Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 72: Chíp chíp là được rồi.

Ngôn Phi nằm trên giường một lúc, nghe thấy tiếng gõ cửa liền tùy tiện khoác một chiếc áo rồi ra mở cửa.

Mạnh Hi bước vào, "ủa" một tiếng: "Có ở nhà à, sao không bật đèn?"

Không đợi Ngôn Phi trả lời, Mạnh Hi tự mình bật đèn rồi đi vào, lại hỏi: "Cậu ăn cơm chưa?"

Mạnh Hi nói chuyện vốn chẳng định nghe câu trả lời, Ngôn Phi dứt khoát bỏ qua luôn, nói: "Chưa, cậu ăn chưa?"

"He he, tôi cũng chưa." Mạnh Hi ngả người xuống sofa, "Tôi vừa học lái xe về, mỗi lượt chạy hơn nửa tiếng, phiền chết đi được... Ủa, ai đang tắm trong nhà vệ sinh thế?" Mạnh Hi nghe thấy tiếng nước chảy.

"Giang Thầm." Ngôn Phi nói.

"Ồ." Mạnh Hi không thấy lạ khi Giang Thầm tắm ở nhà Ngôn Phi, điều cậu ta thấy lạ là: "Sao giờ này lại đi tắm?"

Biện pháp nhất quán của Ngôn Phi với Mạnh Hi là khi không biết nên trả lời thế nào thì khỏi cần tìm cớ, trực tiếp chuyển chủ đề là được, nên cậu hỏi Mạnh Hi: "Bao giờ thi?"

Quả nhiên, tên ngốc bạch ngọt lập tức quên ngay câu hỏi trước đó.

"Ngày kia nữa, huấn luyện viên bảo tôi báo với các cậu, ngày mai đi xem sân thi, trước tiên thuê xe tập vài vòng ở sân thi, rồi ngày kia thi, hai cậu tốt nhất hai ngày này nên đi học thêm chút."

"Được, biết rồi." Ngôn Phi đi vào bếp, "Tôi nấu mì, cậu ăn không?"

"Ăn, thêm hai quả trứng ốp la nhé, tôi phải bồi bổ mới được." Mạnh Hi đi theo vào, mở tủ lạnh tìm kiếm một hồi, thấy có mấy cây xúc xích liền lấy ra đưa cho Ngôn Phi.

Ngôn Phi nhận lấy, áo thun quá rộng, cổ áo trượt xuống, để lộ những vết đỏ lốm đốm trên xương quai xanh, chỗ đó là do Giang Thầm cố ý m*t ra, trên cổ không thể để lại dấu vết nên hắn liền m*t ở đó, vừa thỏa mãn chút tâm tư riêng kín đáo của mình, lại không quá phô trương.

Ngôn Phi bình tĩnh kéo cổ áo lên che lại, cầm dao thái rau: "Bị muỗi đốt."

"Đừng nhắc muỗi nữa, cái chỗ học lái xe đó toàn bụi cỏ, trong bụi cỏ toàn muỗi con, mấy ngày nay chúng nó đốt tôi mấy chục nốt rồi." Mạnh Hi kéo áo, ngẩng cổ cho Ngôn Phi xem, "Cậu nhìn cổ tôi này, tay này, cả chân cũng bị đốt..."

Ngôn Phi liếc nhìn một cái, trên người Mạnh Hi toàn những nốt đỏ dày đặc, nhìn thôi cũng thấy ngứa.

"Nhưng tôi nói cho cậu biết nhé, mẹ tôi mua một loại thuốc mỡ tên là cao thanh thảo, bôi vào là không ngứa nữa, hiệu quả hơn nước hoa chống muỗi nhiều, để tôi về lấy cho cậu bôi."

Mạnh Hi là người hành động rất nhanh, nói xong liền đi ra ngoài, dù sao cũng gần, đi đi về về chỉ mất một phút.

Ngôn Phi cũng không để ý tới cậu ta, thấy cậu ta đi rồi liền đóng cửa bếp lại rồi bật máy hút mùi.

Mạnh Hi vừa đi tới cửa còn chưa kịp mở thì nghe thấy trong phòng tắm có người gọi: "Ngôn Tử, q**n l*t của tôi có phải để quên bên ngoài rồi không?"

Mạnh Hi nhìn vào bếp, bên trong máy hút mùi đang kêu ù ù, còn bên này thì đang sốt ruột chờ q**n l*t, nên Mạnh Hi đi về phía phòng ngủ của Ngôn Phi, định tìm cho Giang Thầm một chiếc q**n l*t.

Còn chưa kịp đi vào phòng ngủ thì đã thấy trên sàn có một chiếc q**n l*t màu đen.

Mạnh Hi thấy khó hiểu, sao q**n l*t lại nằm dưới đất thế này?

Mạnh Hi nhìn về phía phòng ngủ, lại nhìn về phía phòng tắm, chắc là bị rơi xuống đất rồi.

Mạnh Hi nhặt q**n l*t lên đi tới trước cửa phòng tắm gõ cửa, còn chưa kịp lên tiếng thì cửa phòng tắm đã bị kéo mở từ bên trong, kèm theo giọng nói của Giang Thầm: "Gõ cửa làm gì, cứ vào luôn không phải đượ... đệt..."

"Rầm" một tiếng, cửa phòng tắm bị đóng lại đến rung chuyển trời đất.

Mạnh Hi vẻ mặt vô tội: "Cậu không cần q**n l*t nữa à?"

Đối với Mạnh Hi mà nói, mọi người đều là đàn ông con trai cả, có gì mà không thể nhìn chứ?

Hơn nữa Giang Thầm đóng cửa quá nhanh, cậu ta chỉ nhìn thấy trước ngực Giang Thầm có một mảng đỏ bị muỗi đốt, ngoài ra thì chẳng nhìn thấy gì cả.

Mạnh Hi thấy khó hiểu, sao mà nếu là Ngôn Phi thì có thể thoải mái nhìn, đến lượt cậu ta thì lại phải đóng cửa nhanh như bị chó cắn vậy?

Mà muỗi nhà Ngôn Phi cũng ghê gớm quá rồi đấy, lúc cậu ta học lái xe thì muỗi đốt từng nốt từng nốt một, còn muỗi nhà Ngôn Phi thì cắn một phát là thành cả một mảng, chẳng lẽ muỗi nhà trạng nguyên còn lợi hại hơn muỗi ở những chỗ khác?

"q**n l*t tôi treo lên tay nắm cửa cho cậu rồi đấy nhé, tôi về nhà tìm cao thảo dược cho hai cậu, muỗi nhà các cậu ghê quá." Mạnh Hi lải nhải mở cửa đi ra.

Giang Thầm trực tiếp mặc quần vào mà không mặc gì bên trong rồi bước ra khỏi phòng tắm, sau đó quay về phòng ngủ tìm lại một chiếc q**n l*t khác để thay, hắn không chịu nổi việc chiếc q**n l*t kia đã bị Mạnh Hi chạm vào.

Ngôn Phi hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài, mãi đến khi Mạnh Hi mang cao thảo dược quay lại đưa cho Ngôn Phi, còn tốt bụng nói: "Tôi thấy Giang Thầm cũng bị muỗi đốt rồi, bôi cho cậu ấy chút đi, đỡ ngứa."

Ngôn Phi nhìn sang Giang Thầm, Giang Thầm mặt đen như đít nồi, đúng là đồ ngốc bạch ngọt, sớm muộn gì hắn cũng phải đánh cậu ta một trận.

"Tôi cũng đâu thấy nhà cậu có muỗi đâu?" Mạnh Hi còn nhìn quanh một lượt, "Nếu nhiều muỗi quá thì xịt ít thuốc diệt côn trùng đi."

"Ăn cơm." Ngôn Phi đặt bát mì xuống trước mặt Mạnh Hi, Mạnh Hi ngửi thấy mùi thơm lập tức quên sạch chủ đề vừa rồi, húp lấy húp để ăn.

Ngôn Phi trừng Giang Thầm một cái, Giang Thầm cũng trừng Ngôn Phi một cái.

Nếu không phải Mạnh Hi đang ở đây, có khi hai người đã đánh nhau một trận rồi.

...

Mạnh Hi vốn tưởng ngày hôm sau hai người này sẽ đi học lái xe cùng cậu ta, nhưng hai tên đó lại đến căn hộ lớn trong khu biệt thự đang chuẩn bị sửa sang, Giang Thầm phụ giúp Ngôn Phi, sau khi đo đạc xong còn vẽ luôn một bản mặt bằng.

Đến ngày đi xem phòng thi thì cả hai đều đi.

Trước kỳ thi sa hình hạng mục ba, thí sinh có thể thuê xe chạy trước hai vòng ngay tại sân thi để làm quen với địa hình, vì vậy ba người góp tiền thuê một chiếc xe. Mạnh Hi nhìn hai tên này gần như chẳng học lái được bao nhiêu mà lái xe thành thạo đến thế, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ. Hiện giờ cậu ta lái xe là ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, đến nói chuyện cũng không dám, sợ vừa mở miệng là quên mất cách vào số.

Hai người này chẳng hề coi kỳ thi ra gì, còn Mạnh Hi thì căng thẳng muốn chết.

Sáng hôm sau bắt đầu thi, mọi người từ sớm đã đến sân thi.

Thi thì phải lần lượt từng người một, sân thi chỉ có từng ấy chỗ, xe cũng chỉ có từng ấy chiếc, nên phải chờ.

Ngôn Phi xếp phía trước, là người đầu tiên trong ba người đi thi.

"Ngôn Tử, cố lên." Mạnh Hi cổ vũ cậu.

Ngôn Phi vẫn như mọi khi, chẳng có biểu cảm gì.

Có lẽ vì từ trước đến nay chưa từng trượt chân trong chuyện thi cử, cộng thêm kinh nghiệm của kiếp trước, nên tâm lý của Ngôn Phi rất vững.

Giang Thầm cũng khá yên tâm, dù sao cũng là học bá mà, đi đến đâu trên đầu cũng như đội mấy chữ "chuyện nhỏ" vậy.

Lần này huấn luyện viên dẫn theo mười học viên tới thi, ngoài ba người bọn họ ra còn có mấy chị khoảng bốn năm mươi tuổi. Mấy chị này lúc học lái xe ngày nào cũng bị huấn luyện viên mắng cho té tát.

Trong đợt thi đầu tiên cùng Ngôn Phi có hai chị, cứ liên tục lẩm nhẩm các lưu ý khi thi, rõ ràng là rất căng thẳng.

Thấy Ngôn Phi đi rồi, Giang Thầm ngậm một điếu thuốc bắt đầu gọi điện thoại. Bọn họ sắp nhập học rồi, sau khi nhập học còn phải tham gia huấn luyện quân sự, còn phải lên lớp, chuyện sửa sang căn hộ ở khu biệt thự chắc chắn Ngôn Phi không thể tự mình lo liệu, nhưng phần lợi ích lần này Giang Thầm không muốn bị cha mình chia mất.

Lần trước căn nhà kia chỉ là trò nhỏ, mục tiêu sau này của Giang Thầm là khu biệt thự. Bỏ qua phần thiết kế của Ngôn Phi, thì đội thi công và chi phí vật liệu mới là phần lớn nhất, một căn biệt thự làm xong kiếm mười mấy hai chục nghìn tệ hoàn toàn không thành vấn đề.

Giang Thầm còn chưa gọi điện xong đã thấy Ngôn Phi quay lại.

Từ trước đến nay biểu cảm trên mặt Ngôn Phi vốn không nhiều, nhưng Giang Thầm ở cùng cậu lâu rồi, vẫn có thể nhìn ra vài điều từ những biểu cảm rất nhỏ ấy, mà lúc này người này đang cực kỳ không vui.

Giang Thầm nhanh chóng nói với người bên kia một câu: "Tôi đang bận, về rồi nói sau." Sau đó cúp máy.

Huấn luyện viên ngồi xổm trên bậc đá cách đó không xa, thấy Ngôn Phi đi ra liền chào một tiếng: "Qua chưa?"

Ngôn Phi lạnh mặt không nói gì.

Huấn luyện viên hiểu ngay, không để tâm nói: "Không sao, còn mấy cơ hội nữa mà." Mỗi huấn luyện viên ở trường dạy lái đều có đánh giá thành tích, tỷ lệ đậu của học viên liên quan đến tiền thưởng và danh tiếng của bọn họ, nên trước mỗi kỳ thi huấn luyện viên đều sẽ ước lượng xem đợt học viên này có khả năng bao nhiêu người đậu. Mà trong dự đoán lần này của ông, Ngôn Phi chính là người rất có khả năng không đậu, bởi vì vị này lái xe quá thuần thục, mà kiểu như vậy lại càng dễ xảy ra vấn đề.

Vì thế đối với kết quả lúc này của Ngôn Phi, huấn luyện viên vô cùng bình tĩnh.

Giang Thầm khó tin nhìn Ngôn Phi, không đậu?

Học bá nhà hắn, người luôn đứng trên đỉnh kim tự tháp, vậy mà lại không đậu?

Sao có thể chứ?

Hệ thống thi có vấn đề rồi phải không?

Mạnh Hi cũng ngây người, cậu ts trực tiếp hơn Giang Thầm nhiều: "Ngôn Tử, sao cậu có thể không đậu được chứ? Cậu còn không đậu, sao tôi có thể đậu nổi đây?"

Mạnh Hi vừa dứt lời, mấy chị ở phía xa đã kích động chạy tới, vừa chạy vừa hô: "Huấn luyện viên, em đậu rồi, em đậu rồi, hù chết em mất..."

Giang Thầm: "..."

Mạnh Hi: "..."

Sắc mặt Ngôn Phi càng lạnh hơn.

Kỳ thi có hai cơ hội.

Lần đầu tiên là cậu quên bật đèn xi nhan. Đây là một thói quen xấu còn sót lại từ trước khi lái xe, có lúc thấy trước sau không có mấy xe thì không bật xi nhan mà trực tiếp nhập làn. Tật xấu này cậu phạm hai lần.

Lúc luyện lái xe thật ra cậu biết mình có tật này, nên đã đặc biệt chú ý, nhưng đến sân thi thì lần nào tay cũng nhanh hơn não, vì vậy cơ hội đầu tiên cứ thế mất luôn.

Đến lần thi thứ hai, bên đường đột nhiên lao ra một chiếc xe máy, cậu đánh lái tránh chiếc xe đó, trực tiếp bị trừ một trăm điểm.

Cứ như vậy, cả hai cơ hội đều không còn.

Mạnh Hi còn muốn tiến lên an ủi, nhưng bị Giang Thầm xua tay ngăn lại.

Lúc này an ủi chẳng có tác dụng gì, mà Ngôn Phi cũng không cần được an ủi.

Ngôn Phi thuộc kiểu người luôn đứng trên thần đàn, vô tình ngã khỏi thần đàn, lòng tự trọng bị đả kích nghiêm trọng, lúc này tuyệt đối đừng an ủi, ai an ủi người đó tự tìm chết.

Đặc biệt là khi những chị lớn tuổi trước đó bị mắng đến cẩu huyết lâm đầu lại lần lượt hưng phấn bước ra, còn trạng nguyên của tỉnh bọn họ thì nhất thời thất thủ, sự tương phản này quả thật quá thảm khốc.

Vì thế Giang Thầm rất thông minh mà đứng cách Ngôn Phi thật xa. Với người khác Ngôn Phi có thể còn giữ chút thể diện, nhưng lúc này nếu hắn tự đâm đầu vào rất có thể sẽ trở thành nơi trút giận.

Mạnh Hi phải đến trưa mới đến lượt thi, còn kỳ thi của Giang Thầm thì vào buổi chiều, vì địa điểm thi quá xa nên bọn họ phải đợi Giang Thầm thi xong cuối cùng rồi cùng nhau về.

Từ sau khi thi xong, Ngôn Phi vẫn luôn im lặng không nói gì. Mạnh Hi nhỏ giọng lẩm bẩm với Giang Thầm: "Cũng không thể mặc kệ cậu ấy được chứ, làm sao đây?"

"Cậu cứ mặc kệ cậu ấy đi, đừng quản, đừng đâm dao vào vết thương của cậu ấy, qua hai ngày tự khắc sẽ ổn thôi." Giang Thầm nói.

Đây là một lần Waterloo trong sự nghiệp thi cử của học bá, là chuyện nửa đời sau nhớ lại vẫn sẽ thấy bực bội, cách tốt nhất chính là cố gắng phớt lờ nó đi.

"Sao cậu máu lạnh thế?" Mạnh Hi cảm thấy Giang Thầm thật sự quá lạnh lùng, uổng công Ngôn Phi đối xử với hắn tốt như vậy.

Giang Thầm hừ lạnh một tiếng: "Vậy cậu đi đi, cậu đi an ủi đi."

Cuối cùng Mạnh Hi vẫn không dám đi. Cậu ta nghĩ một lúc rồi cảm thấy lời Giang Thầm nói cũng có lý.

Giống như hồi trước bị Nam Thanh lột quần vậy, ai nhắc chuyện đó với cậu ta là cậu ta nổi nóng với người đó, mất mặt biết bao nhiêu.

Vì thế khi Mạnh Hi thi xong đi ra, thấy Ngôn Phi nhìn mình, cậu ta cảm thấy hai chân mềm nhũn, chẳng lẽ mình không nên đậu sao?

"Qua chưa?" Ngôn Phi hỏi cậu.

Mạnh Hi lắp bắp hồi lâu: "Q-qua, qua rồi..."

Ngôn Phi gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Rất tốt.

Trước khi đi thi, Giang Thầm bước tới khoác vai Ngôn Phi, khí thế hào hùng: "Xem tôi đây lấy lại thể diện cho cậu."

Đối với Giang Thầm, Ngôn Phi không quá lo lắng, dù sao tên này đúng là thông minh thật, hơn nữa kiếp trước hắn cũng thi rất thuận lợi.

Những người thi xong lác đác đi ra, chỉ nghe bọn họ cười nói:

"Đệt, ông anh kia trâu bò vãi, tôi tận mắt thấy anh ấy đạp một phát ga phóng vọt ra ngoài, huấn luyện viên đạp một phát phanh chết cứng luôn."

"Lần thứ hai hình như xe còn chưa nhúc nhích đã game over rồi, tôi thấy trông cũng lanh lợi đấy chứ, sao lại ngốc như vậy nhỉ?"

"..."

"Thằng ngu nào thế?" Mạnh Hi tò mò chết đi được, đang định tiến lên hóng chuyện thì Ngôn Phi đã nguy hiểm nheo mắt lại, đệt mẹ, không phải tên ngu nhà cậu đấy chứ?

Giang Thầm đi ra, mấy người vừa rồi cũng là học sinh học lái xe trong kỳ nghỉ hè, tuổi trẻ khí thịnh không nhịn được huýt sáo một tiếng: "Anh em, lần sau cố gắng nhé."

Giang Thầm giơ tay chào lại người ta, vẻ mặt đắc ý như vừa đỗ trạng nguyên.

Ngôn Phi thậm chí không cần hỏi nữa, cái đồ chó má này trượt rồi.

"Haizz..." Giang Thầm đi đến trước mặt Ngôn Phi, ra vẻ nghiêm túc thở dài một hơi, "Tôi cũng..."

Còn chưa nói hết câu, Ngôn Phi đã vung một cái tát lên cánh tay hắn, tức giận nói: "Mẹ nó cậu có phải thiếu cái gì trong đầu không hả?"

Giang Thầm chẳng để tâm, cười hì hì nói: "Lần sau thi lại là được mà."

"Cậu cũng không qua à?" Mạnh Hi cảm thấy chuyện này quá huyền ảo. Với chỉ số IQ ngốc bạch ngọt đến mức ngay cả dấu hôn cũng không biết như cậu ta thì không hiểu nổi những thứ sâu xa, chỉ biết rằng mình đi thi bằng lái cùng trạng nguyên tỉnh và hạng ba toàn tỉnh, kết quả hai người kia đều trượt, chỉ có mình cậu ta đỗ.

Tiểu thuyết cũng không dám viết thế này.

Đây là cầm nhầm kịch bản nghịch tập rồi.

Hai người kia đỗ hay không đỗ đối với cậu ta ảnh hưởng không lớn, lần này không qua thì lần sau thi lại thôi, nhưng vào khoảnh khắc này, Mạnh Hi đã bước l*n đ*nh cao của đời người.

Trâu bò vãi chưởng!!!

Bên này Ngôn Phi đã tức đến mức không muốn nói chuyện với Giang Thầm nữa rồi. Bây giờ cậu chỉ muốn bổ đầu Giang Thầm ra xem bên trong có phải toàn là nước hay không.

Trên đường về, Ngôn Phi từ chối nói chuyện với Giang Thầm, tự mình ngồi ghế phụ.

Ở hàng ghế sau, Mạnh Hi nhỏ giọng hỏi Giang Thầm: "Cậu chọc cậu ấy à?"

"Không sao đâu, dỗ một chút là được." Giang Thầm không mấy để ý nói.

Mạnh Hi nhíu mày, luôn cảm thấy câu này có gì đó sai sai, nhưng lại không hiểu sai ở đâu. Cuối cùng cậu ta vỗ vai Giang Thầm: "Thật ra tôi thấy cậu với Ngôn Tử không hợp làm bạn bè đâu, vẫn là kiểu trước đây động một chút là đánh nhau nhìn thuận mắt hơn. Cậu xem hai người làm bạn rồi lúc nào cũng cãi nhau, còn không bằng trước kia."

Giang Thầm: "..." Mỗi cậu ta có cái mồm đúng không?

Mạnh Hi lại hỏi: "Cậu định dỗ thế nào? Có cần tôi dạy cậu không?"

"Cậu biết dỗ người à?" Giang Thầm vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ cậu ta còn từng dỗ ai rồi?

Giang Thầm bắt đầu ghen đến sóng gió ngập trời, cái thứ gọi là bạn nối khố này nên lôi ra ngoài vứt đi mới đúng, sự tồn tại của nó ngoài việc phá hoại tình cảm ra thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

"Hả?" Mạnh Hi nghĩ ngợi rồi gãi đầu, "Thật ra cũng chưa từng dỗ ai cả, thôi bỏ đi, tôi không có kinh nghiệm thực chiến, cậu tự cầu phúc đi."

Giang Thầm: "..." Thôi cất dao lại đã, lần sau chém tiếp.