Giang Thầm và Ngôn Phi vô cùng mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn còn chìm trong sự phấn khích và nỗi sợ hãi sau khi tìm được Giang Quả, hai người nằm trên giường rất lâu mà vẫn không thể ngủ được.
Trong phòng bên cạnh, Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng cũng không ngủ được, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng hai người nhỏ giọng trò chuyện.
Giang Thầm xoay người ôm Ngôn Phi vào lòng, coi cậu như một con búp bê hình người mà ôm chặt lấy, cuối cùng cũng có chút buồn ngủ.
Trong lúc mơ màng, cảnh vật xung quanh nhanh chóng tan biến, lại là nghĩa trang quen thuộc đó.
Mộ của Quả Quả?
Quả Quả chẳng phải đã trở về rồi sao? Tại sao hắn lại ở nghĩa trang?
Lại là mơ sao?
Giang Thầm bất an siết chặt người trong lòng hơn, Ngôn Phi bị ôm đến khó chịu, đẩy hắn một cái, nhưng đổi lại là sự trói buộc càng khẩn thiết hơn.
Mưa phùn âm u bao phủ núi rừng, cỏ cây đều tối sẫm, thiếu niên thân hình gầy gò chống một chiếc ô đen, một vết sẹo nhạt màu kéo dài từ chân tai xuống tận xương hàm, nhìn tướng mạo có chút hung dữ, nhưng chân mày khóe mắt lại rất anh tuấn.
"Giang tổng, tôi cần ngài giúp tôi lấy được bản đồ cấu trúc bên trong bệnh viện tâm thần."
Giang Thầm âm trầm nhìn cậu ta: "Cậu là ai?"
"Em tên là Nguyên Thừa." Thiếu niên không hề sợ hãi, "Em có thể tạo cho ngài một hiện trường phạm tội hoàn hảo."
Thiếu niên đặt chậu hoa dành dành trong lòng xuống trước bia mộ, khẽ nói: "Đã hứa tặng cậu một chậu hoa dành dành rồi, nhưng không kịp, bây giờ bù lại không biết có tính là thất hứa không." Thiếu niên trong bức ảnh vẫn cười hì hì, không có bất kỳ phản ứng nào.
Thiếu niên đứng thẳng người dậy, lấy điện thoại ra gọi một cuộc, điện thoại của Giang Thầm đổ chuông.
"Giang tổng, đây là số điện thoại của em, ngài nghĩ kỹ rồi thì gọi cho em." Thiếu niên xoay người rời đi, đi được vài bước lại dừng lại, "Tốt nhất là nhanh lên một chút, nếu còn kịp, có lẽ Giang Quả vẫn chưa uống canh Mạnh Bà, vẫn còn có thể nhìn thấy kết cục thảm hại của người phụ nữ đó."
Trên gương mặt thiếu niên hiện lên một nụ cười âm độc đáng sợ.
......
Giang Thầm giật mình tỉnh khỏi giấc mơ, mồ hôi đầm đìa ngồi bật dậy, Ngôn Phi cũng ngồi dậy theo hắn, bật đèn đầu giường lên: "Sao vậy?"
Giang Thầm lau mồ hôi trên trán, cầm chai nước trên bàn lên tu ừng ực hơn nửa chai mới nói: "Anh nằm mơ, lại còn mơ thấy Nguyên Thừa mà Quả Quả nhắc tới."
Mí mắt Ngôn Phi giật một cái: "Mơ thấy gì?"
Giang Thầm kể lại toàn bộ cảnh tượng trong mơ, còn đưa tay sờ ngực mình: "Anh cảm thấy giống như chuyện đó thật sự đã từng xảy ra vậy, lúc nghe cậu ta nói những lời đó anh thấy rất rung động, anh cảm thấy nên như thế, nên điên cuồng như thế mới đúng..."
Ngôn Phi nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an hắn, nhưng trong lòng lại không thể bình tĩnh.
Giấc mơ của Giang Thầm tuyệt đối không chỉ đơn thuần là một giấc mơ.
Kiếp trước sau khi Giang Quả chết, Trần Mỹ Lan bị đưa trở lại bệnh viện tâm thần để quản thúc, Trần Mỹ Lan vốn không hề mắc bệnh tâm thần, mà là bị Giang Thầm dùng thủ đoạn đưa vào đó.
Mà Trần Mỹ Lan cố ý đẩy Giang Quả xuống nước khiến cậu chết đuối, nhưng lại vì lý do mắc bệnh tâm thần mà thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, khoảng thời gian đó Giang Thầm đau khổ đến cực điểm.
Ngôn Phi không hề nghi ngờ việc Giang Thầm sẽ dùng những thủ đoạn cực đoan nhất để đối phó với Trần Mỹ Lan.
Về sau, Trần Mỹ Lan chết trên giường bệnh trong bệnh viện tâm thần, nguyên nhân tử vong là uống một lượng lớn thuốc ngủ.
Lúc đó cảnh sát tập trung điều tra Giang Thầm, nhưng hắn có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, hơn nữa bệnh viện tâm thần cũng không phải là nơi Giang Thầm có thể tùy tiện vào được.
Sau đó vụ án được kết luận là tự sát.
Ngôn Phi hiểu rất rõ chuyện này nhất định còn có nội tình khác, nhưng Giang Thầm không nói, nên Ngôn Phi cũng chưa từng hỏi, chỉ xem như không biết.
Nguyên Thừa?
Trong ký ức của Ngôn Phi, Giang Quả chưa từng quen biết một người tên là Nguyên Thừa.
Trong ba năm đó, thời gian Giang Quả ở cùng Ngôn Phi còn nhiều hơn ở cùng Giang Thầm, Giang Quả sẽ kể cho Ngôn Phi nghe những chuyện ở trường học, mấy người bạn thân của Giang Quả, ngay cả trên mông bọn họ có mấy nốt ruồi Ngôn Phi cũng biết rõ.
Nếu Giang Quả quen biết Nguyên Thừa thì Ngôn Phi không thể nào không biết.
Giấc mơ của Giang Thầm rốt cuộc là thật hay chỉ là sản phẩm được tạo ra sau khi hắn bị chuyện Giang Quả bị bắt cóc k*ch th*ch?
......
Giang Thiên Mậu vốn định ngày hôm sau sẽ đưa cả nhà về, Giang Quả đã tìm được rồi, những chuyện còn lại là việc của cảnh sát, bọn họ ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng Giang Quả không chịu đi, cậu nhất quyết đòi gặp Nguyên Thừa.
La Đại Quang đã hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, tuy người rất suy yếu, nhưng ông ta thật sự đã được kéo trở về từ ranh giới sinh tử.
Còn Nguyên Thừa buổi tối từng bị sốc một lần, nhưng cuối cùng hữu kinh vô hiểm, lại lướt qua cái chết một lần nữa.
Hiện tại hai người đều là nghi phạm, cũng không phải muốn gặp là gặp được, hơn nữa hai người lúc này cực kỳ suy yếu, cũng không thích hợp gặp người khác, vì vậy Giang Quả không thể được như nguyện gặp Nguyên Thừa.
Ngày thứ ba sau khi Giang Thầm và mọi người trở về nhà, bọn họ nhận được điện thoại của Mạc Bạch Xuyên, nói rằng La Đại Quang và Nguyên Thừa đều đã tỉnh lại, đã được chuyển tới bệnh viện thành phố nơi bọn họ đang sống.
Giang Thầm và Ngôn Phi dẫn Giang Quả tới bệnh viện, Mạc Bạch Xuyên đang đợi bọn họ ở đó.
Mạc Bạch Xuyên thuận tiện hơn bọn họ một chút, biết được một số tin tức nội bộ.
"La Đại Quang tố cáo Nguyên Thừa đầu độc giết người." Mạc Bạch Xuyên nói.
Ngôn Phi và Giang Thầm nhìn nhau một cái, sau đó Ngôn Phi hỏi: "Kết quả điều tra thì sao?"
"La Đại Quang sau khi ra tù đã quen biết mẹ của Nguyên Thừa, con người La Đại Quang tuy chẳng ra gì, nhưng không thể phủ nhận ông ta có ngoại hình khá được." Mạc Bạch Xuyên nói, "Ông bà ngoại của Nguyên Thừa không đồng ý cho con gái quen ông ta, vì vậy mẹ Nguyên Thừa đã bỏ trốn cùng ông ta."
Giang Thầm nhíu mày: "Não yêu đương."
Mạc Bạch Xuyên cũng thở dài: "Sau khi hai người kết hôn, mẹ Nguyên Thừa mang thai, La Đại Quang bắt đầu lộ nguyên hình, nhưng lúc đó cô ấy đã không còn công việc, cũng không còn người thân, lại sống cùng La Đại Quang ở vùng nông thôn hẻo lánh, La Đại Quang còn kiểm soát cô ấy rất chặt, bị giày vò nhiều năm, cuối cùng không chịu nổi nên uống thuốc trừ sâu tự sát, đó là chuyện xảy ra vào tháng trước."
"Nguyên Thừa có động cơ giết người, nhưng dù sao nó mới mười tuổi, hơn nữa chứng cứ lại không đủ, La Đại Quang tố cáo Nguyên Thừa chỉ vì đĩa thịt kho tàu đó là do Nguyên Thừa làm, mà Nguyên Thừa cũng thừa nhận thịt kho tàu là do mình làm, nhưng không thừa nhận từng dùng chai nước tương đó, bởi vì trên bếp có hai chai nước tương giống hệt nhau, trên chai nước tương không chỉ có dấu vân tay của Nguyên Thừa mà còn có của Vương Trường Bân và hai dấu vân tay lạ khác."
Ngôn Phi và Giang Thầm hiểu rồi, tuy thịt kho tàu là do Nguyên Thừa làm, nhưng rốt cuộc ai đổ thuốc trừ sâu vào chai đó lại không có chứng cứ đủ sức thuyết phục để chứng minh, Vương Trường Bân đã chết, còn Nguyên Thừa chỉ mới mười tuổi, có thể là trong lúc không hay biết đã đổ thuốc trừ sâu vào như đổ nước tương, cũng có thể là Vương Trường Bân trong lúc không hay biết đã đổ thuốc trừ sâu vào, thậm chí còn có khả năng hai người mang dấu vân tay lạ kia từng xuất hiện tại hiện trường.
Lời khai của Nguyên Thừa và La Đại Quang đều không thể hoàn toàn tin tưởng, mà Giang Quả khi đó mới chỉ sáu tuổi.
Cảnh sát phá án chỉ nhìn chứng cứ, không xét tình cảm, không có chứng cứ thì không thể kết án, hơn nữa Nguyên Thừa mới mười tuổi, vẫn là trẻ vị thành niên.
"Xét trên mọi phương diện, có lẽ nó sẽ không có chuyện gì." Khi nói câu này thần sắc của Mạc Bạch Xuyên có chút kỳ lạ, Ngôn Phi cảm thấy Mạc Bạch Xuyên hơi lạ, phải nói thế nào nhỉ, rất kỳ lạ, cảm giác nội tâm anh ta vô cùng phức tạp khi nói những lời đó.
Không lâu sau, phòng bệnh của Nguyên Thừa cho phép người nhà vào thăm, Giang Quả cuối cùng cũng được gặp Nguyên Thừa.
Cậu bé vừa đen vừa gầy nằm trên giường bệnh, thịt trên người như bị dao cắt đi từng mảng, khiến cả người cậu mang vẻ méo mó b*nh h**n, môi khô nứt và trắng bệch, chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác người này chẳng sống được thêm mấy ngày nữa.
Giang Thầm nhìn thấy vết sẹo kéo dài từ chân tai xuống xương hàm của cậu, tim đập thình thịch, ghé sát tai Ngôn Phi thấp giọng nói: "Anh cảm thấy như gặp ma vậy, người trong giấc mơ cũng có một vết sẹo trên mặt, chỉ là đẹp trai hơn bây giờ nhiều, còn đứa này bây giờ xấu quá."
Giang Thầm vừa nói như vậy, Ngôn Phi liền biết giấc mơ đó là thật.
Giang Quả đi tới trước giường bệnh, bàn tay nhỏ sờ lên cánh tay đang truyền dịch của Nguyên Thừa: "Đau không?"
Nguyên Thừa nhìn đứa nhóc trắng trẻo mặc áo lông vũ đỏ chót trước mặt, cảm thấy cậu càng giống em bé tranh Tết hơn.
Bởi vì Giang Quả bị bắt cóc, ông bà ngoại của cậu vô cùng tự trách, còn vì thế mà phải nhập viện mấy ngày, nên sau khi Giang Quả trở về, hai ông bà đặc biệt đi mua đồ lót, q**n l*t và áo khoác màu đỏ tươi cho cậu, nói nhìn vừa vui mắt vừa trừ tà.
Nguyên Thừa không nói gì, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Thấy cậu không nói chuyện, Giang Quả nhăn cái mũi nhỏ, kiễng chân, nửa người bò lên giường bệnh, dùng tay véo véo mặt Nguyên Thừa: "Sao anh không để ý tới em?"
"Quả Quả." Ngôn Phi kéo tay Giang Quả ra, Giang Quả hừ hừ một tiếng.
Giang Thầm bước lên một bước, chống một tay lên bàn, cúi người nhìn xuống cậu bé trên giường bệnh: "Cậu tên là Nguyên Thừa à?"
Nguyên Thừa nhìn hắn một cái rồi lạnh lùng quay mặt đi.
Ồ, còn khá có cá tính.
Giang Thầm nhướng mày: "Tôi là anh trai của Giang Quả, tôi tên là Giang Thầm, cảm ơn cậu đã bảo vệ em trai tôi."
Nguyên Thừa khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thầm.
Ngôn Phi nhìn thấy cảnh này, mí mắt không nhịn được giật một cái, nếu giấc mơ của Giang Thầm là thật, vậy thì kiếp trước chính hai người này hợp tác xử lý Trần Mỹ Lan...
Ngôn Phi ngăn mình nghĩ tiếp, xoay người ra khỏi phòng bệnh, định tìm bác sĩ để hỏi tình hình bệnh của Nguyên Thừa.
Nếu Giang Thầm không nằm giấc mơ đó, Ngôn Phi cũng chỉ xem Nguyên Thừa là một người bình thường, nhưng bây giờ cậu không thể mặc kệ được nữa.
Ra khỏi phòng bệnh, Ngôn Phi đang định đi tới văn phòng thì nhìn thấy một người quen đứng không xa.
Ngôn Phi đi tới, vỗ lên vai Mạc Bạch Xuyên một cái, người vốn luôn cảnh giác ấy bị dọa giật mình, nhìn thấy Ngôn Phi mới thở phào nhẹ nhõm: "Dọa người không đền mạng à."
"Anh đứng đây làm gì?" Ngôn Phỉ hỏi.
"Tôi ấy à?" Mạc Bạch Xuyên sờ mũi, "Tôi đi dạo thôi."
"Đi dạo trong bệnh viện?" Ngôn Phi quay đầu nhìn một cái, cách đó không xa chính là phòng bệnh của Nguyên Thừa, "Anh tới thăm Nguyên Thừa à?"
Phải nói rằng Mạc Bạch Xuyên là người nghĩa hiệp, nhiệt tình, có tinh thần trách nhiệm và sứ mệnh, anh ta quan tâm tới vụ bắt cóc của Giang Quả là điều dễ hiểu, nhưng Ngôn Phi vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, dù tương lai anh ta có là một cảnh sát nổi tiếng đi nữa thì cũng quản hơi nhiều rồi đấy chứ, cứu thế giới đâu phải cứu kiểu này, chỗ nào cũng có bóng dáng bận rộn của anh ta, cũng không sợ làm việc quá sức hay sao.
"Tôi đi trước đây, cậu cứ tự nhiên." Mạc Bạch Xuyên xoay người định đi, lại bị ai đó khoác tay lên vai.
Ngôn Phi liếc nhìn anh ta: "Hai chúng ta còn chưa nói chuyện đàng hoàng đâu, cảnh sát Mạc."
Ngôn Phi khoác vai Mạc Bạch Xuyên kéo anh ta ra khỏi tòa nhà bệnh viện.
Hai người ngồi xuống bên bồn hoa, Mạc Bạch Xuyên châm một điếu thuốc rồi hỏi Ngôn Phi có hút không, Ngôn Phi lắc đầu, đi thẳng vào vấn đề: "Anh có quen Nguyên Thừa không?"
Mạc Bạch Xuyên nhìn cậu một cái, nhưng cũng không phủ nhận.
Đầu óc Ngôn Phi xoay chuyển rất nhanh, quan hệ giữa Nguyên Thừa và Mạc Bạch Xuyên hẳn không phải người thân hay bạn bè, vậy thứ có thể khiến Mạc Bạch Xuyên ghi nhớ...
Mạc Bạch Xuyên hít một hơi thuốc rồi chậm rãi lên tiếng: "Nguyên Thừa ấy mà, là một thiên tài."
Thiên tài?
Vì Nguyên Thừa là thiên tài nên anh ta đặc biệt chú ý tới cậu ta?
Ngôn Phi chờ nửa câu sau, nhưng Mạc Bạch Xuyên lại không nói nữa.
"Hay là để Nam Thanh tới hỏi?" Ngôn Phi nói.
Mạc Bạch Xuyên tặc lưỡi một tiếng, một lúc lâu sau mới xoa cằm nhả ra mấy chữ: "Nguyên Thừa là thiên tài phạm tội."
Ngôn Phi: "..."
Được thôi, đúng là niềm vui bất ngờ ở khắp mọi nơi.
"Tôi cũng không hiểu nhiều về cậu ta, những gì biết được đều là nghe các anh khóa trên trong cục kể lại, Nguyên Thừa là tự mình tới đầu thú, kéo theo năm sáu vụ án cũ chưa phá được, toàn là những vụ không tìm được chứng cứ nên không thể phá án, trong đó còn có hai vụ từng được kết luận là tự sát."
"Nhưng những người chết trong các vụ án đó đều chẳng phải hạng tốt lành gì, ai cũng biết bọn họ là đồ khốn kiếp, nhưng vì không tìm được chứng cứ nên không bắt được, cuối cùng những kẻ đó đều chết cả."
Ngôn Phi im lặng một lúc: "Trừng ác dương thiện, thay trời hành đạo, hảo hán lục lâm." Trong thoáng chốc lại có cảm giác như đang xem phim kiếm hiệp.
"Nguyên Thừa đầu thú, kể hết toàn bộ chi tiết phạm tội." Mạc Bạch Xuyên nhìn Ngôn Phi, "Lúc nghe các anh khóa trên kể, tôi nổi cả da gà, đứa trẻ này mới mười chín tuổi, mà vụ án sớm nhất xảy ra khi cậu ta mới mười ba tuổi."
"La Đại Quang?"
Mạc Bạch Xuyên lắc đầu: "Không rõ, tôi không tìm hiểu sâu, những vụ án cụ thể đó tôi không tham gia."
"Sau đó thì sao?" Ngôn Phi cảm thấy có chút nghẹt thở, "Phán thế nào?"
"Không biết." Mạc Bạch Xuyên lắc đầu, "Cậu ta còn chưa bị tuyên án thì tôi đã game over rồi."
Trong lòng Ngôn Phi khẽ động, hỏi: "Cậu ta đầu thú vào lúc nào?"
"Ngày hôm sau sau khi Trần Mỹ Lan chết." Mạc Bạch Xuyên nói ra một mốc thời gian mà cả hai đều có thể lập tức liên hệ tới ký ức chung.
Bởi vì khi đó Mạc Bạch Xuyên đang điều tra Giang Thầm.
Trong đầu Ngôn Phi nổi lên sóng to gió lớn, nhưng ngoài mặt lại không để lộ chút nào, chỉ đưa tay về phía Mạc Bạch Xuyên: "Cho tôi một điếu thuốc."
Mạc Bạch Xuyên đưa cho cậu, Ngôn Phi châm lửa rồi hít sâu một hơi.
Mạc Bạch Xuyên tiếp tục: "Tôi nghe anh phụ trách vụ án đó nói, đứa trẻ này thật sự là thiên tài, trình độ máy tính cực kỳ khủng, là một hacker mạng nổi tiếng."
Hacker mạng?
Ngôn Phi ngẩng đầu: "Đã là hacker mạng thì chắc phải có biệt danh chứ?"
"Có, trên một diễn đàn nổi tiếng, cậu ta tên là Chi Tử, vì cái tên này mà mọi người từng cho rằng cậu ta là con gái." Mạc Bạch Xuyên nhớ rất rõ cái tên này, còn đặc biệt lên mạng tìm thử, vậy mà còn có cả bài giới thiệu trên Baidu Baike.
Chi Tử?
Ngôn Phi ngậm điếu thuốc, không tiếng động thở dài một hơi, hóa ra là vậy.
Sau khi Giang Quả qua đời, Ngôn Phi lấy được điện thoại của cậu nhóc, cậu chỉ xem sơ qua, trong điện thoại có một khung chat được ghim đầu, tên đối phương chính là "Chi Tử".
Vì tôn trọng Giang Quả, Ngôn Phi không xem nội dung trò chuyện bên trong, nhưng cậu nhớ có một khoảng thời gian mình khá rảnh, từng nói muốn phụ đạo bài vở cho Giang Quả, Giang Quả lại bảo không cần, nói mình có gia sư riêng, trẻ con mà, có chút bí mật riêng cũng là chuyện bình thường, Ngôn Phi không hỏi nhiều, sau đó phát hiện thành tích học tập của Giang Quả không những không giảm mà còn tiến bộ lên, nên cũng mặc kệ.
Mà về sau, trước bia mộ của Giang Quả có một khoảng thời gian ngày nào cũng xuất hiện một bó hoa dành dành.
Còn việc Giang Quả có từng gặp mặt "Chi Tử" này hay không, có lẽ sẽ mãi mãi là một bí ẩn.
Có những người, có những chuyện, bạn tưởng rằng sẽ mãi mãi trở thành một nỗi tiếc nuối, vòng đi vòng lại, cuối cùng lại xuất hiện trước mặt bạn bằng một cách khác.
"La Đại Quang ấy mà, không chỉ háo sắc phụ nữ, mà còn đặc biệt thích bé trai." Mạc Bạch Xuyên lại nói.
Ngôn Phi lập tức nhìn sang anh ta, sắc mặt lạnh đi vài phần.
Mạc Bạch Xuyên không nói tiếp, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng, nếu không xảy ra vụ ngộ độc kia, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Ngôn Phi liên tục hút mấy hơi thuốc thật mạnh, rất lâu sau mới đè nén được tâm trạng nóng nảy muốn g**t ch*t La Đại Quang.
Lúc này cậu lại nghĩ tới Nguyên Thừa, trong lòng không khỏi xuất hiện vài suy đoán.
Có lẽ kế hoạch ban đầu của Nguyên Thừa không phải như vậy, có lẽ cậu ta vốn có thể toàn thân rút lui, nhưng vụ bắt cóc đối với cậu ta là một biến cố ngoài ý muốn, cho nên cậu ta buộc phải thay đổi kế hoạch ban đầu, tự kéo chính mình vào trong.
Trước đây Ngôn Phi từng suy đoán kiếp trước La Đại Quang rất có thể là do Giang Tư Ninh xử lý, nhưng bây giờ nghĩ lại có lẽ không phải như vậy, mà là kiệt tác của Nguyên Thừa.
"Đứa trẻ này cũng đáng thương lắm, phía cảnh sát đã tìm được cậu ruột của nó, ông bà ngoại nó đều đã mất rồi, nhưng tới giờ người cậu đó còn chưa tới bệnh viện lấy một lần."
"Tôi muốn nhận nuôi nó." Mạc Bạch Xuyên nói.
Giang Thầm ở lại trong phòng bệnh cùng Giang Quả, Giang Quả chạy vòng quanh giường bệnh hết lần này tới lần khác, còn Nguyên Thừa nằm trên giường từ đầu tới cuối không nói một câu nào, làm Giang Quả tức muốn chết.
Cậu chủ nhỏ nhà họ Giang đã bao giờ chịu loại tức giận này đâu, nếu không phải Giang Thầm ngăn lại, Giang Quả suýt nữa đã giật luôn ống truyền dịch trên tay cậu ta.
Giang Thầm muốn dẫn cậu đi, Giang Quả lại không chịu, nhất quyết đòi cắn Nguyên Thừa một cái để trả thù, Giang Thầm bị cậu làm phiền đến phát bực, dứt khoát xách người tới, cầm tay Nguyên Thừa nhét vào trước mặt Giang Quả: "Cắn đi, cắn cho anh, hôm nay em mà không cắn thì anh nhét vào miệng em luôn."
Giang Quả cảm thấy anh trai mình thật sự quá phiền.
Đúng lúc sự kiên nhẫn của Giang Thầm sắp cạn sạch, đang thắc mắc vì sao Ngôn Phi còn chưa quay lại, thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Giang Tư Ninh bước vào.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Giang Thầm lại bắt đầu trở nên bực bội.
Nhưng kiểu bực bội này không có k*ch th*ch từ bên ngoài nên vẫn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát.
Giang Thầm không ngờ sẽ gặp Giang Tư Ninh ở đây, Giang Tư Ninh cũng không ngờ sẽ gặp Giang Thầm, nhất thời cả hai đều có chút im lặng.
Vẫn là Giang Quả lên tiếng gọi một tiếng "anh Tiểu Ninh" phá vỡ bầu không khí im lặng, Giang Thầm cũng mơ hồ chào hỏi một câu.
Trong chuyện Giang Quả bị bắt cóc, Giang Tư Ninh cũng xem như đã góp không ít công sức, một người tự ti như vậy mà lại chủ động khai ra La Đại Quang, khiến Giang Thầm phải nhìn y bằng con mắt khác.
Nhưng bất kể là vì những cơn bực bội khó hiểu kia hay là những cảnh tượng trong giấc mơ, Giang Thầm đều không thể nảy sinh thiện cảm với Giang Tư Ninh, nghĩ chắc Giang Tư Ninh đối với hắn cũng như vậy.
Vì thế Giang Thầm xách Giang Quả rời khỏi phòng bệnh, Giang Quả bị xách lên vẫn không quên hét với Nguyên Thừa trên giường bệnh: "Anh cứ đợi đấy, ngày mai em lại tới, chọc anh tức chết."
Cửa phòng bệnh đóng lại, Giang Tư Ninh nhìn Nguyên Thừa trên giường bệnh, Nguyên Thừa cũng nhìn y.
Thật ra hai người có chút giống nhau, đều có một đôi mắt giống La Đại Quang, dài hẹp, mang theo vài phần u ám.
Đôi mắt của La Đại Quang lúc nào cũng tràn ngập dâm tà khiến người ta nhìn thấy là chán ghét, nhưng thực ra đôi mắt ông ta rất đẹp.
Giang Tư Ninh cũng không biết vì sao mình lại tới đây, có lẽ là vì đồng bệnh tương liên, có lẽ là chút đồng cảm còn sót lại, có lẽ còn có nguyên nhân nào khác, tóm lại y đã tới đây.
Khi Giang Thầm và Giang Quả còn ở đây, Nguyên Thừa vẫn không mở miệng nói một câu nào, nhưng bây giờ cậu bé lại lên tiếng.
"Có phải tôi nên gọi anh một tiếng anh trai không?" Giọng nói của cậu bé khi cất lên vừa yếu ớt vừa khàn đặc, một là vì bị bệnh, hai là vì ngày đó Giang Quả cào rách cổ họng cậu, đến giờ vẫn chưa lành, hễ nói chuyện là đau.
Giang Tư Ninh không có ý kiến gì với hai chữ "anh trai", nhưng đối với việc làm anh trai của Nguyên Thừa lại cảm thấy ghê tởm, không phải ghê tởm con người Nguyên Thừa, mà là ghê tởm dòng máu đang chảy trong cơ thể hai người.
Huyết thống liên kết giữa bọn họ khiến người ta buồn nôn.
Giang Tư Ninh không nói gì.
Nguyên Thừa lại hỏi: "La Đại Quang còn sống không?"
Giang Tư Ninh gật đầu: "Sống tốt hơn cậu."
Nguyên Thừa tự giễu cười một tiếng.
Giang Tư Ninh cảm thấy trong lòng có chút khác thường, cậu bé trên giường bệnh này mang đến cho y áp lực cực lớn.
Giang Tư Ninh cảm thấy mình không thể tiếp tục ở lại đây nữa, y xoay người muốn đi, có lẽ là muốn chạy trốn.
Nhìn Nguyên Thừa như vậy, Giang Tư Ninh giống như nhìn thấy một bản thân khác của mình, đè nén, đau khổ và bất lực.
Sau lưng truyền đến giọng nói khàn đặc mà lạnh nhạt của cậu bé: "Bọ ngựa tự chặt tay, thạch sùng tự đứt đuôi, đều chỉ là để sinh tồn mà thôi, nếu có thể đứng dưới ánh mặt trời, vậy chút bóng tối nhất thời đó thì có là gì."
Ngoài cửa, Giang Thầm dẫn Giang Quả quay lại lấy cặp sách, tay vừa đặt lên tay nắm cửa lại rút về.
"Anh trai, anh cũng sống rất vất vả đúng không? Tôi từng nghe cha chúng ta nhắc tới anh, cũng nhắc tới mẹ anh."
Một tiếng "anh trai", một tiếng "cha chúng ta" khiến Giang Tư Ninh ghê tởm đến mức theo phản xạ sinh lý mà nôn khan một tiếng.
Nguyên Thừa nhắm mắt lại, lẩm bẩm tự nói: "Năm nay tôi mới mười tuổi, tôi nghĩ mình có thể sống đến bảy mươi tuổi, cho dù bây giờ tôi nằm trên giường bệnh không thể cử động, nhưng cho dù mất đi khoảng thời gian này thì đã sao chứ, tôi vẫn còn mấy chục năm sau đó."
Giang Tư Ninh cảm thấy mồ hôi lạnh giống như chiếc lưỡi của loài rắn độc bò từ sau lưng lên, khiến toàn thân y phát lạnh.
"Tiểu Thầm." Giang Quả kéo kéo cánh tay hắn, nhỏ giọng nói, "Sao anh không vào?"
Giang Thầm theo bản năng đưa tay bịt tai Giang Quả, tay khựng lại một chút, rồi hạ xuống nắm lấy tay Giang Quả dẫn cậu bé rời đi.
.
Lời tác giả:
Nguyên Thừa không trùng sinh, tính cách cậu ấy vốn là như vậy.
Nguyên Thừa ám chỉ Giang Tư Ninh chắc cũng khá rõ rồi nhỉ, tôi đoán còn một đến hai chương chính văn nữa là kết thúc, báo trước một tiếng để mọi người chuẩn bị tâm lý.