anh về đến nhà, Ngôn Tụng mới thức dậy không lâu.
Cậu vừa bước ra từ phòng tắm, mặt còn ẩm nước.

Hai người nhìn nhau.

Ngôn Tụng hơi bất ngờ khi thấy Trần Khả Nhất về lúc này, cậu mở miệng trước: “Hôm nay về sớm vậy?”

Trần Khả Nhất nhận khăn lông trong tay Ngôn Tụng, treo lại về chỗ cũ.

“Buổi sáng em không ăn, anh sợ em đói. Với lại hôm nay tiệm không bận, nên anh xin chủ quán cho về sớm nửa tiếng.”

Ngôn Tụng: “Em không có làm ra vẻ đến mức vậy.”

Trần Khả Nhất không đáp câu đó, chỉ nhìn về phía khác trên người Ngôn Tụng, rồi hỏi: “Giờ… còn đau không?”

Ngôn Tụng nhìn theo ánh mắt anh, lập tức hiểu ra, liền đưa tay che lại chỗ đó.

“Không… đau như vậy nữa.”

Sau đó, Trần Khả Nhất lấy một tuýp thuốc mỡ từ trong túi ra, đưa cho Ngôn Tụng.

“Cái này là buổi sáng anh mua ở tiệm thuốc, em có thể bôi một chút, sẽ nhanh đỡ hơn.”

Ngôn Tụng nhận lấy, nhìn thấy trên vỏ ghi mát lạnh, giảm đau, tiêu sưng, trị thương nhanh… cậu lập tức nghĩ không ra Trần Khả Nhất đã nói thế nào với ông chủ tiệm thuốc để mua được loại thuốc như vậy.

Trần Khả Nhất nghĩ chỗ đó của Ngôn Tụng có lẽ khó tự với tới, nên thử mở miệng: “Hay là… để anh bôi giúp em?”

Vừa nghe câu đó, Ngôn Tụng lùi hẳn một bước.

Cậu nhớ ngay tới cảnh đêm qua Trần Khả Nhất giúp lau người cho cậu.

Nhưng đó là buổi tối, hơn nữa vừa mới làm xong chuyện kia.
Nếu đổi thành ban ngày, đầu óc tỉnh táo như bây giờ, có đánh chết Ngôn Tụnh cũng không muốn!

Cậu dứt khoát từ chối: “Không cần. Chiều em tự bôi.”

Biết Ngôn Tụng ngại vô cùng, Trần Khả Nhất cũng không ép, chỉ đưa thêm một bịch tăm bông cho cậu, dặn dò: “Dùng cái này sẽ tiện hơn.”

Ngôn Tụng lập tức đổi đề tài: “Được rồi… em đói.”

Dựa theo khẩu vị của Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất vào bếp làm cơm.
Biết tình huống của cậu, anh toàn làm mấy món thật thanh đạm.

Nhưng khi đưa đồ ăn tới, cơ thể Ngôn Tụng vẫn không ngồi thẳng ăn cơm tử tế được.
Trần Khả Nhất đặt một cái bàn nhỏ ở mép giường, còn định đút cậu ăn, nhưng bị Ngôn Tụng từ chối ngay.

Buổi chiều, vừa khi Trần Khả Nhất đi làm, Ngôn Tụng liền bắt đầu tự bôi thuốc.

Tuy rất khó khăn, nhưng may tay cậu đủ dài để với tới được.

Nhưng bôi xong, quần còn chưa kịp kéo lên, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng đập cửa mạnh mẽ, thình thịch liên tục.