Gõ cửa mạnh đến mức làm Ngôn Tụng giật nảy cả người, tuýp thuốc mỡ trong tay cầm không chắc rơi thẳng xuống đất.
Ngôn Tụng chửi một câu: “Má nó!”
Cậu vội vàng kéo quần lên, rồi cúi xuống nhặt thuốc mỡ lên.
Sau đó mặt đầy tức giận đi mở cửa.
Vừa mở cửa đã thấy ngay cái mặt của Thẩm Kiệt, cậu ta chống khuỷu tay lên khung cửa, bày ra một kiểu tạo dáng trung nhị tự cho là đẹp, một tay còn nâng cằm.
Ngôn Tụng vừa định mở miệng mắng cậu ta muốn chết kiểu gì, chưa kịp nói thành tiếng thì Thẩm Kiệt đã giơ tay chặn lại, ngăn cậu luôn.
“Đừng nói, để tao đoán!”
Nói xong cậu ta cúi đầu nhìn thẳng xuống nửa người dưới của Ngôn Tụng, còn bảo: “Không được, mày đi hai bước tao mới nhìn ra được.”
Ngôn Tụng lập tức mắng: “Đồ ngốc!”
Rồi muốn đóng cửa cái rầm.
Thẩm Kiệt thấy vậy liền đứng thẳng, và ngay khoảnh khắc Ngôn Tụng chuẩn bị đóng cửa, cậu ta chen một cái chui vào trong.
“Làm gì vậy hả?” Thẩm Kiệt bất mãn.
Ngôn Tụng: “Nơi này không chào đón đồ ngu.”
Thẩm Kiệt nuốt một hơi, quyết định không so đo với cậu nữa, chỉ im lặng đứng sau nhìn Ngôn Tụng đi vào trong.
Chỉ thấy gót chân Ngôn Tụng không dám chạm đất, chỉ dùng mũi chân chống, hai chân cũng tách ra hơn bình thường một chút. Mỗi bước đều lộ ra cảm giác cậu đang cố nhịn cái gì đó.
Thẩm Kiệt: “!!!”
Cái này là…!?
Là…!?
“Hai người… rồi?” Thẩm Kiệt trợn to mắt, “Làm?”
Ngôn Tụng không nói.
Nhưng với cậu mà nói, im lặng tức là thừa nhận.
“Ha ha ha…” Thẩm Kiệt nhịn không được bật cười lớn. “Mày cũng có hôm nay!”
Ngôn Tụng quay đầu liếc cậu ta một cái sắc lạnh, như thể giây tiếp theo sẽ móc dao ra.
Thẩm Kiệt lập tức nín cười, im re.
Ngôn Tụng không ngồi được, bò lên sô pha nằm.
Nắm thấy Thẩm Kiệt đến thì lập tức chui xuống dưới sô pha trốn.
Thẩm Kiệt đến gần ngồi xuống cạnh Ngôn Tụng, bắt đầu tò mò hỏi điều cậu ta quan tâm nhất:
“Thế nào, cảm giác làm 0 ra sao?”
Ngôn Tụng vẫn nằm chơi điện thoại, không buồn đáp.
Thẩm Kiệt thật sự quá hiếu kỳ, lại hỏi: “Nhanh lên Ngôn Tụng, nói cho tao nghe là cảm giác gì?”
Ngôn Tụng đặt điện thoại xuống nhìn cậu ta:
“Mày tò mò như vậy thì tự thử đi, chẳng phải sẽ biết liền?”
Nghe xong, da gà da vịt trên tay Thẩm Kiệt dựng hết lên, cậu ta từ chối ngay không do dự.
“Sao có thể! Mayd xem tao có chút nào giống 0 không?”
“Hơn nữa dù lui mười ngàn bước, nếu tao thích đàn ông, thì tao tuyệt đối là đại mãnh 1.”
Nói xong cậu ta lại thấy ngứa miệng, tiếp tục lảm nhảm:
“Không có khả năng, không có cái giả thiết đó, tao không thể nào thích đàn ông.”
Ngôn Tụng tiếp tục chơi điện thoại: “Vậy tò mò làm gì, đừng hỏi nữa.”
Thẩm Kiệt: “Tò mò với muốn làm không giống nhau! Tao chỉ quan tâm mày thôi, tao là anh em tốt nhất của Ngôn Tụng mà.”
Thẩm Kiệt còn đang lải nhải, Ngôn Tụng biết nếu không nói gì, cậu ta sẽ đứng đây ồn đến khi Trần Khả Nhất về, đến lúc đó mới xấu hổ thật.
Hơn nữa, nói thật thì, để cậu với Trần Khả Nhất thuận lợi đến với nhau, Thẩm Kiệt cũng có chút công.
Nắm ló đầu ra từ dưới ghế sofa, Ngôn Tụng với tay ôm nó lên.
Qua mấy hôm được chăm sóc kỹ, vết thương trên người Nắm cũng đã khá hơn, nếu không có người nhận nuôi, Ngôn Tụng định giữ nó lại trong nhà luôn.
Ngôn Tụng đặt tay lên cằm Nắm, Nắm lập tức hưởng thụ, nhắm mắt lại.
Thẩm Kiệt cũng không nhịn được đưa tay sờ hai cái, nhưng miệng vẫn không quên lải nhải: “Mau nói đi mà…”
Ngôn Tụng dừng tay, buông Nắm ra.
Nắm nhảy xuống đất, chạy tới cái bát nước, cúi đầu uống ừng ực.
Lại một lúc sau, Ngôn Tụng lên tiếng: “Cũng… coi như được.”
Đầu óc Thẩm Kiệt còn chưa kịp xoay, phải lặp lại trong miệng một lượt mới phát hiện Ngôn Tụng đang nói chuyện với mình.
“Cũng… coi như được?” Thẩm Kiệt lặp lại, “Ý mày là… làm chuyện đó, không phải chỉ đau thôi?”
“Vô nghĩa.” Ngôn Tụng trừng hắn: “Nếu chỉ đau, ai rảnh đi chịu đựng gần một tiếng.”
Thẩm Kiệt lập tức bắt được trọng điểm: “Gần một tiếng! Một lần luôn?!”
Ngôn Tụng im lặng, coi như thừa nhận.
” Má nó, Trần Khả Nhất mạnh dữ vậy?”
Nghe câu đó, không hiểu sao Ngôn Tụng lại có chút tự hào nhỏ nhỏ.
Nhưng phản ứng lại liền tự chửi mình trong lòng.
Mẹ nó, điên rồi thật.
“Tuổi trẻ không biết tiết chế, lớn thêm chút nữa nhiều lúc sẽ bất lực.”
Ngôn Tụng liếc sang: “Bây giờ mày không được rồi?”
“Mày nói cái gì vậy, tao còn trẻ mà!” Thẩm Kiệt trừng lại.
Rồi cậu ta hỏi câu chí mạng: “Vậy mày… mông mày còn đau không?”
Vừa dứt câu…
Cửa chung cư bị mở ra.
Một người phụ nữ trang điểm tinh xảo, mặc váy kiểu gió nhẹ, tay xách hộp giữ nhiệt bước vào.
Thẩm Kiệt nói chuyện lớn tiếng, câu “mông mày còn đau không” rơi đúng ngay lỗ tai Từ Phù.
“Mông đau?” Từ Phù đi tới gần, lại hỏi tiếp: “Không phải ngã thương ở tay sao?”
Từ Phù sinh ba đứa con.
Trừ con trai cả vì công việc nên còn hay về nhà, hai đứa nhỏ Ngôn Ca và Ngôn Tụng gần như chẳng quay về.
Sau 40 tuổi, bà với Ngôn Vận An đều hưởng thụ thế giới hai người.
Sáng nay, khi đang vừa tưới hoa trong nhà kính vừa lướt video ngắn, bà tình cờ xem một video sân bóng rổ.
Một nam sinh đang nói gì đó, camera vừa chuyển, một cầu thủ trong sân ngã lăn ra.
Cảnh tượng đó nhìn thôi đã thấy đau.
Nhưng nhìn kỹ…
Đoán xem?
Người té chính là con trai bảo bối của bà.
Xem thời gian thì đã là chuyện mấy hôm trước.
Tính Ngôn Tụng mạnh mẽ từ nhỏ.
Không hẳn gọi là mạnh mẽ…
Mà là cậu không giống mấy đứa nhỏ khác, không khóc lóc đòi cha mẹ, cũng không kể lể chuyện gì.
Lớn rồi càng như thế.
Nếu không phải chảy máu hay gãy xương, cậu tuyệt đối không báo người nhà.
Đôi khi Từ Phù nghĩ, có phải khi con nhỏ mình quan tâm nó quá ít, nên mới nuôi ra đứa lạnh lùng như vậy.
Sau khi thấy video, bà lập tức bảo dì giúp việc đi mua nguyên liệu, tự tay hầm canh mang qua.
Bà biết mật mã căn hộ, sợ đánh thức Ngôn Tụng ngủ trưa nên tự mở cửa vào.
Ai ngờ vừa bước vào đã nghe câu:
“Mông mày còn đau không?”
Không phải té thương tay sao?
Chẳng lẽ còn té đến xương cụt?
Từ Phù đặt hộp canh xuống, lo lắng nhìn Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng chống người ngồi dậy, vì quá căng thẳng mà nghẹn lời.
Đương nhiên không thể nói thật, nhưng cậu không nghĩ ra được lý do hợp lý nào.
Chỉ có thể im lặng đối mặt với mẹ.
“Đúng, đúng, đúng, chỉ là té trầy tay!” Thẩm Kiệt thấy Ngôn Tụng mắc kẹt, lập tức đỡ lời.
“Còn cái vụ mông đau là… là vì…”
Thẩm Kiệt lắp bắp, rồi óc lóe lên như ánh đèn led:
“Là vì Ngôn Tụng bị… bệnh trĩ!”
“Đúng rồi! Bệnh trĩ!”
“…”
Nghe xong, Ngôn Tụng trợn mắt nhìn Thẩm Kiệt như muốn giết người.
Bệnh trĩ -loại bệnh này thật ra cũng thường gặp trong đời sống.
Chỉ khác nhau ở mức độ nặng hay nhẹ thôi.
Nhưng nhìn Ngôn Tụng bây giờ chỉ có thể nằm bò, đủ biết là rất nặng.
Nam nữ khác biệt, đương nhiên Từ Phù không thể kiểm tra cho con trai, chỉ có thể lo lắng hỏi:
“Đã nghiêm trọng vậy rồi sao? Đã đi bệnh viện chưa?”
“Đi rồi.” Thẩm Kiệt tranh trả lời trước, còn đưa tuýp thuốc mỡ ra cho Từ Phù xem:
“Mới bôi xong. Bác sĩ nói nằm bò trị liệu sẽ tốt hơn.”
Ngôn Tụng cũng phụ họa, nhưng giọng không tự nhiên:
“Đúng vậy, chính là vậy.”
Nghe xong, Từ Phù cũng không nghi ngờ gì.
Dù giờ phút này Ngôn Tụng hơi chột dạ, bà chỉ nghĩ cậu xấu hổ vì trĩ là bệnh khó nói ở nam giới.
Bà hoàn toàn thông cảm.
Sau khi lo cho mông xong, Từ Phù mới nhớ mục đích chính:
“Vậy còn cái tay? Tay bị ngã thế nào rồi?”
Nói đến đây, giọng bà nghẹn lại, đau lòng vô cùng.
Ngôn Tụng không biết phải an ủi sao, chỉ nói:
“Con không sao.”
Rồi đưa cánh tay bị thương ra cho mẹ xem.
Băng gạc mấy ngày nay đã tháo, vết thương cũng đóng vảy, gần như bong hết.
“Thấy không, gần như khỏi rồi.” Ngôn Tụng nói.
Thấy vậy, biểu cảm Từ Phù mới dịu lại chút.
Sau đó bà mở hộp giữ nhiệt, nhìn Thẩm Kiệt:
“Tiểu Kiệt, con đi lấy cái chén đi, dì nấu nhiều lắm.”
Thẩm Kiệt vừa ăn xong, bây giờ ăn không nổi nữa nên xua tay:
“Không cần đâu dì, để Ngôn Tụng ăn là được. Con không đói.”
Từ Phù nhận ra cũng gần cuối giờ cơm rồi nên không ép, chỉ múc một muỗng chuẩn bị đút cho Ngôn Tụng.
“Không cần… đút đâu ạ.” Ngôn Tụng lúng túng.
Từ Phù đáp:
“Hiện tại tay con và mông con đều bất tiện.”
“Hơn nữa con mà không để mẹ đút, lòng mẹ không dễ chịu.”
Dáng vẻ trách móc bản thân làm mẹ đầy thiếu sót.
Ngôn Tụng thì cực kỳ không quen…
Từ nhỏ tới lớn, cậu chưa từng được mẹ đút ăn như vậy.
Giờ hơn hai mươi tuổi rồi, lại càng thấy kỳ.
Nhưng nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn há miệng.
Chỉ có Thẩm Kiệt ngồi bên cạnh chống má, ánh mắt sáng rỡ nhìn cảnh Từ Phù đút canh…
nhìn không khác mẹ đút con nít lắm.
Có hơi ghen tị?
Nhưng vừa nhớ sáng nay mẹ cậu ta còn mắng cậu ta.
Thôi bỏ đi. Không ghen tị nữa.
Vì đã quá giờ cơm, Từ Phù không ép ăn nhiều.
Bà đóng hộp giữ nhiệt lại.
Ngôn Tụng mới dọn về chung cư này không lâu sau Tết, Từ Phù cũng chưa nhìn thấy Trần Khả Nhất ở đây bao giờ nên hỏi:
“Còn Khả Nhất thì khi nào từ quê lên lại?”
Hôm đi tìm Trần Khả Nhất ở quê, Ngôn Tụng đã rời nhà lúc nửa đêm, Từ Phù không biết.
Ngày hôm sau chỉ nghĩ cậu không muốn ở nhà cũ nên về chung cư sớm.
Chuyện Ngôn Tụng đến quê Trần Khả Nhất, trừ Thẩm Kiệt, người nhà hoàn toàn không biết.
Ngôn Tụng đáp:
“Anh ấy lên từ mấy hôm trước rồi.”
Nói đến đây, Từ Phù mới nhớ ra…
Hình như dì Triệu từng nói gặp Ngôn Tụng và Trần Khả Nhất ở chợ.
Lúc đó bà còn thấy kỳ lạ…con trai bà vậy mà xuất hiện ở chợ?
Thế mà hôm nay bà lại quên sạch.
Chẳng lẽ thật sự già rồi, dễ quên vậy sao?
“Cũng tốt.” Từ Phù nói, hoàn toàn không biết hai đứa đang sống chung.
Nghĩ đến tình trạng hiện tại của Ngôn Tụng, bà lại bảo:
“Mẹ chăm con cũng được.”
Nhưng nghĩ đến bệnh trĩ, rất nhiều việc không tiện làm, bà đổi ý:
“Hay mẹ gọi cho Khả Nhất, bảo nó chăm con?”
Đối với bà, Trần Khả Nhất vừa cẩn thận vừa có kiên nhẫn, giao con trai bà cho anh là tuyệt đối yên tâm.
“Không cần gọi.” Ngôn Tụng phản đối, rồi nói thêm:
“Trần Khả Nhất biết con bị thương, anh ấy đã đến chăm con rồi.”
Từ Phù hơi bất ngờ.
“Thế… người đâu rồi?”
Ngôn Tụng: “Ban ngày anh ấy phải đi làm thêm.”
“Làm thêm làm gì? Chăm con cũng có thể trả tiền công mà.” Từ Phù nói.
“Mẹ à.” Ngôn Tụng dở khóc dở cười.
Với quan hệ hiện tại của cậu và Trần Khả Nhất, Trần Khả Nhất làm sao chịu nhận một xu?
“Anh ấy làm thêm nhưng vẫn chăm con rất tốt.”