Tuy đầu Trần Khả Nhất có chút choáng, nhưng ý thức vẫn còn rất tỉnh táo.
Anh còn nhớ rõ tay Ngôn Tụng đang bị thương, nên muốn đứng lên khỏi sofa, nhưng thân thể lại không đứng thẳng nổi.
Nói chuyện thì không sao, anh mở miệng: “Anh giúp em tắm.”
Nghe câu này, Ngôn Tụng lập tức từ chối dứt khoát: “Không cần, em muốn tự tắm.”
Ánh mắt anh lập tức nhìn sang cánh tay bị thương của cậu.
“Không sao.” Ngôn Tụng nói, để anh khỏi lo, cậu còn cố ý giơ tay lên lắc lắc.
Anh nhanh chóng đè lại động tác ấy, nói: “Anh chỉ sợ lát nữa tay em dính nước.”
“Sẽ không.” Ngôn Tụng sợ anh còn muốn cố chấp giúp mình tắm, bèn dùng tay còn lại đẩy anh một cái. Vốn dĩ anh đang đứng không vững, chỉ cần hơi dùng chút lực, anh liền ngã ngửa lại trên sofa.
Thái độ Ngôn Tụng cực kỳ cứng rắn: “Ở ngoài chờ em.”
–
Vòi sen mở chưa được bao lâu, trong phòng tắm đã tràn đầy hơi nóng.
Giờ phút này Ngôn Tụng đứng dưới vòi nước ấm, để dòng nước chảy qua từng tấc da thịt.
Nước hơi nóng, khiến làn da trắng của cậu ửng đỏ, nhưng Ngôn Tụng gần như không cảm giác được.
Bởi vì nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, tim cậu càng nóng hơn.
Lần tắm này, cậu tắm đặc biệt nghiêm túc. Tuy cơ thể vốn đã rất sạch, nhưng cậu vẫn tỉ mỉ rửa từng tấc da thịt, không chừa chỗ nào.
Nửa tiếng sau, cuối cùng cậu cũng mặc đồ xong bước ra ngoài.
Hơi nóng còn chưa tan hết khỏi người, hôm nay cậu cố ý mặc một bộ đồ ngủ mỏng nhẹ.
Lúc chiều anh đã tắm rồi.
Nói cách khác, Trần Khả Nhất không cần tắm lại nữa… vậy hai người bọn họ lập tức có thể…
Nghĩ tới đây, tim cậu lập tức loạn lên.
Trong phòng khách vẫn chỉ có ánh nến, ngọn lửa nhỏ dần dài ra, sáng hơn lúc nãy một chút.
Nhưng so với đèn phòng thì vẫn tối.
Phải đứng gần mới nhìn rõ.
Vì căng thẳng, tiếng bước chân của Ngôn Tụng nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng nghĩ đến việc Trần Khả Nhất uống rượu, khả năng đang không tỉnh táo lắm, cậu cố ý tạo ra chút tiếng động khi đi vào phòng khách.
“Em… tắm xong rồi.”
Ngôn Tụng nói với giọng cố tỏ ra bình tĩnh.
Nhưng hai giây trôi qua, hoàn toàn không có hồi âm.
Không sao.
Có lẽ cậu nói nhỏ quá.
Cậu lại nói lần nữa: “Em tắm xong rồi.”
Vẫn là giọng điệu vừa rồi.
Nhưng càng chờ lâu, vẫn chẳng có tiếng đáp lại.
“…”
Ngôn Tụng vốn dĩ là người không có kiên nhẫn.
Huống hồ vào lúc đặc biệt như bây giờ.
Cậu đã chủ động nói hai lần, vậy mà vẫn không được trả lời.
Sắc mặt cậu trở nên khó coi ngay lập tức.
Cậu bước nhanh đến chỗ sofa- nơi hai người vừa tách ra.
Và rồi.
Cậu nhìn thấy Trần Khả Nhất đang nằm trên sofa.
Dưới ánh nến.
Cậu thấy rõ đôi mắt nhắm chặt kia.
Trần Khả Nhất ngủ rồi?
Thật sự ngủ rồi?
Thế mà anh dám ngủ?!
Nếu khi nãy lúc cậu nói hai câu mà không được đáp, chỉ là mặt hơi khó coi…
Thì bây giờ, mặt cậu đen như đáy nồi.
Trong lòng mắng thầm hết tất cả từ ngữ th* t*c có thể nghĩ ra.
Không có kiên nhẫn đến vậy sao?!
Một khoảng thời gian tắm rửa mà cũng không chờ nổi?!
Hay là…
Người nôn nóng muốn làm chuyện đó chỉ có mỗi mình Ngôn Tụng cậu?!
Cái gì vậy?!
Rốt cuộc ai mới là người sốt ruột hả?!
Ngôn Tụng càng nghĩ càng giận, trực tiếp thổi tắt luôn nửa cây nến còn lại.
Trong nháy mắt, cả căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, không còn chút ánh sáng nào.
Ngay sau đó, cậu mò mẫm dựa vào cảm giác đi về phía phòng ngủ, rồi mạnh tay đóng cửa cái “rầm”.
Còn về phần Trần Khả Nhất…
Muốn ngủ thì cứ ngủ đi.
Cậu mới không phải cái người vội vàng “hái hoa”.
Vào trong phòng ngủ, Ngôn Tụng vẫn không bật đèn.
Trước khi rời phòng tắm, cậu còn cố tình xịt loại nước hoa mà mình thích nhất.
Giờ nằm trên giường, cậu chỉ cảm thấy…
Mẹ nó, sao cái mùi này khó ngửi như vậy.
Cậu kéo chăn trùm đầu, rồi lại hạ xuống.
Lặp lại động tác đó hết lần này đến lần khác.
Ý đồ muốn làm bay bớt hương nước hoa.
Nhưng càng lặp lại, cậu càng nhận ra mùi này đã bám đầy quanh người cậu.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường liên tục vang “ting ting, ting ting”, có người không ngừng nhắn tin tới.
Ngôn Tụng chỉ thấy bực mình muốn nổ tung.
Còn có chuyện gì nữa?
Bây giờ cậu chỉ muốn xông ra đó đánh Trần Khả Nhất một trận.
Điện thoại cứ rung mãi, cậu chịu không nổi nữa, vươn tay túm lấy.
Ngoài dự đoán, là tin nhắn của Thẩm Kiệt.
Thẩm Kiệt: 【 Sao rồi, bắt đầu chưa? 】
Một phút sau.
【 Tốt tốt, một phút không trả lời, chắc chắn là bắt đầu rồi. 】
【 Tao hỏi thật, rượu vang đỏ vào rồi Trần Khả Nhất có khác không? 】
【 Thật ra tao cảm thấy Trần Khả Nhất nhìn thì hiền, nhưng trên giường thì chưa chắc. Tao đoán… giờ chắc mày không nhúc nhích nổi đúng không? 】
【 Được rồi, tao không làm phiền. Nhưng ngày mai tao muốn nghe toàn bộ chi tiết. 】
Một phút sau.
【 Ngôn Tụng! 】
【 Thế nào, làm phía dưới có “phê” không? 】
Đọc tới đây, Ngôn Tụng đáp mấy chữ:
【 Tao phê cái bà nội nhà mày! 】
Thẩm Kiệt lập tức trả lời:
【 Tao biết mà, đã bảo rồi, hai thằng đàn ông thì chắc chắn đau, tao thì không tiếp thu được làm phía dưới đâu. 】
Cậu ta còn xuyên tạc ý của Ngôn Tụng:
【 Tao thấy chắc chắn đau nhiều hơn phê. 】
Thậm chí còn bắt đầu nói bậy:
【 Không sao, nếu vì quá đau mà đổi luôn xu hướng giới tính, vậy cũng không uổng công mày chịu thống khổ. 】
Rồi càng nói càng quá trớn:
【 Trong đám bạn tao toàn em gái chất lượng cao, tao giới thiệu cho mày. 】
Sau đó cậu ta lại nhớ đến Trần Khả Nhất, có chút áy náy:
【 Tao nghĩ với thái độ của Trần Khả Nhất với mày, anh ấy sẽ tôn trọng mày. 】
Đọc đến đây, Ngôn Tụng hoàn toàn cạn lời.
【 Não mày chạy kiểu gì vậy? Làm đạo diễn đi. 】
Nhưng nghĩ đến chuyện Thẩm Kiệt có thể còn nói bậy nữa, cậu dứt khoát gửi ngay hai chữ:
【 (Không có! 】
Thẩm Kiệt: 【? 】
【 … 】
【Thế là tao tự biên tự diễn một mình cả tối đúng không? 】
Ngôn Tụng: 【 Còn không phải tại mày xúi cho anh ấy uống thêm một ly, giờ người ta ngủ mất rồi! 】
Thẩm Kiệt: 【 Không thể nào? Lần trước anh ấy uống hai ly còn tỉnh mà, hơn nữa độ rượu lần này còn thấp hơn. 】
Ngôn Tụng: 【 Im đi, tao đi ngủ. 】
Thẩm Kiệt: 【 Mày thực sự chịu được à? Hay… thử đánh thức anh ấy? 】
Ngôn Tụng: 【 Cút, mày xem tao là cái người sốt ruột “hái hoa” chắc? 】
Thẩm Kiệt suýt nữa muốn nói…nhìn thì giống đó…
Nhưng không dám gửi.
Chỉ dám khuyên vài câu.
Sau đó dù Thẩm Kiệt nói gì nữa, Ngôn Tụng cũng không trả lời.
Cậu ném điện thoại sang một bên, ép mình phải ngủ.
Nhưng thật ra giờ vẫn còn sớm, chưa tới 9 giờ.
Cậu lại bắt đầu lo, Trần Khả Nhất uống rượu mà nằm ngủ trên sofa, lỡ có chuyện gì thì sao?
Vừa nghĩ đến đây, Ngôn Tụng ngay lập tức quên luôn “nỗi thống khổ” của bản thân.
Hay là…
Ra xem một chút?
Thật sự rất rối rắm.
Nhưng cậu lại thật sự sợ Trần Khả Nhất xảy ra chuyện…
Thôi.
Vẫn là đi xem anh ấy đi.
Vừa nãy ném điện thoại chẳng biết văng đi đâu, giờ Ngôn Tụng chỉ có thể mò mẫm tìm trong bóng tối.
Cũng may.
Quá trình tìm không tốn bao nhiêu thời gian.
Tiếp đó, Ngôn Tụng xuống giường, bật đèn pin trên điện thoại.
Mượn ánh sáng đèn pin, cậu đi về phía cửa.
Chưa kịp nắm chắc tay nắm cửa, cửa liền bất ngờ bị một lực mạnh từ bên ngoài đẩy vào.
Trần Khả Nhất đã tỉnh táo hơn khi ngủ một lát, đang đứng trước cửa.
Ngôn Tụng thấy rõ mặt anh dưới ánh đèn pin, liền xoay người quay vào phòng, không nói gì.
Trần Khả Nhất bước vào thêm một chút, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi không biết sao lại ngủ mất.”
Thấy anh còn sống tốt, không xảy ra chuyện gì, Ngôn Tụng lại lên giường.
Giọng mang theo chút âm dương quái khí: “Ừ, tiếp tục ngủ đi.”
Trần Khả Nhất đi đứng còn hơi loạng choạng, nhưng nói chuyện vẫn tỉnh táo.
“Không… không ngủ.”
Phòng quá tối, anh định bật đèn. Tay vừa chạm tới công tắc, Ngôn Tụng liền giữ tay anh lại.
“Đừng bật đèn.” cậu nói.
Vừa nghe lời này, anh lập tức buông tay ra khỏi công tắc theo phản xạ.
Ngôn Tụng bực mình: “Em muốn ngủ.”
Nói xong liền nằm xuống.
Anh lại tới gần cậu.
Một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi.
Không phải mùi sữa tắm. Là loại nước hoa nào đó của Ngôn Tụng.
Anh hỏi: “Em tắm xong rồi à?”
“Nói linh tinh.” Ngôn Tụng đáp, “Thời gian dài như vậy anh tưởng em đi cày ruộng chắc?”
Ngôn Tụng vừa nói hết câu, Trần Khả Nhất còn chưa kịp xin lỗi, Tiểu Thất xuất hiện.
Tiểu thất: 【 Nhắc nhở, đối tượng công lược đang giận. 】
Những lời này thật ra không cần Tiểu Thất nhắc, anh tự biết.
Ngôn Tụng chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến tỉ mỉ như vậy, kết quả anh lại ngủ ngay lúc cậu đi tắm.
Chính anh cũng không thể chấp nhận mình như vậy.
Tiểu Thất: 【 nếu làm đối tượng giận, vậy dùng thân thể bồi thường đi? 】
Trần Khả Nhất: “Thân thể bồi thường?”
Tiểu thất còn tưởng trải qua nhiều ngày huấn luyện, anh đã tiến bộ 80%.
Không ngờ hiện tại còn… thiếu rất xa.
Tiểu Thất: 【 Anh không nghĩ Ngôn Tụng làm bữa tối dưới ánh nến chỉ để ăn cơm thôi chứ? 】
Nói xong câu này, Tiểu Thất không giao thêm nhiệm vụ gì, chỉ nói:
【 Ký chủ tự nghĩ một chút đi. 】
Rồi biến mất.
Anh thừa nhận.
Lời tiểu thất nói… khiến anh thật sự suy nghĩ sâu xa.
Tiếp đó, anh chợt nhớ đến chuyện tối qua hai người chưa làm được đến cùng.
Ăn xong bữa tối dưới ánh nến, Ngôn Tụng kiên trì đi tắm.
Nghĩ tới đây.
Mặt anh không khống chế được mà đỏ toàn bộ.
Ngôn Tụng muốn…
Chỉ là hôm nay anh bận cả ngày, chiều về còn đan khăn quàng cổ, hoàn toàn quên mất chuyện kia.
Cho nên đồ cần chuẩn bị… anh không mua.
Anh tiến gần Ngôn Tụng hơn một chút.
Lúc này, Ngôn Tụng kéo chăn trùm kín đầu.
Anh quỳ một gối xuống đất, do dự vài giây rồi định kéo chăn xuống.
Nhưng Ngôn Tụng giữ chặt không chịu buông.
Anh đành thu tay về.
Cơ thể anh vẫn còn hơi choáng vì rượu.
Sau đó anh mở miệng.
“Em vất vả rồi, em yêu.”
Không biết vì sao, anh lại gọi ra câu ấy.
Ngôn Tụng đang kéo chăn chặt như thể giận cả thế giới, nhưng nghe câu này xong, đầu như nổ tung một chút.
Tay cũng lỏng đi.
Nhân cơ hội, Trần Khả Nhất nhẹ nhàng kéo chăn xuống.
“Là lỗi của anh.” anh nói tiếp.
Ngôn Tụng giả vờ không hiểu, đưa mắt nhìn chỗ khác, giọng cũng bớt gay gắt: “Không hiểu anh đang nói gì.”
Anh cúi xuống hôn lên môi Ngôn Tụng.
Chỉ là chạm môi, không thể nếm được vị trong môi cậu.
Dù không mang theo t*nh d*c, nhưng nụ hôn ấy lại làm Ngôn Tụng choáng váng, mặt đỏ bừng.
Cậu mắng: “Lưu manh.”
Anh đáp: “Anh chỉ lưu manh với em.”
Câu này làm trái tim Ngôn Tụng lại đập mạnh.
“Ai hiếm lạ anh.”
Anh lại nói: “Là anh hiếm lạ em.”
Có đôi khi Ngôn Tụng cảm thấy, ngoài mặt thì tưởng Trần Khả Nhất khù khờ ít nói, nhưng thật ra cái miệng này rất biết dẻo.
Không đứng đắn một tí nào.
Bằng không…
Một người đầu gỗ như anh, sao có thể nói ra những lời như vậy.
Do dự rất lâu, cuối cùng Trần Khả Nhất cũng hỏi thành lời:
“Ngôn Tụng… em có phải… muốn?”
Chữ “làm” anh không dám nói ra, nhưng ý thì quá rõ.
Ngôn Tụng lập tức nghe hiểu.
Mặt cậu bùng đỏ, quay người, đưa lưng về phía anh: “Em mới không có.”
Anh nắm lấy tay cậu, đặt một nụ hôn lên.
Rồi nhỏ giọng nói bên tai:
“Nếu là anh muốn… có được không?”
Tim Ngôn Tụng như muốn rơi xuống đất, cậu không nói gì.
Anh như cố ý trêu, lại hỏi:
“Có được không?”
Ngôn Tụng vẫn không trả lời.
Sau đó anh đứng lên.
“Em chờ anh chút.” Giọng thở gấp.
Nói xong liền muốn ra ngoài.
Ngôn Tụng thấy vậy, mở miệng hỏi: “Anh đi đâu?”
“Xin lỗi.” Anh nói, “Hôm nay anh bận quá. Tối qua chúng ta cũng chưa thành công, nên giờ anh phải đi mua mấy thứ kia.”
Mấy thứ kia.
Ngôn Tụng lập tức hiểu rõ mấy thứ mà Trần Khả Nhất nói là cái gì.
“Không cần.” Ngôn Tụng từ trên giường ngồi bật dậy, rồi chỉ về phía đầu giường chỗ của Trần Khả Nhất.
“Ở trong ngăn kéo.” Giọng Ngôn Tụng cực kỳ mất tự nhiên, mặt đỏ lên.
Quá đáng yêu.
Vừa nghe thấy câu đó, Trần Khả Nhất gần như lao thẳng về phía Ngôn Tụng.
Lực va vào hơi lớn, hai người môi chạm môi, hàm răng cũng đụng vào nhau.
Ngôn Tụng đau đến mức hít thở rối loạn: “Anh… nhẹ một chút.”
Hơi rượu trong miệng Trần Khả Nhất còn chưa tán hết.
Ngôn Tụng có chút tham luyến hương vị ấy.
Cậu nói: “Em khát.”
“Muốn uống nước sao?” Trần Khả Nhất kề môi, hỏi.
Ngôn Tụng lắc đầu, sau đó lại dán môi vào miệng anh.
Hấp thu thứ “chất dinh dưỡng” còn sót lại.
Hai người ngồi đối diện, tay Ngôn Tụng vòng lên cổ anh, tay Trần Khả Nhất ôm eo Ngôn Tụng.
d*c v*ng quấn lấy nhau.
Quần áo không biết rơi xuống từ lúc nào.
Không biết đã hôn bao lâu, Trần Khả Nhất mới hỏi: “Anh nghĩ là anh muốn… ăn em.”
Nghe thế, đầu óc Ngôn Tụng như nổ tung.
Nhưng còn chưa kịp trả lời, giây tiếp theo Trần Khả Nhất đã chủ động bắt đầu.
Ấm áp, ướt át.
Da đầu Ngôn Tụng tê dại vì k*ch th*ch.
Cậu nói năng cũng không rõ nữa.
Chỉ cảm thấy mình sắp hạnh phúc đến chết.
“Miệng anh hơi tê rồi.” Trần Khả Nhất vừa lấy khăn giấy lau, vừa nói với Ngôn Tụng.
Giọng Ngôn Tụng khàn xuống, phát ra tiếng mắng nhỏ.
Trần Khả Nhất lập tức lấy miệng chặn lại môi cậu.
“Muốn… làm không?” Anh lại hỏi.
Ngôn Tụng không trả lời, chỉ đưa tay với sang lấy đồ vật.
Sau đó dặn: “Nhẹ thôi.”
Trần Khả Nhất xót cậu: “Nếu không… để em đến đi.”
Nghe vậy, Ngôn Tụng dùng ánh mắt liếc anh một cái, như ra lệnh anh đến gần.
Vừa trải qua một phen, bây giờ cậu vẫn còn trong trạng thái mềm nhũn.
Sau đó cậu nói rõ: “Anh đến.”
“Nếu đau, em có thể cắn anh.” Trần Khả Nhất nói bên tai.
Ngôn Tụng chỉ gật đầu.
Rồi hai tay cậu siết chặt lấy vai anh.
“Thả lỏng, đừng căng.” Trần Khả Nhất nói.
Nói thật, Ngôn Tụng có hơi sợ.
Nhưng lúc này, tò mò nhiều hơn sợ hãi.
Cậu đã bị chọc đến không chịu nổi, liền nói: “Đừng lề mề.”
Nước mắt của Ngôn Tụng vô cùng hiếm hoi.
Từ nhỏ đến lớn, gần như chưa từng khóc.
Nhưng rất nhanh.
Nước mắt cậu bị ép trào ra.
Miệng cũng không nhịn được mắng th* t*c với Trần Khả Nhất: “Mẹ anh…”
Tác giả có lời muốn nói: Sao lại lôi cả cha mẹ người ta vào thế này…… 😀