Ngôn Phi đi tới phía bên kia đường, Giang Thầm ánh mắt nặng nề nhìn cậu, trên mặt viết rõ mấy chữ to: Tôi không vui rồi.
"Ngôn Phi, cậu mà không cho tôi một lời giải thích thì hôm nay hai chúng ta chưa xong đâu." Giang Thầm ra tay trước chiếm lợi thế.
"Giải thích gì?" Ngôn Phi quay đầu nhìn lại, Mạc Bạch Xuyên đã đứng dậy, thấy Ngôn Phi nhìn sang thì vẫy vẫy tay với cậu rồi xoay người bỏ đi.
Thấy Ngôn Phi còn nhìn Mạc Bạch Xuyên, Giang Thầm tức đến mức giữ lấy vai cậu rồi xoay người cậu trở lại.
Nếu chỉ là bạn bè bình thường gặp mặt thì Giang Thầm cũng không tức giận, nhưng tại sao Ngôn Phi lại đi theo Mạc Bạch Xuyên, còn nói chuyện với nhau rất vui vẻ nữa chứ.
Được rồi, thật ra hắn cũng không phải đang tức giận, hắn là đang sợ hãi, Mạc Bạch Xuyên này thật ra rất ưu tú, Ngôn Phi nhà hắn cũng ưu tú, hắn sợ Ngôn Phi gặp được người tốt hơn hắn rồi không cần hắn nữa.
Giang Thầm lạnh mặt không nói gì, Ngôn Phi nhướng mày nhìn hắn: "Cậu theo dõi tôi à?" Hơn nữa còn theo dõi khá lâu, nếu không cũng sẽ không thể nói chính xác một tiếng mười lăm phút như vậy.
"Vậy tại sao cậu lại đi theo Mạc Bạch Xuyên?" Giang Thầm nghiến răng, "Có phải cậu thích hắn rồi không, nếu cậu thích hắn thì tôi rút lui tác thành cho..."
Giang Thầm còn chưa nói hết câu đã bị Ngôn Phi đấm thẳng một quyền vào bụng dưới, đau đến mức phải khom người xuống một chút, còn Ngôn Phi đã xoay người bỏ đi.
Giang Thầm vội vàng đuổi theo, Ngôn Phi lạnh lùng nói: "Chẳng phải rút lui rồi sao, còn theo tôi làm gì?"
"Tôi chẳng phải đang nói lúc nóng giận thôi sao, cậu giải thích một chút là được rồi mà..."
"Ha." Ngôn Phi cười lạnh một tiếng, "Cậu cho tôi cơ hội giải thích à?"
Giang Thầm: "..."
Cũng đúng, hình như cậu còn chưa kịp nói gì.
"Tôi sai rồi, cậu giải thích đi."
Ngôn Phi: "..."
Có phải cậu nên cảm ơn hắn không?
Suốt dọc đường Ngôn Phi không nói gì, Giang Thầm vì chọc người ta giận nên cũng không dám nói chuyện, hai người im lặng về nhà.
Trên đường đi, Ngôn Phi vẫn luôn suy nghĩ, thật ra có vài chuyện có lẽ nói rõ với Giang Thầm sẽ tốt hơn, dù sao cũng liên quan đến Mạc Bạch Xuyên, đúng là Mạc Bạch Xuyên là người tốt, nhưng trong tình huống Giang Thầm hoàn toàn không biết gì, cậu vẫn có chút không yên tâm.
Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm đang ở cửa hàng, trong nhà không có ai, Ngôn Phi mở tủ lạnh lấy đồ uống thì bị người từ phía sau ôm lấy, Giang Thầm ghé sát bên tai cậu thấp giọng nói: "Tôi sai rồi, vừa nãy tôi nóng vội quá, không phải có ý đó..."
Phải nói rằng cái khoản xin lỗi này của Giang Thầm đúng là há miệng là tới, cũng không biết học từ ai nữa.
"Giang Thầm." Ngôn Phi đóng cửa tủ lạnh lại, xoay người, lưng dựa vào cánh cửa nhìn hắn, "Tôi có vài lời muốn nói với cậu."
Thấy vẻ mặt Ngôn Phi nghiêm túc như vậy, trong lòng Giang Thầm lập tức hoảng hốt, không khỏi ôm chặt lấy cậu: "Cậu, cậu không phải, tôi, tôi thật sự sai rồi, Ngôn Tử..."
Ngôn Phi không nhịn nổi nữa, trực tiếp chửi một câu: "Cậu có thể dùng não một chút được không, tôi sẽ không chia tay với cậu đâu, thu hết mấy suy nghĩ linh tinh trong đầu cậu lại đi, đồ ngu."
Giang Thầm: "..."
Xin lỗi nhé, bệnh não yêu đương lại phát tác rồi.
Hai người ngồi xuống ghế sofa, Giang Thầm dính sát bên cạnh Ngôn Phi: "Nói đi, cậu muốn nói gì?"
Ngôn Phi đạp một phát đá hắn ra xa, trời nóng thế này còn ngồi sát như vậy, không phải có bệnh thì là gì.
Cuối cùng hai người cũng có thể bình tĩnh bắt đầu nói chuyện, Ngôn Phi không vòng vo, trực tiếp nói: "Khoảng thời gian này thật ra tôi vẫn luôn nằm mơ."
"Cậu cũng nằm mơ à?" Giang Thầm vô cùng kinh ngạc.
Hai người nhìn nhau, Ngôn Phi lập tức hiểu rõ, Giang Thầm quả nhiên biết chuyện gì đó.
Chỉ riêng việc vô duyên vô cớ cứ phát điên liên tục như vậy, chắc chắn hắn cũng đã nhìn thấy hoặc mơ thấy thứ gì đó.
So với sự bình tĩnh của Ngôn Phi, Giang Thầm vẫn vô cùng chấn động, hắn vẫn luôn cảm thấy những giấc mơ của mình có chút huyền học, nhưng tại sao Ngôn Phi cũng nằm mơ?
"Cậu mơ thấy gì?" Giang Thầm có chút căng thẳng hỏi Ngôn Phi.
"Tôi mơ thấy một vài chuyện liên quan đến nhà cậu." Ngôn Phi nhìn hắn, "Có phải cậu cũng mơ thấy không?"
"Ừm." Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Giang Thầm lập tức trở nên buồn bã, "Tôi... Tôi không biết bị làm sao nữa, giấc mơ này rất tệ, giống như thật sự đã từng xảy ra vậy, Ngôn Phi, trong mơ, cha tôi, mẹ của Giang Quả và cả Giang Quả đều... không còn nữa..."
Giang Thầm có chút hoảng loạn cũng có chút bất an nhìn Ngôn Phi: "Cậu mơ thấy chuyện nhà tôi, cậu đã mơ thấy gì?"
Ngôn Phi ngồi xuống bên cạnh Giang Thầm, nắm lấy tay hắn, khẽ nói: "Nếu tôi nói giấc mơ của tôi và của cậu là giống nhau thì sao?"
Giang Thầm vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, Ngôn Phi làm giấc mơ giống hắn sao?
Hắn biết Ngôn Phi sẽ không lừa mình, vậy có phải chứng tỏ những chuyện đó thật sự sẽ xảy ra hay không, nếu không thì phải giải thích thế nào về việc hai người làm cùng một giấc mơ?
Ngôn Phi hít sâu một hơi: "Thật ra tôi bắt đầu làm giấc mơ này từ mùa hè năm ngoái, tôi mơ thấy Giang Tư Ninh muốn phá hỏng kỳ thi đại học của cậu, nên tôi..."
"Giang Tư Ninh muốn phá hỏng kỳ thi đại học của tôi?" Giang Thầm nhíu mày, trong giấc mơ của hắn không hề mơ thấy cụ thể những chuyện đó, nhưng trong những mảnh ký ức rời rạc thì Giang Tư Ninh vẫn luôn sống ở nhà hắn, sau đó y thi đỗ đại học, còn hắn hình như lại không học được một trường đại học thật sự tốt.
Hắn phát điên, hắn uất ức, thỉnh thoảng mơ thấy một vài mảnh ký ức vụn vặt, nhưng hắn chưa từng liên hệ chúng với hiện thực, bởi vì giấc mơ của hắn hoàn toàn không khớp với thực tế, hơn nữa hắn chưa từng cảm thấy mình sẽ thi trượt đại học, nên cũng chưa bao giờ nghĩ nhiều.
Bao gồm cả chuyện hắn mơ thấy mình dùng tiền ép buộc Ngôn Phi ở bên mình trong bệnh viện, chân thật đến thế, nhưng lại vĩnh viễn không thể xảy ra, bởi vì trước đây hắn cảm thấy mình và Ngôn Phi vĩnh viễn không có khả năng, còn bây giờ hắn và Ngôn Phi đã ở bên nhau rồi.
Nhưng bây giờ nghe những lời của Ngôn Phi, hắn dường như đột nhiên giác ngộ, bởi vì Ngôn Phi đã thay đổi tất cả những chuyện đó, bởi vì Ngôn Phi biết hắn sẽ không thi đỗ đại học, nên ép hắn học hành, nên trước kỳ thi đại học lại trông chừng hắn kỹ như vậy, không cho bất kỳ thứ gì rời khỏi tầm mắt rồi đi vào miệng hắn, khi đó hắn còn tưởng Ngôn Phi bị hội chứng lo âu trước kỳ thi, giờ nghĩ lại, là vì Ngôn Phi đã nằm mơ, biết Giang Tư Ninh muốn hại hắn...
Cho nên trước ngày thi đại học cậu mới đánh Giang Tư Ninh.
Nghĩ như vậy, mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại với nhau.
Vậy nên những giấc mơ đó thật sự sẽ xảy ra, chỉ là có vài thứ đã bị Ngôn Phi thay đổi.
Giang Thầm nhìn Ngôn Phi, nghe thì có vẻ khó tin, nhưng dường như lại tự nhiên đến mức cả hai đều chấp nhận sự thật rằng đối phương cũng "nằm mơ".
Giang Thầm ôm lấy Ngôn Phi, ghé bên tai cậu khẽ nói: "Cảm ơn cậu."
Ngôn Phi cũng ôm lại hắn: "Tôi cũng mơ thấy chuyện liên quan đến cha cậu, mẹ của Giang Quả và Giang Quả, nhưng không rõ ràng lắm."
Ngôn Phi dùng góc nhìn của một người ngoài cuộc đại khái kể lại những chuyện mình biết, từ việc Giang Tư Ninh bước chân vào công ty của nhà họ Giang, đến việc Giang Thiên Mậu ngồi tù, cái chết của Liễu Phượng và cả cái chết của Giang Quả, nhưng những chuyện Giang Thầm đã làm thì cậu không nói.
Nghe xong, Giang Thầm trầm mặc, giấc mơ của hắn không chi tiết như giấc mơ của Ngôn Phi, nhưng lại hoàn mỹ kết hợp với nó, những mảnh ký ức không đầu không cuối trong giấc mơ của hắn sau khi được giấc mơ của Ngôn Phi bổ sung thì đã có đầy đủ nguyên nhân và kết quả.
Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao mỗi lần nhìn thấy Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan mình lại phát điên.
Hai người trao đổi thông tin trong giấc mơ với nhau, thật ra cũng không có bao nhiêu nội dung thực chất, rất nhiều chuyện về kiếp trước của Ngôn Phi đều chỉ là suy đoán, còn giấc mơ của Giang Thầm thì không hoàn chỉnh, thứ hắn mơ thấy luôn là những phần thảm khốc nhất.
Ngôn Phi cũng không phải cố ý giấu chuyện mình sống lại với Giang Thầm, chỉ là mơ thì vẫn là mơ, có thể xảy ra cũng có thể không xảy ra.
Nhưng nếu cậu nói cho Giang Thầm biết mình là người sống lại, thì chẳng khác nào nói cho hắn biết rằng những cơn ác mộng khiến hắn sợ hãi, những chuyện bi thảm đó đều đã thực sự xảy ra, còn cậu chính là người chứng kiến.
Giống như việc Mạc Bạch Xuyên lo cậu sẽ làm ra chuyện cực đoan, cậu cũng lo Giang Thầm sẽ làm ra chuyện cực đoan như vậy, bởi vì Giang Thầm sẽ làm gì, ngay cả Ngôn Phi cũng không đoán được.
Vậy nên cứ coi tất cả là một giấc mơ đi, cho dù thật sự là sống lại, thì ai biết được đó không phải chỉ là một giấc mơ chứ, hoặc biết đâu hiện tại cũng chỉ là một giấc mơ.
"Trong giấc mơ của tôi có một trận hỏa hoạn, tôi nhìn thấy cậu nhảy xuống nước." Giang Thầm siết chặt tay Ngôn Phi.
"Ừm, tôi cũng mơ thấy, tôi tưởng cậu bị thiêu chết rồi, nên định nhảy xuống cứu cậu." Ngôn Phi nói.
Chỉ một câu đơn giản của Ngôn Phi thôi, Giang Thầm lại cảm thấy tim mình đột nhiên đau nhói, trong khoảnh khắc quên cả hô hấp, mặt cũng tái đi.
"Sao thế?"
Giang Thầm nhìn Ngôn Phi: "Tại sao tôi lại cảm thấy chân thật đến thế nhỉ?"
Ngôn Phi vén những sợi tóc lòa xòa trước trán hắn, cúi xuống hôn lên môi hắn một cái, khẽ nói: "Bất kể thật hay giả, những chuyện đó sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa, chúng ta đều sẽ sống thật tốt."
Giang Thầm cảm thấy lồng ngực nghẹn đến khó chịu, nhưng lại có chút may mắn, may mà chỉ là một giấc mơ mà thôi, tất cả vẫn chưa xảy ra.
Giang Thầm hít sâu một hơi, ném những cảm xúc bực bội đó ra ngoài, quay lại vấn đề ban đầu: "Cậu với Mạc Bạch Xuyên nói chuyện gì thế?" Lúc này hắn đã đoán được vì sao Ngôn Phi lại đi theo Mạc Bạch Xuyên rồi, Ngôn Phi tới đó chắc cũng cùng lý do với hắn, là để xem Giang Tư Ninh và mẹ của y, sau đó vô tình nhìn thấy Mạc Bạch Xuyên nên mới đi theo.
"Nói chuyện về Giang Tư Ninh." Ngôn Phi nói, "Mạc Bạch Xuyên sợ Giang Tư Ninh đi lầm đường lạc lối, nên muốn dùng tình yêu thương để cảm hóa cậu ta." Còn chuyện Mạc Bạch Xuyên sống lại, Ngôn Phi quyết định tạm thời chưa nói cho Giang Thầm biết, ngay cả với Giang Thầm cậu cũng chỉ nói là nằm mơ, không thể nào lại bảo Mạc Bạch Xuyên cũng biết nằm mơ được.
"Cảnh sát nhân dân đúng là khiến người ta cảm động sâu sắc." Giang Thầm cảm thán.
Ngôn Phi lại nói: "Trong giấc mơ của tôi, Mạc Bạch Xuyên vì cứu tôi mà chết đuối."
Giang Thầm lập tức ngồi thẳng người dậy, vừa rồi hắn còn đang nghĩ lát nữa sẽ bảo Nam Thanh sau này tránh xa Mạc Bạch Xuyên một chút, thậm chí còn định dán trước cửa quán nướng tấm biển "Mạc Bạch Xuyên cấm vào", còn chưa kịp thực hiện thì đã xuất hiện một ân nhân cứu mạng?
Giang Thầm trừng mắt nhìn Ngôn Phi, im lặng không nói lời nào.
Ngôn Phi búng một cái lên cằm hắn: "Mạc Bạch Xuyên là người tốt, cũng là một cảnh sát tốt." Mạc Bạch Xuyên nói cậu không cần cảm thấy có lỗi, nhưng nói cho cùng anh ta nhảy xuống nước cũng là vì cậu, nên cái chết của Mạc Bạch Xuyên ở kiếp trước không thể tách rời khỏi cậu.
Mặc dù bọn họ đã sống lại, nhưng đối với một số người, sống lại là có thêm một cơ hội nữa, nhưng cũng có người lại cảm thấy sống lại chưa chắc đã là chuyện tốt.
Không biết đối với Mạc Bạch Xuyên thì thuộc trường hợp nào.
Phải một lúc lâu sau, Giang Thầm mới buồn bực nói: "Mặc dù chỉ là mơ, nhưng cũng rất chân thật, nếu tính theo tình huống trong mơ thì cậu vì tôi mà nhảy xuống nước, còn Mạc Bạch Xuyên lại vì cứu cậu, nói cho cùng thì coi như tôi nợ anh ta, sau này tôi sẽ trả lại cho anh ta một lần, tính vào tôi, cậu tránh xa anh ta một chút." Mơ thấy một người đàn ông vì cứu cậu mà chết, nhìn kiểu gì cũng giống mô-típ ân cứu mạng lấy thân báo đáp trong tiểu thuyết ngôn tình.
Bất kể là mơ hay thật, ân tình này hắn thay cậu trả, cậu tránh xa anh ta ra một chút.
Ngôn Phi cười cười.
Lòng bác ái lan tỏa khắp nhân gian, bọn họ có lẽ thật sự cũng sẽ bị ảnh hưởng đôi phần.
Sau khi nói rõ chuyện vẫn luôn đè nặng trong lòng với Giang Thầm, Ngôn Phi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, kiếp trước Giang Thầm chẳng nói gì với cậu, đời này cuối cùng hai người cũng có thể thẳng thắn đối diện với nhau.
Còn đối với Giang Thầm mà nói, ngoài cảm giác nặng nề do những giấc mơ mang lại, trong lòng hắn còn có nhiều cảm động không nói nên lời hơn.
Bây giờ nhớ lại mọi chuyện đã qua, từng chuyện nhỏ đều có dấu vết để lần theo, Ngôn Phi trong mơ đã chết một lần vì hắn, còn Ngôn Phi ngoài giấc mơ lại âm thầm làm cho hắn nhiều chuyện như vậy, đây không phải yêu thì là gì?
Giang Thầm cảm động đến rối tinh rối mù, cúi người xuống hôn Ngôn Phi, Ngôn Phi nửa nằm trên sofa mặc cho hắn hôn.
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vài phần ánh hoàng hôn của nhân gian lên hai người đang hôn nhau trên sofa trong phòng.
Giang Thầm chỉ đơn thuần muốn dùng nụ hôn để truyền đạt những tình cảm khó có thể diễn tả thành lời trong lòng mình, nên tuy triền miên nhưng không có suy nghĩ gì khác, nhưng người ở dưới thân lại bị hắn hôn quấn quýt như vậy đến mức nảy sinh cảm giác.
"Giang Thầm..." Ngôn Phi khẽ th* d*c gọi hắn một tiếng.
"Hửm?" Giang Thầm cúi đầu nhìn cậu.
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng đối phương, mà Giang Thầm thì càng như bị châm lửa, hơi thở lập tức trở nên dồn dập.
Ngôn Phi liếc nhìn thời gian rồi đá hắn một cái: "Đi vào phòng tôi."
Ngày hè rất dài, mãi đến hơn bảy giờ mặt trời mới thật sự lặn xuống núi, trong phòng không bật đèn, chỉ miễn cưỡng nhìn thấy hai bóng người trên giường.
Phải rất lâu sau, Giang Thầm mới từ trên giường ngồi dậy, bật đèn lên, Ngôn Phi giơ cánh tay chắn ngang mắt để tránh ánh sáng.
Giang Thầm thu dọn một chút rồi quay đầu sờ lên cánh tay lấm tấm mồ hôi của Ngôn Phi: "Tắm nhé?"
"Ừm, lát nữa đi, đói rồi."
"Tôi làm chút gì đó cho cậu ăn." Giang Thầm tìm trong tủ quần áo một chiếc q**n l*t cùng quần áo thay giặt rồi cầm trong tay, chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài.
Ngôn Phi vừa giơ tay lên đã đúng lúc nhìn thấy tên này thả chim đi ra ngoài, liền cầm gối ném tới: "Cậu có bệnh à."
"Trong nhà có ai đâu, tôi đi hai bước là vào phòng tắm rồi."
"Lỡ đúng lúc bọn họ về thì sao, đồ ngu."
Giang Thầm cạn lời mặc quần đùi vào rồi mở cửa đi ra ngoài, đi được hai bước thì vào phòng tắm, sau đó lại c** q**n đùi xuống, thấy chưa, hắn đã bảo là không có ai mà.