Lúc này thi bằng lái chỉ cần thi ba hạng mục, vì vậy sau khi thi xong hạng mục ba thì coi như đã lấy được bằng lái.
Ngày Mạnh Hi nhận được bằng lái còn cách ngày nhập học của cậu ta ba ngày, vừa khéo đúng sinh nhật cậu ta, nên Ngôn Phi mời cậu ta đến quán của Nam Thanh ăn đồ nướng, vừa mừng sinh nhật vừa chúc mừng lấy được bằng lái.
Ở chỗ Nam Thanh lại gặp Mạc Bạch Xuyên, Mạc Bạch Xuyên nghiễm nhiên đã trở thành một nhân viên phục vụ của quán đồ nướng, đeo tạp dề, cầm thực đơn đứng bên cạnh bàn nghiêm túc hỏi món: "Mọi người xem muốn ăn gì."
Ngôn Phi: "..."
Giang Thầm liếc anh ta: "Sao anh lại ở đây?"
"Làm thêm hè." Mạc Bạch Xuyên cười với hắn.
"Ông đây mới là ông chủ mà nhỉ." Giang Thầm nhìn anh ta cực kỳ không vừa mắt, "Tôi đồng ý chưa?"
Nam Thanh đi ra: "Đúng vậy, đây mới là ông chủ đứng sau màn của bọn tôi, nếu ông chủ Giang có thể đuổi cậu ta đi thì tôi cảm ơn cậu luôn."
Giang Thầm nhướng mày: "Sao thế, đuổi không được à? Bám ở đây luôn rồi?"
"Được rồi, mau gọi món đi, tôi lại có lấy lương đâu." Mạc Bạch Xuyên thúc giục, "Không gọi thì đừng chiếm bàn."
Ngôn Phi như có điều suy nghĩ. Quả thật Mạc Bạch Xuyên là một cảnh sát tốt có ý định cứu vớt thế giới, muốn tiếp cận cậu và Giang Thầm thì cậu có thể hiểu, nhưng cứ mặt dày mày dạn bám lấy Nam Thanh là vì sao?
Chẳng lẽ kiếp trước Nam Thanh làm chuyện xấu gì cần anh ta tới cứu vớt sao?
Nếu thật sự tính ra thì dù Nam Thanh có làm chuyện gì không tốt, mức độ nghiêm trọng chắc chắn cũng không bằng Giang Tư Ninh và Giang Thầm, nhưng cái kiểu bám dính này của Mạc Bạch Xuyên lại chỉ nhằm vào Nam Thanh.
Ánh mắt Ngôn Phi nhìn Mạc Bạch Xuyên mang theo một tia dò xét, còn Mạc Bạch Xuyên đối diện với ánh mắt cậu thì lại rất thản nhiên.
Giang Thầm lạnh mặt chắn tầm mắt của Ngôn Phi, trừng cậu: "Cậu có chút tự giác được không hả?"
Ngôn Phi thật sự muốn tát chết hắn.
Nam Thanh cầm một cái hộp đi ra ném tới trước mặt Mạnh Hi: "Nào, chúc mừng cậu đỗ đại học, lấy được bằng lái."
"Hả? Tặng tôi à?" Mạnh Hi trợn tròn mắt, khó tin nhìn Nam Thanh, "Đầu anh không có bệnh đấy chứ?"
"Này." Nam Thanh vỗ một cái lên đầu Mạnh Hi, "Thằng nhóc thối, tặng quà cho cậu mà cậu còn không vui à."
"Chuyện khác thường ắt có yêu dị." Mạnh Hi ôm cánh tay Ngôn Phi, "Ngôn Tử, cậu nói xem có phải anh ta đang ấp ủ âm mưu gì không?"
"Đồng chí nhỏ à, sau khi nhận món quà này thì ân oán giữa hai chúng ta coi như xóa bỏ, cậu quên chuyện tôi lột quần cậu đi, đừng vừa thấy tôi là như mèo xù lông nữa."
"Anh mới là mèo xù lông ấy." Mạnh Hi lập tức xù lông thật, bật dậy cái rụp, chỉ vào Nam Thanh gào lên, "Không được nhắc chuyện lột quần nữa, tức chết tôi rồi, nào, nào, đánh một trận đi, tôi..."
Mạnh Hi tức giận kéo tay Ngôn Phi: "Ngôn Tử, cậu đánh anh ta đi, đánh chết anh ta luôn, đúng rồi, không đánh anh ta thì cậu đánh Giang Thầm đi, hai người đánh nhau ngay bây giờ."
Ngôn Phi: "..."
Giang Thầm: "..."
"Mẹ nó chứ, hai bọn tôi là khỉ à? Hai người cãi nhau thì hai bọn tôi đánh nhau?" Giang Thầm đá một cái vào ghế của Mạnh Hi, "Ngồi xuống cho tôi."
"Hừ." Mạnh Hi lẩm bẩm chửi rủa, cầm món quà Nam Thanh tặng lên mở ra xem, lập tức cười toe toét, "Ngôn Phi mua vali cho tôi, giờ lại có thêm cái ví nữa, đủ cả bộ rồi nha."
Giang Thầm: "..." Đúng là đồ ngốc bạch ngọt chỉ nhớ ăn không nhớ đòn.
"Cậu từng lột... quần của cậu ấy sao?" Mạc Bạch Xuyên chần chừ nhìn Nam Thanh, cảm xúc có phần khó hiểu.
"Từng lột mà, không thì thằng nhóc này sao lần nào gặp tôi cũng như nuốt thuốc nổ thế." Nam Thanh thản nhiên nói.
Khi đó Mạnh Hi chỉ là một thằng nhóc cấp hai, chiều cao còn chưa tới một mét năm, tất nhiên rồi, trong mắt hắn ta bây giờ cũng vẫn là một thằng nhóc, một thằng nhóc không có não.
Ngôn Phi nhìn thấy ánh mắt của Mạc Bạch Xuyên lập tức thay đổi sau khi nghe câu đó, cụ thể thay đổi thế nào thì giống hệt ánh mắt của Giang Thầm lúc nãy cảnh cáo cậu "biết điều một chút".
Dưới gầm bàn, Giang Thầm hung hăng giẫm lên chân Ngôn Phi một cái. Ngôn Phi hít sâu một hơi, đột nhiên đứng dậy, một tay túm lấy cánh tay Giang Thầm: "Đi, ra ngoài đánh nhau."
"Tôi không đi..." Giang Thầm bắt đầu giở trò ăn vạ.
"Đi." Ngôn Phi kéo Giang Thầm ra khỏi quán nướng. Giang Thầm lập tức bắt đầu cầu xin tha thứ: "Bảo bối, tôi sai rồi, nhưng cậu cũng đừng lần nào gặp Mạc Bạch Xuyên cũng nhìn chằm chằm người ta như thế chứ, cậu cũng phải cân nhắc cảm nhận của tôi."
Ngôn Phi tức đến bật cười: "Vậy sau này có phải tôi nên móc mắt mình ra, khỏi nhìn ai luôn không?"
"Ý tôi không phải vậy, chỉ là..." Giang Thầm cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói, "Chẳng phải trong giấc mơ anh ta vì cậu mà mất mạng sao, tôi..."
Ngôn Phi cạn lời. Cậu vốn tưởng Giang Thầm đang đùa, nhưng nhìn biểu cảm của hắn lúc này mới phát hiện hắn lại nghiêm túc thật.
"Trong giấc mơ tôi cũng vì cậu mà mất mạng đấy thôi." Ngôn Phi bực bội nói, "Anh ta là cảnh sát, bất kể là ai, anh ta cũng sẽ nhảy xuống nước cứu người, nhưng nếu người đó không phải cậu, cậu nghĩ tôi ngu đến mức không biết bơi mà vẫn nhảy xuống nước sao?"
Giang Thầm suy nghĩ hồi lâu rồi ngẩng đầu lên: "Đúng là có lý thật."
Giang Thầm lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Thì ra là vậy à. Cái quái gì mà lấy thân báo đáp ơn cứu mạng chứ, tình yêu của Ngôn Phi dành cho hắn mới là tình yêu sống chết có nhau.
Giang Thầm bật cười, tiến tới muốn ôm Ngôn Phi, nhưng bị Ngôn Phi tát một cái đẩy ra.
"Ôi chao, tôi sai rồi."
Ngôn Phi: "Giang Thầm, tôi phát hiện ba chữ 'tôi sai rồi' này cậu đúng là mở miệng là nói được ngay."
"Hì hì, có sai hay không sai thì nhận sai trước cũng chẳng sai mà."
Ngôn Phi bị hắn chọc đến bật cười: "Được rồi, không đùa với cậu nữa, tôi chỉ muốn hỏi cậu, Nam Thanh anh ta... thích nam hay thích nữ?"
"Nam Thanh?" Giang Thầm cũng không phải đồ ngốc, chân mày lập tức nhíu lại, "Ý cậu là cái tên Mạc Bạch Xuyên đó thích Nam Thanh?"
Ngôn Phi dựa lưng vào tường: "Tôi cũng chỉ đoán thôi, nên mới hỏi cậu đây."
"Nam Thanh ngày nào cũng ngậm điếu thuốc ngồi xổm trước cửa ngắm các cô gái nhỏ hăng say lắm." Giang Thầm xua tay, "Anh ta không thích đàn ông đâu."
"Vậy anh ta có bạn gái chưa?" Ngôn Phi đưa ra một câu hỏi linh hồn.
"Cái đó thì chưa, chắc do mắt nhìn cao thôi."
"Mắt nhìn cao mà ngày nào cũng ngồi trước cửa ngắm các cô gái nhỏ?"
Giang Thầm: "..." Nghe cũng có lý ha.
"Trong giấc mơ của cậu có từng mơ thấy Nam Thanh không? Có xuất hiện Mạc Bạch Xuyên không?" Ngôn Phi hỏi.
Cậu đang đoán liệu kiếp trước giữa Nam Thanh và Mạc Bạch Xuyên có chuyện gì đó hay không?
"Không có." Giang Thầm lắc đầu, "Thích thì thích thôi, đến lúc đó vừa hay để Nam Thanh giả vờ chấp nhận anh ta trước, rồi đá anh ta thật mạnh, cho anh ta cảm nhận sự tàn khốc của xã hội."
Ngôn Phi: "... Trong đầu cậu toàn chứa thứ gì vậy?"
"Toàn là cậu, đừng nghi ngờ." Giang Thầm nhìn cậu với vẻ mặt thâm tình, "Tấm lòng tôi dành cho cậu trời đất chứng giám."
Ngôn Phi: "..." Người mà không biết xấu hổ thì đúng là vô địch.
Sau khi hai người đi vào, Nam Thanh bày ra vẻ mặt hóng chuyện: "Đánh xong rồi à?"
"Nam Thanh, giới thiệu cho anh một cô bạn gái nhé, thế nào?" Giang Thầm khoác vai Ngôn Phi ngồi xuống.
Ngôn Phi: "..." Tên này không thể yên ổn được một lúc sao? Cậu thấy sắc mặt Mạc Bạch Xuyên cũng thay đổi rồi.
"Xinh không?" Nam Thanh thật sự hứng thú, Mạnh Hi cũng trợn tròn mắt, "Sao không giới thiệu cho tôi? Ngôn Tử, cậu ấy thiên vị."
"Này, nhóc con, lông còn chưa mọc đủ đâu." Giang Thầm gõ gõ mặt bàn, "Người tôi giới thiệu cho anh ấy đương nhiên là xinh rồi, tóc dài, mắt to, sống mũi cao, môi nhỏ, da trắng, dịu dàng, đảm đang, chu đáo."
"Có cô gái tốt như vậy mà cậu không giữ cho mình, lại giới thiệu cho tôi?" Lúc nói câu này, mắt Nam Thanh đang nhìn Ngôn Phi.
Mạnh Hi tán đồng gật đầu: "Đúng đó, cô gái hoàn hảo như vậy mà cậu không theo đuổi, lại giới thiệu cho anh ấy? Đầu cậu chắc không bị ngốc đấy chứ?"
Giang Thầm còn định nói gì đó, nhưng Nam Thanh đã xua tay: "Thôi bỏ đi, bây giờ tôi nghèo chết được, không có tiền nuôi vợ, đợi khi nào có tiền rồi tính sau."
Nam Thanh đi vào bếp, Mạc Bạch Xuyên lập tức đi theo. Giang Thầm nghiến nghiến răng, bây giờ hắn nhìn Mạc Bạch Xuyên thế nào cũng thấy chướng mắt.
Giang Thầm vốn muốn nhắc nhở Nam Thanh một tiếng, bảo hắn ta chú ý Mạc Bạch Xuyên một chút, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Dù sao Mạc Bạch Xuyên cũng không phải là người xấu, mà còn là một người tốt hơn phần lớn mọi người, một cảnh sát tốt.
Chuyện tình cảm thì ai lo chuyện người nấy vậy.
...
Trường của Mạnh Hi ở tỉnh khác, đi tàu hỏa mất hai ngày đường. Hôm Mạnh Hi lên đường, Ngôn Phi và Giang Thầm cùng tới nhà ga tiễn cậu ta. Mạnh Hi ôm cha mẹ khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, cuối cùng lại ôm lấy Ngôn Phi: "Hai chúng ta lớn lên cùng nhau, đây vẫn là lần đầu tiên phải xa nhau đấy. Tôi biết cậu không thể sống thiếu tôi, nhưng sau này nhất định phải học cách mạnh mẽ một mình."
Giang Thầm: "......"
Chiếc vali của Mạnh Hi là quà sinh nhật Ngôn Phi tặng cho cậu ta, vốn dĩ mẹ cậu ta định mua cho cậu ta loại vali đen cỡ lớn một trăm tệ một cái, Mạnh Hi chê xấu, mãi đến gần ngày khai giảng cũng không mua được, sau đó Ngôn Phi tặng cậu ta một cái giá sáu trăm tệ, bây giờ Mạnh Hi nhìn chiếc vali đó chẳng khác gì nhìn bạn gái mình, quý nó không chịu nổi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời nhận được món quà đắt giá như vậy.
Trước khi lên xe, Mạnh Hi lại nhỏ giọng nói với Ngôn Phi: "Một thời gian trước tôi từng gặp Giang Tư Ninh, lần này cậu ấy thi không tốt, chỉ được hơn năm trăm điểm, có thể đăng ký trường dân lập hạng ba, nhưng cần rất nhiều tiền, nên cậu ấy đăng ký một trường cao đẳng ở địa phương."
"Tôi cũng không cố ý giấu cậu mà đi gặp đâu, chỉ là đi ăn ở nhà hàng với cha mẹ tôi, đúng lúc cậu ấy làm thêm ở đó." Mạnh Hi gãi đầu, "Bản thân cậu ấy vốn đã nhạy cảm rồi, tôi sợ nói sai nên cũng không trò chuyện nhiều."
"Chỉ là thấy khá đáng tiếc, cậu ấy đã cố gắng như vậy, đã muốn thi đỗ một trường đại học tốt đến thế, cuối cùng lại......"
Mạnh Hi thở dài.
"Cậu ấy học trường nào?" Ngôn Phi hỏi.
Mạnh Hi nói tên một học viện nghề trong thành phố.
Tiễn Mạnh Hi đi, Ngôn Phi và Giang Thầm ngồi xe buýt trở về, nhìn bóng cây và dòng người ven đường không ngừng lùi lại phía sau, Ngôn Phi nghĩ tới Giang Thầm ở kiếp trước, cho dù hắn căm ghét cha mình đến thế nào, cố ý dùng thành tích tệ đến cực điểm để chọc tức ông, nhưng trong mỗi đêm không có ai, hắn vẫn chăm chỉ học tập, mong một ngày nào đó thi đỗ một trường đại học tốt.
Khi đó, trong tương lai mà Giang Thầm tưởng tượng cũng sẽ có cậu nhỉ, giống như cậu tưởng tượng bọn họ có thể gặp nhau trong khuôn viên trường đại học, có lẽ ở một thời điểm nào đó sẽ nhận được một ánh nhìn của đối phương, rồi từ đó có đủ dũng khí để vượt qua ánh mắt thế tục, vượt qua xiềng xích của trần thế......
Nhưng, trên thực tế, bọn họ thậm chí còn không có cả sự bắt đầu ban đầu.
Mà bây giờ, mọi thứ đều đã khác rồi, Giang Thầm thi đỗ đại học B, còn Giang Tư Ninh lại chỉ có thể học một trường cao đẳng, có lẽ đây chính là số phận đã được định sẵn trong cõi u minh.
Ngôn Phi vốn nên cảm thấy vô cùng hả hê trong lòng, nhưng lúc này cậu chỉ khẽ thở dài, hận ý ở một nơi nào đó trong lòng không cách nào tiêu tan, nếu như ở kiếp trước không phải Giang Thầm đến bệnh viện và bước ra bước đầu tiên đó, cậu và Giang Thầm sẽ mãi mãi bỏ lỡ nhau, sẽ không có ba năm ấy, cũng sẽ không biết từng có một thiếu niên thích cậu nhiều đến vậy.
Đợi đến khi tuổi già sức yếu, cậu sẽ nằm trên giường bệnh trong bệnh viện nhìn mặt trời lặn nơi chân trời, hồi tưởng về thiếu niên khiến cậu nhung nhớ suốt cả một đời, mang theo tiếc nuối mà rời khỏi thế gian này.
"Sao thế?" Giang Thầm hỏi cậu, "Mạnh Hi nói gì với cậu à?"
Cửa sổ xe mở hé, có làn gió mát lướt qua, khẽ hất tung những sợi tóc trước trán, Ngôn Phi gọi một tiếng: "Giang Thầm."
"Hửm?" Giang Thầm ghé lại gần, cùng cậu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bên ngoài ánh mặt trời đang rực rỡ, là sắc xanh dịu dàng của cuối hạ, khiến lòng người cũng tràn đầy sức sống.
"Em yêu anh." Ngôn Phi nói.
Cơ thể Giang Thầm bỗng cứng đờ, kinh ngạc quay đầu nhìn cậu, Ngôn Phi búng nhẹ vào cằm hắn một cái: "Em yêu anh."
Giang Thầm bật cười, nói: "Anh cũng yêu em."
Những lời có phần khiến người ta ngượng ngùng ấy, sau khi nói xong cả hai đều dời tầm mắt đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào đối phương, nhưng bàn tay dưới ghế ngồi lại khẽ chạm vào nhau rồi đan chặt lấy nhau.
Ngôn Phi khẽ nhắm mắt lại.
Giang Thầm của lúc này tươi sáng, tràn đầy sức sống, mang đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, còn ở kiếp trước, thỉnh thoảng nửa đêm cậu giật mình tỉnh giấc nhìn người đang ngủ bên cạnh, người đó ngay cả trong mơ cũng cau chặt mày, toàn thân đều tràn ngập khí tức u ám, tự nhốt mình thật chặt ở bên trong, đồng thời cũng ngăn cách cậu ở bên ngoài.
Khi đó Ngôn Phi nhìn Giang Thầm như vậy, ngay cả hô hấp cũng ngưng trệ, thiếu niên mà cậu yêu từ năm mười sáu tuổi rốt cuộc đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ mới trở thành dáng vẻ ấy đây?
Trằn trọc hơn mười năm, quay lại thời niên thiếu, người cậu yêu vẫn chưa bắt đầu phải chịu đựng những đau đớn đó, bọn họ bắt đầu lại trong những năm tháng đầy tiếc nuối của nhau, còn điều gì may mắn hơn chuyện này nữa chứ?
Xe buýt đi qua vài trạm, người trên xe đã xuống gần hết, chỉ còn lác đác vài người, có người đang nhắm mắt nghỉ ngơi, có người đeo tai nghe nghe nhạc, không ai quay đầu nhìn về góc cuối cùng của hàng ghế sau.
Giang Thầm nhanh chóng đặt một nụ hôn lên khóe môi Ngôn Phi.
Cảm nhận được sự mềm mại trên môi, hơi thở quen thuộc ấy, Ngôn Phi khẽ cong khóe môi, Giang Thầm cũng cười một cái.