Giang Thầm dẫn Giang Quả xuống lầu, Giang Quả vẫn lải nhải: "Tiểu Thầm, ngày mai anh vẫn có thể dẫn em tới đây không?"
Giang Thầm: "Không thể."
"Tại sao?" Giang Quả bĩu môi.
"Ngày mai anh đi học rồi, em cũng phải đi học, đừng làm phiền nữa, ngậm miệng lại." Giang Thầm nhấc chân đá Giang Quả một cái từ bên hông, "Còn lải nhải nữa là vứt em đi đấy."
Giang Quả bị đá loạng choạng một cái rồi bịch một tiếng quỳ xuống đất, rất nhiều người trong đại sảnh đều nhìn sang, trên mặt còn lộ vẻ không đồng tình.
Giang Quả nhanh chóng bò dậy khỏi mặt đất, phủi phủi đầu gối, sau đó hừ mạnh với Giang Thầm một tiếng: "Em sẽ mách cha, anh đánh em."
"Mách đi, mau đi đi." Giang Thầm mất kiên nhẫn xua tay, trông trẻ con đúng là phiền chết mẹ được, hơn nữa lần thứ mười nghìn không nói nên lời tự hỏi ông trời , trên đời này tại sao lại có trẻ con chứ?
Hai người ra khỏi tòa nhà bệnh viện, Giang Thầm gọi điện cho Ngôn Phi, ai ngờ Ngôn Phi đã lên lầu tìm bọn họ rồi.
Ngôn Phi bất đắc dĩ nói: "Hai người đợi tôi ở dưới lầu đi, tôi xuống ngay đây."
Giang Thầm đứng bên bồn hoa hút thuốc, Giang Quả ngồi xổm dưới đất chơi với kiến.
Không biết Giang Quả tìm được phấn viết ở đâu, cậu bé vẽ một vòng tròn quanh con kiến, con kiến liền bị nhốt bên trong không dám bò ra ngoài, cuống cuồng xoay vòng vòng.
Để Ngôn Phi có thể nhìn thấy mình, Giang Thầm đứng ở vị trí dễ thấy nhất, chỉ cần nhìn từ cửa ra của khu nội trú là có thể thấy ngay, vì thế vừa lúc Giang Tư Ninh đi ra, hai người lại chạm mặt.
Giang Tư Ninh nhìn hắn một cái, cúi đầu vòng qua hắn định rời đi.
Giang Thầm rít một hơi thuốc, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn mở miệng: "Giang Tư Ninh."
Bước chân Giang Tư Ninh khựng lại, nghiêng người nhìn hắn, Giang Thầm chỉ chỉ vòng tròn Giang Quả vẽ trên mặt đất: "Đôi khi thứ giam cầm con người không phải là bên ngoài, mà là chính bản thân mình."
Giang Tư Ninh nhìn con kiến đang xoay vòng trong vòng tròn, khẽ nhíu mày.
Giang Thầm cố nhịn cảm giác bực bội trong lòng, dời mắt nhìn về phía xa xa, hắn nhìn thấy Ngôn Phi đang đi từ trong đại sảnh về phía này.
Học bá nhà hắn ngay cả đi bộ cũng đẹp đến thế.
"Anh đã mười chín tuổi rồi, là người trưởng thành, có năng lực tự chủ, chỉ cần anh không muốn thì không ai có thể chi phối anh, cách giải quyết vấn đề có rất nhiều, nhưng có những cách chỉ có thể đẩy anh xuống một vực sâu khác mà thôi." Tên Nguyên Thừa kia quá tà tính.
Giang Tư Ninh khẳng định Giang Thầm nhất định đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa y và Nguyên Thừa.
Giang Tư Ninh im lặng một lúc, đột nhiên bật cười: "Giang Thầm, cậu còn nhớ chuyện xảy ra vào ngày thứ hai tôi chuyển đến nhà cậu ở không?"
Giang Thầm ngậm thuốc lá quay đầu nhìn y, thầm nghĩ, chuyện hồi cấp hai ai mà nhớ rõ như vậy chứ, ngoại trừ chuyện Ngôn Phi lột quần hắn ra thì những chuyện khác hắn hoàn toàn không nhớ.
"Chắc chắn cậu sẽ không nhớ đâu, hôm đó buổi trưa tan học về nhà, vì vòi sen trong nhà vệ sinh trong phòng cậu bị hỏng nên cậu tắm ở nhà vệ sinh dưới tầng, tôi không biết cậu đang tắm ở trong đó, muốn vào đi vệ sinh nên đẩy cửa một cái, cửa không mở."
"Cảnh đó bị chú hai nhìn thấy, chú hai đứng trước cửa nhà vệ sinh mắng cậu, nói cậu không nên tắm vào buổi trưa, chiếm nhà vệ sinh khiến người khác không dùng được."
"Thím hai nói chỉ tắm thôi, rất nhanh là xong, bảo tôi đợi một chút là được, chú hai nói lỡ nhịn hỏng người thì sao."
Giang Thầm nhíu mày, không biết Giang Tư Ninh nhắc lại những chuyện vặt vãnh này có ý nghĩa gì, lúc đó hắn và cha hắn nhìn nhau là thấy chướng mắt, bị mắng là chuyện rất bình thường, hắn đã quen rồi, hơn nữa trong nhà còn có mấy nhà vệ sinh cơ mà.
Giang Tư Ninh tự giễu cười một tiếng, Giang Thầm sẽ không bao giờ hiểu được khi đó y thấp thỏm đến mức nào, y sợ chú hai cảm thấy mình là gánh nặng, sợ thím hai nhìn mình không vừa mắt, càng sợ Giang Thầm vì mình mà bị mắng rồi ghi hận mình trong lòng.
Giang Thầm không hiểu, nhưng lại vô cớ cảm thấy trong ngực có chút nghẹn lại nên hỏi: "Lúc đó tôi đi ra mắng anh à? Hay đánh anh?"
"Không có." Giang Tư Ninh lắc đầu, "Sau khi cậu đi ra, cậu vỗ vai tôi rồi nói xin lỗi, sau đó quay đầu cãi nhau với chú hai."
Giang Tư Ninh cười một tiếng, cũng không biết là đang cười bản thân lúc đó hay là bản thân lúc này.
Kể từ ngày đó, y cố gắng hết sức khiến mình trở nên vô hình, trước khi vào nhà vệ sinh đều phải xác nhận đi xác nhận lại xem bên trong có ai hay không, lại sợ mình đi vệ sinh quá lâu làm phiền người khác, hoa quả bánh kẹo trên bàn chưa từng dám chủ động đưa tay lấy, sợ bọn họ cảm thấy y tham ăn, trước khi ngủ nhất định phải nhớ mang một cốc nước vào phòng ngủ, sợ ban đêm khát nước đi xuống bếp rót nước sẽ đánh thức bọn họ.
Y cũng rất thích Giang Quả, dù sao Giang Quả cũng đáng yêu và được yêu quý như vậy, nhưng y chưa từng dám chủ động đến chơi với cậu bé, bởi vì Giang Quả lúc nhỏ quá thích khóc, y sợ bị Liễu Phượng hiểu lầm.
Không giống Giang Thầm, chỉ cần Giang Quả khóc là Giang Thầm đá cậu bé ra ngoài, thậm chí còn cố ý chọc cho Giang Quả đang cười hì hì phải khóc lên, rồi nghênh ngang bỏ đi dưới ánh mắt giận dữ của Liễu Phượng.
Mỗi hành động của y đều phải suy nghĩ đi suy nghĩ lại, nhìn Giang Thầm ngang tàng thậm chí có phần nổi loạn, y thấy vô cùng ngưỡng mộ, y tự ti đến cực điểm, cẩn thận đến cực điểm, nên lại càng ngưỡng mộ những người nổi loạn đến cực điểm.
Những người không kiêng nể gì là vì được cha mẹ nuông chiều, cưng chiều, còn y từ khi sinh ra đã bị tước mất quyền đó.
Chú hai luôn gọi y vào phòng làm việc nói chuyện, bảo y kết bạn với Giang Thầm, y luôn run rẩy bước một bước ra rồi lại nhanh chóng rụt về, y giống như một tên ăn mày mặc quần áo cũ nát, chân trần giẫm lên nền đá cẩm thạch sáng bóng, còn Giang Thầm lại là một hoàng tử mặc lễ phục lộng lẫy, giữa bọn họ cách nhau một vực sâu như trời với đất, vĩnh viễn không thể trở thành bạn bè được.
Y mong chờ một ngày nào đó mình có thể thành danh, mong chờ một ngày nào đó có thể ưỡn thẳng lưng đứng đối diện với Giang Thầm.
Lúc còn trẻ y từng nghĩ rồi sẽ có ngày thực hiện được, nhưng theo tuổi tác lớn dần, y mới biết có những chuyện là thứ y dùng cả đời cũng không thể làm được.
Giang Tư Ninh ngẩng đầu chớp chớp mắt, ép nước mắt nơi khóe mắt trở lại, sau đó nhìn Giang Thầm cười cười: "Giúp tôi cảm ơn chú hai, chú ấy thật sự rất tốt với tôi."
Giang Tư Ninh ngồi xổm xuống xoa đầu Giang Quả, sau đó đứng dậy nói: "Giang Thầm, tạm biệt."
Nhìn bóng lưng Giang Tư Ninh, Giang Thầm cảm thấy rất ngột ngạt, là một cảm giác không nói rõ được.
Một bàn tay đặt lên vai hắn, Giang Thầm liếc mắt sang, Ngôn Phi vỗ vỗ vai hắn: "Gia đình anh đối xử với cậu ấy rất tốt."
Giang Thầm thở ra một ngụm khói đục: "Anh chưa từng cảm thấy nhà anh đối xử tệ với anh ấy, đặc biệt là cha anh, gần như coi anh ấy như con ruột mà đối đãi, anh chỉ cảm thấy trong lòng có chút không dễ chịu thôi."
"Anh không vui sao, Tiểu Thầm?" Giang Quả ngẩng đầu nhìn hắn, "Anh không vui thì em vui lắm."
Giang Thầm vừa định đá Giang Quả thì đã bị Ngôn Phi đá văng sang một bên: "Có chút dáng vẻ làm anh trai đi, sau này đợi anh già rồi nằm trên giường bệnh không cử động được nữa thì cẩn thận Giang Quả rút ống thở của anh đấy."
Giang Thầm cười khẩy một tiếng.
Ngôn Phi bế bổng Giang Quả lên ôm vào lòng: "Đi thôi, anh dẫn em đi ăn hamburger."
"Thật sao?" Giang Quả vội ôm chặt cổ Ngôn Phi, đôi mắt to sáng lấp lánh, "Tiểu Thừa có ăn được không?"
"Tiểu Thầm không được ăn, chỉ có thể nhìn thôi." Ngôn Phi cố ý nói.
"Em nói Tiểu Thừa, không phải Tiểu Thầm." Hai tay Giang Quả túm lấy tai Ngôn Phi, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, "Anh Tiểu Ngôn, tai anh cũng không nghe rõ à?"
Giang Thầm giơ tay gõ lên đầu Giang Quả một cái, sau đó ghé sát tai Ngôn Phi nhỏ giọng nói: "Cái tên Nguyên Thừa này, đúng là khiến người ta đau đầu."
Ngôn Phi nhìn hắn một cái rồi thở dài, quả thật rất đau đầu.
.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Giang Tư Ninh đến siêu thị mua một ít rau củ và trái cây, xách đến căn nhà thuê của Trần Mỹ Lan.
Vừa thấy y, Trần Mỹ Lan đã hỏi: "La Đại Quang thế nào rồi?"
"Khá tốt, chắc một thời gian nữa là có thể hồi phục rồi."
Trần Mỹ Lan nghiến răng: "Vậy con có hỏi xem ông ta sẽ bị phán bao nhiêu năm không? Tốt nhất là xử bắn, đừng để ông ta ra ngoài hại người nữa."
Giang Tư Ninh xách thức ăn vào bếp nấu nướng, Trần Mỹ Lan vẫn ở đó lải nhải không ngừng, trong lời nói hận không thể để La Đại Quang xuống mười tám tầng địa ngục.
Giang Tư Ninh nấu xong một bàn thức ăn, hai mẹ con ngồi đối diện nhau.
Vì chuyện Giang Quả bị bắt cóc, rất nhiều chuyện của Trần Mỹ Lan đã bị phơi bày trước mặt Giang Tư Ninh, rất nhiều chuyện trước đây Giang Tư Ninh không thể hiểu nổi, lúc này đều tr*n tr** bày ra trước mắt y.
Giang Tư Ninh đã suy nghĩ rất nhiều ngày, ngay cả trong mơ cũng không được yên ổn, cuối cùng xác định được một chuyện: mẹ của y dường như chưa từng thật lòng đối xử với y.
Nếu không phải y vẫn còn giá trị để lợi dụng thì e rằng đã sớm bị vứt bỏ rồi.
Khoảng thời gian này Trần Mỹ Lan vẫn luôn thấp thỏm bất an, bây giờ bà ta đã chẳng còn gì nữa, hy vọng duy nhất chính là Giang Tư Ninh, khó khăn lắm Giang Tư Ninh mới trưởng thành, bà ta không muốn mất đi đứa con trai ngoan này vào lúc này.
"Tiểu Ninh, mẹ muốn xin lỗi con." Trần Mỹ Lan chủ động nắm lấy tay Giang Tư Ninh, "Rất nhiều chuyện mẹ cũng bất đắc dĩ, năm đó mẹ chưa kết hôn đã mang thai, lại không nỡ bỏ con nên mới bịa ra những lời dối trá đó, mẹ nghĩ chỉ cần gả vào nhà họ Giang là có thể cho con một tương lai tốt đẹp, mẹ cũng không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức này."
Trước đây mỗi khi nghe Trần Mỹ Lan nói những lời này, Giang Tư Ninh sẽ cảm thấy bất lực, nhưng đồng thời lại vô cùng đau lòng cho bà ta, nghĩ rằng sau này nhất định phải cho bà cuộc sống tốt đẹp, báo đáp công ơn nuôi dưỡng của bà.
Nhưng bây giờ nghe Trần Mỹ Lan nói những lời này, Giang Tư Ninh chỉ cảm thấy châm chọc.
"Mẹ." Giang Tư Ninh nhìn Trần Mỹ Lan, mỉm cười ôn hòa, "Con hiểu nỗi khổ của mẹ, đó đều là chuyện trước đây rồi, đừng nhắc lại nữa, hôm nay chúng ta ăn một bữa cơm thật ngon đi."
Đối với đứa con trai này, Trần Mỹ Lan vẫn khá hiểu rõ, từ trước đến nay rất dễ dỗ dành, gặp chuyện chỉ cần bà ta khóc một trận là xong.
Cho nên thấy Giang Tư Ninh nói mọi chuyện đều đã qua rồi, Trần Mỹ Lan đương nhiên cũng không ngu đến mức nhắc lại nữa, vì thế yên tâm cùng Giang Tư Ninh ăn bữa cơm đầm ấm.
Hai người trò chuyện vài câu, hôm nay Giang Tư Ninh nói nhiều hơn bình thường một chút.
"Mẹ, thật ra La Đại Quang cũng không bị phán quá nặng đâu." Giang Tư Ninh đột nhiên đổi chủ đề.
"Hả?" Nghe vậy Trần Mỹ Lan lập tức lo lắng, "Tội bắt cóc chẳng phải rất nghiêm trọng sao?"
"Nghiêm trọng đến đâu cũng không phải tội chết, hơn nữa Giang Quả không hề bị tổn hại gì, nhà họ Giang cũng không nhận được cuộc gọi tống tiền nào, thực tế tương đương với việc chưa hình thành hậu quả phạm tội, sẽ không bị phán quá lâu đâu."
"Hơn nữa chỉ cần ông ta cải tạo tốt trong tù thì vẫn có thể được giảm án, lần trước chẳng phải ông ta cũng được giảm án đó sao." Giang Tư Ninh lại nói.
Mặc dù Trần Mỹ Lan từng học đại học, nhưng bà ta không học luật, Giang Tư Ninh nói như vậy bà ta cũng không truy cứu thật giả trong lời y, mà bắt đầu lo lắng, đợi vài năm nữa La Đại Quang được thả ra nhất định sẽ không bỏ qua cho bà ta.
"Vậy phải làm sao?" Trần Mỹ Lan đặt đũa xuống, "Có cách nào khiến ông ta bị phán thêm vài năm không? Tốt nhất là... tử hình." Trong mắt Trần Mỹ Lan lóe lên một tia độc ác.
"Muốn kết án tử hình rất khó, bây giờ ngay cả những kẻ tội ác tày trời cũng rất khó bị tuyên án tử hình." Giang Tư Ninh nói.
"Vậy có thể phán chung thân không? Chung thân cũng được mà." Trần Mỹ Lan đầy mong chờ.
Bà ta đã chịu đủ La Đại Quang rồi, lòng tham không đáy, nếu không phải còn nhắm đến việc Giang Tư Ninh có thể lấy được chút tiền từ nhà họ Giang thì La Đại Quang đã sớm trở mặt với bà ta.
Người này lòng dạ độc ác, máu lạnh vô tình, nếu đợi ông ta ra tù, còn không biết sẽ hành hạ bà ta thế nào nữa, bà ta vốn tưởng lần này ông ta sẽ bị phán nặng hơn.
"Mẹ." Giang Tư Ninh bất đắc dĩ nói, "Tù chung thân không phải là bị nhốt đến chết đâu, nói thế nào nhỉ, cho dù bị phán chung thân thì nhiều nhất cũng chỉ ngồi tù mười mấy năm là được thả ra rồi, hơn nữa La Đại Quang không thể bị phán chung thân, bạn học luật sư của con nói nhiều nhất cũng chỉ hai ba năm, nếu được giảm án thì có khi một năm rưỡi nửa năm là ra rồi."
"Vậy phải làm sao?" Trần Mỹ Lan bị Giang Tư Ninh nói đến hoảng hốt, theo bản năng nắm lấy cổ tay y.
Giang Tư Ninh nhìn bà ta một cái rồi khẽ nói: "Mẹ, chỉ khi La Đại Quang chết đi, chúng ta mới có thể vĩnh viễn thoát khỏi ông ta."
"Chết?" Trần Mỹ Lan vốn không phải là người tốt, hơn nữa trong xương cốt còn có một sự tàn nhẫn, nếu không cũng sẽ không thể nhẫn tâm với chính con trai mình như vậy, cho nên khi nghe lời này phản ứng đầu tiên của bà ta không phải là kinh ngạc, mà là đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, có cách nào khiến La Đại Quang chết đây?
Giang Tư Ninh cụp mắt xuống: "Chú hai đã tìm con, nói muốn để con vào công ty của chú ấy làm việc, chỉ cần con có thể vào đó, con sẽ mãi là con cháu nhà họ Giang, cũng có thể kiếm tiền, biết đâu chú hai còn tặng con một căn nhà, đến lúc đó chúng ta không cần sống ở đây nữa, mẹ cũng không cần ngày nào cũng vất vả đi làm, con sẽ nuôi mẹ."
Mắt Trần Mỹ Lan sáng lên: "Giang Thiên Mậu muốn con quay về rồi sao?"
"Vâng." Giang Tư Ninh gật đầu, "Thật ra chú hai là người rất tốt bụng, hơn nữa lần này Quả Quả bị bắt cóc, con cũng góp không ít công sức, ngay cả Giang Thầm cũng tới cảm ơn con."
"Tốt lắm, tốt lắm." Trần Mỹ Lan động lòng rồi, nếu Giang Tư Ninh có thể quay lại nhà họ Giang thì không gì tốt hơn.
"Mẹ, La Đại Quang bây giờ vẫn đang nằm viện không thể cử động, nếu bỏ lỡ cơ hội này, đợi ông ta khỏe lại chưa biết sẽ xảy ra biến cố gì đâu."
Trần Mỹ Lan nhìn Giang Tư Ninh, trong đầu nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Con trai bà ta khó khăn lắm mới trưởng thành, có năng lực, có thể cho bà ta cuộc sống tốt đẹp, không thể để La Đại Quang phá hỏng được, Giang Tư Ninh họ Giang, là con cháu nhà họ Giang, không phải con trai của La Đại Quang.
Giang Tư Ninh nhìn sự độc ác trong mắt người phụ nữ mà suốt bao năm qua y vẫn cho là dịu dàng xinh đẹp, không nhịn được nghĩ, nhiều năm như vậy, sự yêu thương mà bà ta dành cho y liệu có giây phút nào là thật lòng thật dạ hay không?
Nhưng những điều đó đã không còn quan trọng nữa, thứ trước đây y không có được, sau này y cũng không cần nữa.
.
Lời tác giả:
Giang Tư Ninh và Nguyên Thừa, phải nói thế nào nhỉ, có lẽ máu của La Đại Quang có độc thật, hai đứa con trai đều rất tàn nhẫn từ trong xương cốt.