Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 81: Ngôn Tử khiến người ta hư mất rồi.

La Đại Quang chết rồi.

Nửa tiếng sau khi y tá truyền dịch cho ông ta, ông ta tử vong vì nhồi máu não.

Cảnh sát kiểm tra camera giám sát, nhìn thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng đã thay một ống thuốc trên xe đẩy trước khi y tá vào phòng bệnh.

Chuyện này quả thực quá dễ điều tra, rất nhanh cảnh sát đã lần ra Trần Mỹ Lan, Trần Mỹ Lan bị bắt.

Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, Trần Mỹ Lan khai nhận rằng bà ta còn có đồng phạm, người đồng phạm đó chính là con trai bà ta, Giang Tư Ninh.

Ban đầu Giang Tư Ninh không thừa nhận, nhưng cảnh sát đã đưa ra một đoạn ghi âm.

Đó là cuộc gọi mà Trần Mỹ Lan gọi cho Giang Tư Ninh được ghi lại bằng điện thoại, trong đó Trần Mỹ Lan hỏi y nếu thay thuốc thì có nhanh chóng bị cảnh sát phát hiện hay không, trong đoạn ghi âm Giang Tư Ninh nói với Trần Mỹ Lan rằng camera ở tầng đó đã hỏng rồi, chỉ cần thay thuốc xong rồi đi ra bằng cầu thang bộ thì sẽ không ai phát hiện.

Giang Tư Ninh nghe xong đoạn ghi âm, trên mặt hiện lên một nụ cười kỳ lạ.

Thật ra trước đó y đã hối hận rồi, bất kể Trần Mỹ Lan đã làm gì với y, bà ta rốt cuộc vẫn là mẹ y, ý muốn thoát khỏi bà ta và lòng báo thù không ngừng giao chiến với luân lý đạo đức trong đầu y, cuối cùng báo thù chiếm thế thượng phong, y không ngăn cản Trần Mỹ Lan, ngược lại khi bà ta gọi điện hỏi, y còn đưa cho bà ta những gợi ý sai lầm.

Mấy ngày nay y luôn bị cảm giác áy náy và hối hận bao phủ, không những không được giải thoát mà còn càng khó chịu hơn, trái tim như bị đặt trên lửa nướng, không có giây phút nào được bình yên.

Nhưng ngay lúc này đây, y hoàn toàn nhẹ nhõm rồi, hóa ra đến giây phút cuối cùng, mẹ y cũng vẫn đề phòng y.

Rất tốt.

"Bà ấy nhắc đến rất nhiều lần, tôi cứ tưởng bà ấy chỉ nói cho có thôi, vì bà ấy nhắc mãi nên tôi bị làm phiền đến phát bực, vì thế mới nói những lời đó, nhưng tôi không ngờ bà ấy thật sự đi giết ông ta." Giang Tư Ninh nói.

Viên cảnh sát nhìn y một cái, Giang Tư Ninh thậm chí còn mỉm cười với anh ta.

Y nhìn chiếc còng tay lạnh lẽo trên cổ tay mình, cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Cho dù mang gông xiềng trên người, nhưng cuối cùng y cũng được tự do.

.

Chuyện của Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan, Ngôn Phi và Giang Thầm đều nghe Mạc Bạch Xuyên kể lại, trên ti vi cũng đưa tin một cách mơ hồ, Trần Mỹ Lan vì tội cố ý giết người mà bị tuyên án chung thân, còn Giang Tư Ninh cuối cùng bị phán ba năm tù vì tội xúi giục giết người.

Về chuyện này, Giang Thiên Mậu đau lòng vô cùng, ông thế nào cũng không ngờ Giang Tư Ninh lại hồ đồ đến mức đó.

Đối với việc này, Giang Thầm và Ngôn Phi lại không hề bất ngờ chút nào.

Giang Tư Ninh quả thật rất đáng thương, nhưng ở kiếp trước khi bị La Đại Quang dồn đến đường cùng, y lại kéo cả nhà họ Giang vô tội vào chuyện đó, cuối cùng khiến nhà họ Giang rơi vào kết cục cửa nát nhà tan.

Ngôn Phi tin rằng, đời này chẳng qua Giang Tư Ninh không có cơ hội đó mà thôi, nếu có cơ hội, cuối cùng y vẫn sẽ đi trên con đường giống hệt kiếp trước.

Mà bây giờ y xúi giục Trần Mỹ Lan đi giết người, một công đôi việc, đúng là chuyện y sẽ làm.

Suy nghĩ của Giang Thầm cũng gần giống vậy, hôm đó nghe được cuộc đối thoại giữa Giang Tư Ninh và Nguyên Thừa, hắn đã biết Giang Tư Ninh nhất định sẽ làm gì đó, cho nên mới nói vài câu ngoài bệnh viện, nếu Giang Tư Ninh có thể hiểu ra, mở rộng lòng mình, có những chuyện sẽ không đến mức đi đến con đường cùng chết chung.

Chỉ là lúc đó hắn cho rằng Giang Tư Ninh sẽ tự mình giải quyết La Đại Quang, không ngờ cuối cùng Giang Tư Ninh lại xúi giục Trần Mỹ Lan đi giết người.

Giang Tư Ninh thật sự đã hiểu rất thấu đáo câu "bọ ngựa tự chặt tay, thạch sùng tự đứt đuôi" mà Nguyên Thừa nói, một cánh tay, một cái đuôi, có thể gây ra tổn thất cho bản thân, nhưng rốt cuộc cũng không tổn hại đến căn cơ.

Giang Tư Ninh, thật tàn nhẫn.

Giang Thầm cảm thấy nơi nào đó trong lồng ngực mình như sụp xuống một góc, bên trong có thứ gì đó vẫn luôn đè nặng lên hắn, giống như ác mộng khiến hắn không được yên ổn, bây giờ tuy vẫn còn chút không cam lòng, nhưng dường như đã tan đi rất nhiều, giống như bầu trời mây đen dày đặc cuối cùng cũng quang đãng.

Giang Thầm duỗi lưng một cái, đưa tay nghịch vành tai Ngôn Phi: "Không hiểu sao, anh cảm thấy bây giờ cả người nhẹ nhõm hẳn, giống như tảng đá lớn đè trên lưng đã được dỡ xuống."

"Em cũng vậy." Ngôn Phi lười biếng tựa trên ghế sofa, nở nụ cười chân thành.

Liễu Phượng không hề có chút đồng cảm nào với kết cục của Trần Mỹ Lan và La Đại Quang, chỉ cảm thán đôi chút về số phận của Giang Tư Ninh, còn Giang Thiên Mậu thì tức đến mức ăn không nổi cơm.

Năm đó Giang Thiên Mậu vì thương cảm Giang Tư Ninh, không muốn y bị hủy hoại trong tay những bậc cha mẹ như thế nên mới đưa y về, nuôi trong nhà nhiều năm như vậy đương nhiên cũng có tình cảm, chỉ không ngờ cuối cùng Giang Tư Ninh vẫn bị hủy hoại.

Mọi người đều hiểu tâm trạng của Giang Thiên Mậu, Liễu Phượng cảm thấy khuyên cũng vô ích, chỉ có thể tự tiêu hóa nên mặc kệ ông.

Còn Ngôn Phi tự thấy mình cũng không có lập trường gì để an ủi cha của Giang Thầm nên cũng không nói gì, về phần Giang Thầm, với tính cách của hắn thì càng không thể đi an ủi Giang Thiên Mậu, biết đâu cuối cùng hai cha con còn cãi nhau, cho nên cả nhà chỉ có Giang Quả chu đáo đóng cửa phòng lại rồi nói một câu: "Cha ơi, cha ngủ ngon nhé, ngày mai tỉnh dậy là ổn thôi."

Mà Giang Thiên Mậu nằm trên giường đói đến không chịu nổi, lại ngại tự mình xuống ăn cơm nên chỉ có thể nhịn.

Ngôn Phi vào bếp rót nước, Giang Thầm đi theo vào, từ phía sau ôm lấy cậu, tựa đầu lên cổ cậu, khẽ nói: "Có phải từ nay cái tật động một chút là phát điên của anh đã khỏi hẳn rồi không?"

Ngôn Phi vỗ vỗ cánh tay hắn: "Em nghĩ là khỏi rồi." Cho dù sau này Giang Tư Ninh ra tù, e rằng hai người cũng sẽ không còn quá nhiều liên hệ nữa, còn Trần Mỹ Lan, cho dù có được ra tù thì cũng là chuyện hơn mười năm sau rồi.

Giang Thầm cười một tiếng, nghiêng đầu cắn lên môi Ngôn Phi một cái.

Liễu Phượng thấy hai người ở trong bếp lâu như vậy, muốn vào rửa ít trái cây cho Giang Quả lại sợ bắt gặp chuyện gì đó không nên thấy, trong lòng không khỏi khó chịu, hai đứa này đúng là chẳng biết chừng mực gì cả.

Mặc dù Liễu Phượng đã được bạn cùng phòng giới thiệu không ít tiểu thuyết đam mỹ, hơn nữa còn một đầu cắm xuống cái hố sâu này và thường trú dưới đáy hố, nhưng bà vẫn không thể không chút trở ngại nào mà chèo thuyền CP Ngôn Phi và Giang Thầm, mặc dù hai đứa này đúng là rất đẹp trai.

Nếu để bạn cùng phòng thời đại học của bà biết được, chắc chắn sẽ gào lên: "Đúng là đứa con ngoan của mẹ, mẹ yêu các con chết mất, mau cho mẹ hôn một cái nào..."

Liễu Phượng nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy hình như mình mới là người có tư cách nhất trên thế giới để đường đường chính chính nói những lời đó.

Liễu Phượng rùng mình một cái, thôi bỏ đi, cặp CP này có độc, bà không chèo nổi.

Hơn nữa bà còn đang âm thầm đồng cảm với đồng chí lão Giang nhà mình đang nằm trên giường tức đến mức không ăn nổi cơm, bà phải chú ý thật kỹ đến vấn đề sức khỏe tim mạch của lão Giang, phòng ngừa từ trước, để đến lúc hai đứa kia công khai yêu nhau thì lão Giang không đến mức giống như các bậc phụ huynh trong tiểu thuyết mà ngất xỉu vì vấn đề tim mạch.

Nhưng may mà vẫn còn Quả Quả.

Nghĩ đến Giang Quả, Liễu Phượng không nhịn được bật cười, nhìn hai đứa trong bếp cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, dù sao hai đứa đó chính là những cánh tay đắc lực tương lai giúp Quả Quả mở mang bờ cõi mà, đợi đến khi thiên hạ thái bình, bà sẽ giết lừa sau khi xay xong cối, nấu chó khi thỏ đã chết.

Quả thực quá hoàn hảo.

Liễu Phượng cố ý đi đến trước cửa bếp, lớn tiếng gọi: "Quả Quả, mẹ cắt trái cây cho con đây!"

Hai người đang ôm nhau trong bếp lập tức tách ra, vì giật mình nên Giang Thầm còn vô tình làm rơi chiếc đĩa trên mặt bàn xuống đất.

Nghe tiếng động hỗn loạn trong bếp, Liễu Phượng bĩu môi, đúng là dám làm loạn trong bếp thật đấy, cũng không sợ bị Giang Thiên Mậu bắt gặp rồi đánh gãy chân hai đứa à.

.

La Đại Quang chết rồi, nhưng Nguyên Thừa vẫn còn nằm viện.

Thuốc trừ sâu gây tổn hại quá lớn cho cơ thể, huống chi lại là một đứa trẻ suy dinh dưỡng lâu năm như Nguyên Thừa.

Cảnh sát đã tìm được cậu và mợ của Nguyên Thừa, nhưng bọn họ vẫn chưa từng xuất hiện ở bệnh viện, còn Mạc Bạch Xuyên muốn nhận nuôi Nguyên Thừa lại phát hiện hoàn toàn không thể thực hiện được.

Bản thân Mạc Bạch Xuyên hiện giờ mới chỉ là sinh viên năm hai đại học, ngay cả bản thân còn chưa nuôi nổi, sao có khả năng nhận nuôi một đứa trẻ được, cho dù sau này tốt nghiệp có thu nhập thì với tình trạng của anh ta, cũng không đạt tiêu chuẩn nhận nuôi.

Mà Nguyên Thừa sau khi biết Mạc Bạch Xuyên muốn nhận nuôi mình, vậy mà cũng từ chối anh ta.

Mạc Bạch Xuyên bị đả kích nặng nề, không nhịn được chỉ vào mình hỏi cậu: "Tôi có chỗ nào không tốt?"

"Anh rất tốt." Nguyên Thừa bình tĩnh nói, "Nhưng tôi không cần."

Ngoài câu đó ra, Nguyên Thừa không chịu nói thêm gì nữa.

Có nói hay không cũng không quan trọng, dù sao Mạc Bạch Xuyên cũng không đạt điều kiện nhận nuôi.

Ngôn Phi suy nghĩ rất nhiều ngày, cuối cùng bàn bạc với Giang Thầm xem có nên để cha mẹ mình nhận nuôi Nguyên Thừa hay không.

Bởi vì những chuyện trong giấc mơ của Giang Thầm và chút ký ức ít ỏi của Ngôn Phi, cả hai đều không thể mặc kệ Nguyên Thừa, nhưng Nguyên Thừa đúng là một "phần tử nguy hiểm", tuổi còn nhỏ như vậy mà trong xương cốt đã tàn nhẫn đến thế, rất nhiều chuyện đều không thể dự đoán được.

Nhưng đề nghị này của Ngôn Phi cũng bị Nguyên Thừa từ chối: "Tôi nói lần cuối cùng, tôi không cần bất kỳ ai nhận nuôi, tôi có thể tự sống."

"Mặc kệ nó đi." Giang Thầm cảm thấy thằng nhóc này bướng vô cùng, "Hay là làm luôn thủ tục nhận nuôi, trực tiếp trói nó về là được, với cái thân thể này của nó, thế nào cũng phải nằm trên giường một hai năm, để Mạc Bạch Xuyên ngày nào cũng lên lớp chính trị cho nó, xây cho nó một cái nhà tù, dọa chết nó."

Ngôn Phi: "... Im miệng đi."

Bên này còn chưa bàn bạc ra kết quả thì phía cảnh sát lại tìm được ông bà nội của Nguyên Thừa, cũng chính là cha mẹ của La Đại Quang.

Hai mươi năm trước, vì chuyện La Đại Quang cưỡng h**p rồi ngồi tù, hai ông bà đã cắt đứt quan hệ với ông ta, sau khi La Đại Quang ra tù từng quay về tìm bọn họ, ban đầu bọn họ tưởng ông ta đã cải tà quy chính nên định chấp nhận lại đứa con trai này, nhưng sau đó phát hiện La Đại Quang vẫn xấu xa như trước, hai ông bà liền đuổi ông ta ra khỏi nhà, lần nữa đoạn tuyệt quan hệ.

Lần này cảnh sát tìm đến bọn họ, biết được mình còn có một đứa cháu nội, hai ông bà lập tức chạy tới.

Bọn họ chỉ có một mình La Đại Quang là con trai, những năm qua vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau.

Sau khi nhìn thấy Nguyên Thừa nằm trên giường bệnh, hai ông bà khóc không thành tiếng, lập tức đề nghị đưa Nguyên Thừa về nhà.

Đối với chuyện này, Nguyên Thừa lại bất ngờ đồng ý.

Hai bên đều tự nguyện, lại có quan hệ huyết thống, Nguyên Thừa đương nhiên phải đi theo hai ông bà.

Mạc Bạch Xuyên nghĩ đến những chuyện đứa trẻ này sẽ làm trong tương lai thì không khỏi lo lắng, nhưng Ngôn Phi lại đã nghĩ thông suốt nhiều chuyện, Nguyên Thừa không phải Giang Tư Ninh, cho dù kiếp trước cậu cũng làm rất nhiều chuyện được gọi là sai trái, nhưng xuất phát điểm của cậu và Giang Tư Ninh không giống nhau, hơn nữa đời này rất nhiều chuyện đã thay đổi, cậu có linh cảm rằng Nguyên Thừa sẽ không đi lên con đường cũ của kiếp trước.

Đối với chuyện Nguyên Thừa sẽ rời đi cùng ông bà nội, Giang Quả không thể chấp nhận được, cứ gào lên: "Tại sao anh ấy không thể đến nhà chúng ta?"

"Cậu ấy có nhà của mình." Giang Thầm nói.

"Anh ấy không còn nhà nữa rồi, cha anh ấy là người xấu." Giang Quả tức giận nói.

"Nhưng cậu ấy vẫn còn ông bà nội."

"Nhưng..." Giang Quả bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm, "Em muốn anh ấy đến nhà chúng ta, dù sao anh cũng không ở nhà nữa rồi, có thể cho anh ấy ở phòng của anh mà."

Giang Thầm: "... Im miệng, không được lải nhải."

Nguyên Thừa nằm viện đến gần Tết mới xuất viện, trong khoảng thời gian đó viện phí đều do Giang Thầm và Ngôn Phi chi trả.

Thân thể của Nguyên Thừa nhất định phải được điều dưỡng cẩn thận, cho nên sau khi hai ông bà làm thủ tục xuất viện cho cậu, Ngôn Phi và Giang Thầm chuẩn bị một ít tiền cho bọn họ, nhưng hai ông bà nhất quyết không chịu nhận, chỉ nói rằng bọn họ vẫn còn làm việc được, trong nhà cũng có chút tiền tiết kiệm, nhất định có thể chăm sóc tốt cho Nguyên Thừa.

Đang lúc đôi bên đùn đẩy qua lại, Giang Quả đeo chiếc cặp sách nhỏ của mình đi vào phòng bệnh của Nguyên Thừa.

Nguyên Thừa đã mặc quần áo chỉnh tề chờ xuất viện, cậu bé ốm yếu sắc mặt vẫn không tốt, thỉnh thoảng còn phải cố nén vài tiếng ho.

Giang Quả lấy từ trong cặp ra một con heo đất rất lớn đặt vào tay Nguyên Thừa: "Đây là tiền mừng tuổi của em, cho anh hết đấy."

Nguyên Thừa nhìn con Doraemon màu xanh trong tay, rồi nhìn sang Giang Quả: "Tại sao lại cho anh tiền?"

"Anh không cần tiền sao?" Giang Quả nghiêng đầu nhìn cậu.

Khoảng thời gian này cậu bé luôn nghe Tiểu Thầm và anh Tiểu Ngôn nói chữa bệnh cho Nguyên Thừa tốn rất nhiều tiền, cậu sợ Nguyên Thừa không có tiền chữa bệnh rồi sẽ chết.

"Cần." Nguyên Thừa gật đầu.

"Vậy cho anh hết." Giang Quả rất hào phóng.

Nguyên Thừa im lặng một lúc, sau đó nói một tiếng "Cảm ơn", rồi bỏ luôn con heo đất vào cặp sách của mình, thật sự nhận lấy.

Giang Quả như ông cụ non thở phào nhẹ nhõm một hơi, Tiểu Thừa có tiền rồi thì sẽ không chết nữa.

Nguyên Thừa xuất viện, Giang Thầm tìm tài xế đưa bọn họ về quê ở thành phố bên cạnh, lúc này cũng đã gần đến Tết.

Hai người tranh thủ đi thi môn ba bằng lái vào ngày hai mươi tám tháng Chạp, lần này cuối cùng cả hai cũng đậu, sau Tết đã nhận được bằng lái.

Giang Thiên Mậu rất vui vì cuối cùng con trai mình cũng thi được bằng lái xe, vì thế tặng cho Giang Thầm một chiếc xe.

Đối với Giang Thầm và Ngôn Phi mà nói, có xe quả thật rất tiện, bởi vì trường học khá xa trung tâm nên trước cổng trường hầu như không có taxi, muốn ra ngoài chỉ có thể đi xe buýt.

Vì vậy có xe cũng giải quyết được không ít phiền phức.

Ban đầu Ngôn Phi còn vì mình lái xe nhiều hơn Giang Thầm vài năm nên thành thạo hơn hắn, nhưng chẳng bao lâu sau thiên phú lái xe của Giang Thầm đã bộc lộ ra, xe trong tay hắn chạy cực kỳ mượt mà, khiến Ngôn Phi vô cùng ngưỡng mộ.

Hơn nữa, hứng thú của Giang Thầm đối với xe cộ cũng bị khơi dậy, hắn đem xe đến xưởng sửa chữa ô tô, cải tạo toàn bộ những chỗ có thể độ được, thậm chí còn định tự lập một đội đua xe.

Ngôn Phi nghĩ đến Giang Thầm kiếp trước tung hoành trên đường đua, liền hoàn toàn ủng hộ.

Cậu thích dáng vẻ đó của Giang Thầm, trong mắt tràn đầy sức sống.

Ngôi nhà hoàn thành việc sửa sang vào tháng ba, mọi thiết kế bên trong đều được thi công theo yêu cầu của Ngôn Phi, cậu gần như khắt khe đến mức cực đoan đối với việc trang trí căn nhà này, màu sắc và kích thước của từng viên gạch ốp tường đều do chính cậu đi từng cửa hàng vật liệu xây dựng để tìm kiếm.

Ngũ Soái, người phụ trách toàn bộ việc sửa sang, vô cùng khó hiểu với phong cách của căn nhà này, phong cách này hoàn toàn khác với phong cách trước đây của Ngôn Phi, khác xa đến mức không thể tưởng tượng nổi, có một thời gian Ngũ Soái còn tưởng Ngôn Phi đã hết thời, suýt nữa lo công ty trang trí nhỏ mà mình vất vả gây dựng sẽ phá sản.

Mà Giang Thầm lúc nghe Ngôn Phi nói về phong cách trang trí cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng khi thật sự bước vào căn nhà đã hoàn thiện, hắn kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Đây chính là căn nhà trong giấc mơ của hắn, ngay cả chiếc ghế treo ngoài ban công cũng giống hệt trong mơ.

Giang Thầm nhanh chóng đi một vòng qua tất cả các phòng rồi nhìn về phía Ngôn Phi: "Đây..."

"Đây là nhà của chúng ta." Ngôn Phi búng nhẹ lên cằm hắn.

Đây là nhà của chúng ta, lồng ngực Giang Thầm trong nháy mắt như được lấp đầy.

Giang Thầm ôm lấy Ngôn Phi, hắn vẫn luôn cảm thấy trong lòng mình như thiếu mất một mảnh nào đó, bây giờ mảnh ghép ấy đã quay trở lại.

Ngũ Soái đi cùng bọn họ vừa từ trong phòng bước ra liền nhìn thấy hai người ôm nhau, cảm thấy quan hệ của bọn họ dường như thân thiết quá mức, nhưng tình cảm anh em tốt như vậy cũng không có gì lạ, kiểu bạn bè này còn rất khiến người ta ngưỡng mộ... mộ... mộ... đệt, hôn rồi!!!!

Ngũ Soái cảm thấy khoảnh khắc đó mắt mình bị lóe mù luôn rồi, tại sao hai người đàn ông ôm nhau lại hôn nhau chứ????

Tại sao?

Cho đến lúc bị Giang Thầm đuổi ra ngoài, Ngũ Soái vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Thế giới này thật huyền huyễn.

...

Căn nhà được để thông thoáng thêm mấy tháng nữa, mãi đến kỳ nghỉ hè hai người mới thật sự chuyển vào ở.

Nói là chuyển vào, thật ra chỉ có cuối tuần mới sang ở một đêm, nhưng dù vậy Nam Thanh vẫn quyết định tổ chức tiệc tân gia cho bọn họ.

Hôm tân gia không mời quá nhiều người, chỉ có Nam Thanh, Mạc Bạch Xuyên, Mạnh Hi và Ngũ Soái, Giang Thầm gọi vài món từ nhà hàng, rồi chuẩn bị một nồi lẩu, cả nhóm ngồi quây quần vừa uống rượu vừa trò chuyện.

"Ngôn Phi, chúc mừng nhé." Nam Thanh nâng ly về phía Ngôn Phi, "Chúc mừng cậu trở thành người có nhà riêng, trong số những người ngồi đây, cậu là người đầu tiên có nhà đấy."

"Ngôn Tử nhà chúng ta giỏi thật." Mạnh Hi đầy tự hào nâng ly cụng với Ngôn Phi, "Đợi tôi có tiền sẽ mua căn đối diện nhà cậu, chúng ta vẫn ở cạnh nhau."

"Chúc mừng, chúc mừng." Mạc Bạch Xuyên và Ngũ Soái cũng đồng thời nâng ly, chỉ có Giang Thầm lười biếng tựa đó không nói gì.

"Này, bọn tôi đều đang chúc mừng Ngôn Tử mà, sao cậu không chúc mừng cậu ấy?" Mạnh Hi trừng mắt nhìn Giang Thầm.

Giang Thầm cười, khoác vai Ngôn Phi rồi nhướng mày với đồng chí ngốc bạch ngọt: "Đây là nhà của bọn tôi, hiểu không?"

Nếu đồng chí ngốc bạch ngọt hiểu được thì đã không gọi là ngốc bạch ngọt rồi.

Mạnh Hi nhíu mày: "Nhà của hai cậu là sao? Hai cậu góp tiền mua à? Rõ ràng là cha mẹ Ngôn Phi mua cho cậu ấy mà."

"Ừ." Giang Thầm gật đầu, "Tôi ở rể."

Ngôn Phi cười đá hắn một cái: "Biến."

Vừa nghe câu đó, Ngũ Soái, người luôn cho rằng chỉ mình mình nắm giữ bí mật, lập tức đau cả răng, hai tên này có thể kín đáo hơn chút được không, không phải ai cũng có thể thấu hiểu và ủng hộ như hắn đâu.

Giang Thầm nhìn sang Nam Thanh, Nam Thanh giơ ngón tay cái với hắn: "Vì yêu đương mà ngay cả mặt mũi cũng không cần nữa." Nam Thanh từ lâu đã nhìn thấu mọi chuyện, chỉ là chưa từng nói ra mà thôi.

Giang Thầm rất hài lòng với phản ứng của người anh em tốt.

Mạc Bạch Xuyên liếc nhìn Nam Thanh một cái, Nam Thanh trừng mắt: "Sao nào, không chấp nhận được à? Không chấp nhận được thì đi đi, chẳng ai cản cậu."

Mạc Bạch Xuyên thở dài, cầm chai bia lên uống một hơi hơn nửa chai.

Tên này chấp nhận chuyện của người khác dứt khoát như vậy, tại sao lại không nhìn rõ chính mình chứ?

Mạnh Hi chấn động, bật dậy khỏi ghế, trợn mắt: "Ai yêu ai cơ?"

Giang Thầm chỉ vào mình rồi chỉ vào Ngôn Phi, tốt bụng giải thích: "Tôi với cậu ấy đang yêu nhau, hơn nữa sau này cậu ấy còn phải nuôi tôi ăn, nuôi tôi ở, kiếm tiền cho tôi tiêu nữa, sao nào, có ý kiến à?"

Nam Thanh chậc một tiếng, da mặt đúng là dày thật.

Mạnh Hi nổi giận: "Không thể nào, Ngôn Tử nhà tôi không thể yêu cậu được, cậu... cậu... cậu..."

Mạnh Hi "cậu" nửa ngày, phát hiện Ngôn Phi hoàn toàn không phản bác.

"Ngôn Tử, cậu thật sự yêu cậu ta à?"

Ngôn Phi sợ Mạnh Hi không chấp nhận nổi nên còn do dự một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Mạnh Hi ngơ ngẩn.

Xong rồi, Ngôn Tử nhà cậu ta bị heo ủi mất rồi.

Mạnh Hi bị sự thật đột ngột này làm sụp đổ hoàn toàn, cuối cùng ôm Nam Thanh khóc lớn: "Sao lại thành ra thế này chứ, biết sớm Ngôn Tử thích con trai thì tôi tự mình lên rồi."

"Cậu thích con trai à?" Nam Thanh vội vàng gỡ Mạnh Hi khỏi người mình, "Tránh xa tôi ra, tôi không thích con trai."

Mạnh Hi lại ôm lấy hắn ta, vừa khóc vừa nói: "Trùng hợp thật, tôi cũng không thích con trai."

Mạc Bạch Xuyên mặt đen sì xách Mạnh Hi khỏi người Nam Thanh.

Bữa cơm khép lại viên mãn trong tiếng chúc mừng của mọi người và tiếng khóc của Mạnh Hi.

Đợi mọi người ra về hết, Ngôn Phi cầm lon bia cuộn mình trên ghế lắc nhìn bầu trời đầy sao bên ngoài, Giang Thầm vào bếp pha một cốc nước mật ong rồi mang ra đổi lấy lon bia trong tay cậu.

Ngôn Phi cười một tiếng rồi dịch sang bên cạnh một chút, Giang Thầm thuận thế chen ngồi xuống bên cạnh.

Giang Thầm ngẩng đầu nhìn lên phía trên: "Nó chịu nổi trọng lượng của hai người không?"

"Không thử sao biết được." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm chậc một tiếng, đợi đến lúc biết không chịu nổi thì đã muộn rồi.

Nhưng đương nhiên Giang Thầm sẽ không nói ra, hắn vòng tay ôm lấy eo Ngôn Phi rồi ghé sát tai cậu hỏi: "Say rồi à?"

"Anh thấy em say chưa?" Ngôn Phi lười biếng hỏi lại.

"Anh thấy em chưa say." Tay Giang Thầm bắt đầu không đứng đắn nữa, hắn thổi nhẹ vào tai cậu một hơi, "Người say đâu có tỉnh táo như em."

Ngôn Phi uống cạn cốc nước mật ong trong tay, rồi nghiêng người hôn lên môi Giang Thầm, mơ hồ nói: "Anh cũng tỉnh táo lắm."

Hai người hôn nhau, Giang Thầm quỳ xuống sàn, chiếc ghế lắc bắt đầu đung đưa.

Sau đó, bọn họ lại vào phòng tắm, cuối cùng trở về trên giường.

Sau khi thỏa mãn, Giang Thầm ôm Ngôn Phi chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường mới trong ngôi nhà mới.

"Cậu muốn thế nào?"

"Theo tôi ba năm."

"Được."

...

"Ngôn Phi, ba năm đã hết rồi, cậu tự do rồi."

"Sao thế, không nỡ à?"

"Lần cuối thôi, để lại chút kỷ niệm."

Giang Thầm ép Ngôn Phi lên bồn rửa mặt, giống hệt như trước khi ngủ hắn vừa mới làm.

Giống như đang phát tiết, lại giống như không nỡ buông tay, hắn giữ cậu ở đó rồi chiếm lấy cậu một cách dữ dội.

"Ba năm là đủ rồi."

"Chán rồi, tạm biệt."

Giang Thầm cảm thấy lồng ngực đau đớn như bị xé rách, đột ngột ngồi bật dậy, mồ hôi đầm đìa.

Việc đầu tiên hắn làm là đưa tay sờ sang người bên cạnh, Ngôn Phi vẫn đang nằm yên ở đó.

Lồng ngực Giang Thầm phập phồng dữ dội, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ hoang đường, nếu những chuyện trong giấc mơ là lời cảnh báo, vậy nếu mọi chuyện không bị Ngôn Phi thay đổi, có phải sau này sẽ thật sự giống như trong mơ, hắn ép Ngôn Phi ở bên mình ba năm hay không?

"Sao thế?" Ngôn Phi đưa tay bật đèn đầu giường, mơ màng nhìn hắn, "Không ngủ được à?"

"Ngôn Tử, anh nằm mơ." Giang Thầm nói.

"Ừm?"

"Anh mơ thấy anh ép em ở bên anh ba năm, sau đó..." Giang Thầm sờ sờ sống mũi, "Anh còn chia tay em nữa."

"Ồ." Ngôn Phi thản nhiên đáp một tiếng.

"Em cũng mơ thấy à?" Giang Thầm cúi người xuống, hai tay chống hai bên người Ngôn Phi, nhìn cậu chăm chú.

Ngôn Phi nheo nheo mắt nhìn hắn: "Anh còn mơ thấy gì nữa? Sau khi đòi chia tay thì sao?"

Giang Thầm lắc đầu, giấc mơ của hắn từ trước đến nay đều rời rạc, rất khó ghép lại hoàn chỉnh.

Ngôn Phi gật đầu: "Em biết."

"Em biết à?" Giang Thầm vừa thấp thỏm vừa tò mò, "Anh thật sự chia tay em à?"

"Ừ." Ngôn Phi nắm lấy cằm hắn, lười biếng nhìn hắn, "Trong giấc mơ của em, sau khi anh nói chia tay, em lập tức vào bếp lấy dao rồi thiến anh."

Giang Thầm nghe vậy theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, định ngồi dậy nhưng bị Ngôn Phi giữ vai kéo xuống, cánh tay Giang Thầm mềm nhũn, trực tiếp đè lên người cậu.

Ngôn Phi đưa tay xuống dưới, nheo mắt trừng hắn, hung dữ nói: "Nếu anh dám đòi chia tay, lần này em vẫn sẽ thiến anh."

Giang Thầm cười khan hai tiếng: "Sao có thể chứ, thiến rồi thì em dùng kiểu gì, đúng không?"

"Hừ." Ngôn Phi cười lạnh một tiếng, "Đừng quên, anh có gì thì em cũng có cái đó."

Giang Thầm sờ sờ sống mũi, rồi giữ lấy cằm Ngôn Phi hôn xuống: "Em thử của anh thêm lần nữa đi, đảm bảo yêu không buông tay được."

Chính văn (Hoàn)