Ngôn Phi đi theo sau Mạc Bạch Xuyên, cũng không nghĩ gì khác, chỉ đơn thuần muốn xem anh ta có động tĩnh gì khác không, nếu anh ta đi thẳng về nhà thì thật ra cậu có theo cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng may là Mạc Bạch Xuyên không về nhà ngay, mà đi dạo một vòng trong hiệu sách, năm phút sau cầm một quyển sách đi ra.
Với thị lực năm chấm không của Ngôn Phi, cậu nhìn thấy đó là một cuốn bản đồ địa phương.
Mạc Bạch Xuyên tiếp tục đi dạo, Ngôn Phi rảnh rỗi không có việc gì làm nên tiếp tục theo.
Theo mãi theo mãi, người trên đường càng lúc càng ít, dần dần rẽ vào trong ngõ, người phía trước cũng biến mất.
Bước chân Ngôn Phi dần chậm lại, rồi đứng yên không động đậy.
"Ha, theo tôi hăng hái ghê nhỉ." Mạc Bạch Xuyên từ dưới mái hiên bên cạnh bước ra.
Ngôn Phi bình tĩnh nhìn anh ta: "Đường nhà anh à? Người khác không được đi sao?"
Mạc Bạch Xuyên nhướng mày cười: "Cậu theo tôi như vậy, người không biết còn tưởng cậu có ý với tôi đấy, nếu để Giang Thầm biết được, cậu ta còn chẳng quậy cậu đến chết."
Ngôn Phi lẳng lặng nhìn anh ta.
Cậu và Giang Thầm đúng là thân thiết hơn người khác, nhưng cho đến nay mối quan hệ của bọn họ ngay cả Nam Thanh cũng chưa từng nói thẳng với cậu, Mạc Bạch Xuyên lại khẳng định như vậy, hiển nhiên là đã sớm biết chuyện gì đó.
Thật ra bọn họ tổng cộng cũng chỉ gặp nhau có vài lần, nếu không tận mắt nhìn thấy cảnh bọn họ thân mật thì không thể nào chắc chắn mà nói ra những lời này được, trừ phi...
Hai người nhìn nhau, có cảm giác lúc này không lời còn hơn có lời.
Mạc Bạch Xuyên nhìn quanh một vòng, chỉ vào sân bóng rổ bên cạnh công viên đối diện rồi nói: "Qua đó nói vài câu chứ?"
Sân bóng rổ rất thoáng, lúc này trên sân có năm sáu thiếu niên đang chơi bóng, ồn ào náo nhiệt, hai người ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh, ở giữa cách nhau nửa thân người.
Trong con ngõ đối diện, Giang Thầm dựa vào bức tường trong bóng tối, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Ngôn Phi đi theo kiểu đó thì bị Mạc Bạch Xuyên phát hiện là chuyện chắc chắn, nhưng sau khi Mạc Bạch Xuyên phát hiện, hai người lại hòa bình đến lạ, bọn họ từ lúc nào thân đến thế, còn ăn ý đến vậy nữa?
Bên này, ánh mắt Mạc Bạch Xuyên và Ngôn Phi đều dừng trên những thiếu niên trẻ trung đầy sức sống đang chơi bóng rổ, rất lâu sau vẫn không ai nói gì.
Mười năm thời gian, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, trước đây không cảm thấy gì, đến khi thời gian quay ngược mới phát hiện thì ra khoảnh khắc này lại quý giá đến vậy.
Một lúc lâu sau, Ngôn Phi là người lên tiếng trước: "Trước đây anh từng điều tra Giang Tư Ninh, hoặc là điều tra Giang Thầm."
Từ "trước đây" này rất đáng để suy ngẫm, hơn nữa Ngôn Phi còn dùng câu khẳng định.
Mạc Bạch Xuyên lại đáp rất dứt khoát: "Toàn là những phần tử nguy hiểm phá hoại ổn định xã hội, đương nhiên phải điều tra rồi."
Ngôn Phi liếc anh ta một cái, có chút khó chịu với cách dùng từ của anh ta.
Cả hai đều là người thông minh, nói đến đây thực ra đã rất rõ ràng rồi, cả hai đều đoán đúng, đối phương cũng đã sống lại.
Trong đầu Ngôn Phi nhanh chóng suy tính, kiếp trước Giang Thầm và Giang Tư Ninh đấu đến cuối cùng, rất nhiều chuyện chắc chắn đã vượt quá giới hạn, bị điều tra là điều không thể tránh khỏi.
Ngôn Phi hỏi: "Anh đã gặp chuyện gì?"
Mạc Bạch Xuyên không giấu giếm: "Lúc cậu nhảy xuống nước tôi cũng ở ngay bên cạnh, khi đó chúng tôi nhận nhiệm vụ đưa Giang Tư Ninh về để thẩm vấn, nhưng chúng tôi chậm một bước, lúc tới nơi thì Giang Thầm đã đưa Giang Tư Ninh đi rồi, khi chúng tôi chạy tới hiện trường vừa đúng lúc nhìn thấy du thuyền bốc cháy, còn cậu thì nhảy xuống nước."
"Sau đó thì sao?" Ngôn Phi nhíu mày.
"Tôi nhớ là cậu không biết bơi." Mạc Bạch Xuyên nói.
"Anh điều tra tôi à?" Ngôn Phi nheo mắt nhìn anh ta.
Mạc Bạch Xuyên nhún vai: "Chúng tôi đã điều tra Giang Thầm thì đương nhiên cũng phải điều tra những người bên cạnh cậu ấy, thật ra biết cậu không biết bơi cũng chỉ là trùng hợp thôi, tôi từng xem biên bản lấy lời khai của cậu khi Giang Quả chết đuối, bên trên có nhắc tới."
Ngôn Phi suy nghĩ một lát, có chút không thể tin nổi nhìn anh ta: "Anh sẽ không phải cũng nhảy xuống nước đấy chứ?"
Mạc Bạch Xuyên thở dài: "Đúng vậy đấy."
Ngôn Phi chần chừ một thoáng: "Không phải là... vì cứu tôi đấy chứ?"
Mạc Bạch Xuyên lại thở dài, vỗ vỗ vai cậu: "Đừng thấy có lỗi, đúng là tôi nhảy xuống nước để cứu cậu, nhưng không phải vì cứu cậu mà chết, tôi cảm thấy vùng nước đó có vấn đề."
Mạc Bạch Xuyên bơi rất giỏi, hơn nữa còn được huấn luyện cứu người dưới nước, cứu Ngôn Phi đối với anh ta không phải là chuyện khó khăn gì, nhưng sau khi nhảy xuống nước, anh ta còn chưa kịp tới gần Ngôn Phi đã bị cuốn vào một vòng xoáy rồi mất ý thức, khi tỉnh lại lần nữa thì đã quay về mùa hè sau kỳ thi đại học của mình.
Ngôn Phi và Mạc Bạch Xuyên cẩn thận đối chiếu thời điểm mất ý thức trước sau của hai người, cảm thấy bọn họ là vô tình gặp đúng thời điểm đặc biệt và địa điểm đặc biệt, còn Giang Thầm và Giang Tư Ninh khi đó ở trên thuyền lại không sống lại.
Nhưng Giang Thầm lại phát điên, lại nằm mơ...
Trong lòng Ngôn Phi chấn động, lúc đó có phải hắn cũng đã nhảy xuống nước không?
Hai người xác nhận được nguyên nhân liên quan đến việc sống lại, cũng không tiếp tục bận tâm nữa, bởi vì bận tâm cũng vô ích, mọi thứ đã không thể thay đổi.
Ngôn Phi dựa lưng vào ghế, ngón tay buông bên cạnh khẽ gõ lên đường may quần, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nhìn sang Mạc Bạch Xuyên: "Hiện tại anh đi lại gần gũi với Giang Tư Ninh như vậy là định giúp cậu ta sao?"
Mạc Bạch Xuyên nói: "Bản tính của cậu ta cũng không tệ lắm, tôi thấy vẫn còn cứu vãn được."
Kiếp trước ân oán giữa Giang Tư Ninh và Giang Thầm là một mớ hỗn độn không thể gỡ nổi, nhưng mớ hỗn độn nào cũng có đầu mối, tìm được đầu mối mới có thể ngăn ngừa bi kịch tương lai xảy ra.
"Ha." Ngôn Phi cười lạnh một tiếng, "Bản tính không xấu?"
Mạc Bạch Xuyên nhìn Ngôn Phi: "Vậy cậu định làm thế nào?"
"Tôi làm thế nào à?" Ngôn Phi quay đầu nhìn thẳng vào mắt Mạc Bạch Xuyên, "Tôi tại sao phải làm thế nào? Chuyện đó đâu có liên quan gì nhiều đến tôi."
"Sao lại không liên quan đến cậu được, vì cậu mà rất nhiều chuyện đã thay đổi rồi." Mạc Bạch Xuyên dò hỏi, "Chắc chắn cậu có tính toán của riêng mình, nói tôi nghe thử xem, để tôi xem có giúp được gì không."
Ngôn Phi nhìn Mạc Bạch Xuyên thật sâu một cái rồi quay đầu đi, Mạc Bạch Xuyên là cảnh sát, suy nghĩ của anh ta chắc chắn không giống mình.
Điều Ngôn Phi nghĩ đến chỉ có Giang Thầm.
Mà ở chỗ Mạc Bạch Xuyên, Giang Thầm chỉ là một trong vô số người cần anh ta cứu giúp.
Trước mặt cảnh sát, chúng sinh bình đẳng, chỉ có đúng sai, không có tình cảm cá nhân.
"Vậy lúc đó các anh đã điều tra được những gì?" Ngôn Phi hỏi.
"Chúng tôi điều tra được gì thì chắc cậu đều biết cả rồi chứ, Giang Thầm không nói với cậu sao?" Mạc Bạch Xuyên nhẹ nhàng đẩy câu hỏi ngược trở lại.
Lúc này Ngôn Phi vô cùng chắc chắn rằng Mạc Bạch Xuyên vẫn giữ lại một tay với mình.
Hiện giờ trong lòng Mạc Bạch Xuyên cũng đang bứt rứt không yên, tên Ngôn Phi này thật sự rất khó đối phó.
Kiếp trước bọn họ điều tra Giang Thầm, đương nhiên cũng điều tra Ngôn Phi đến tận gốc rễ, điều có thể khẳng định là Giang Thầm chưa từng nói gì với Ngôn Phi.
Giang Thầm đã tách Ngôn Phi và em trai hắn ra khỏi mọi chuyện một cách sạch sẽ, nếu thật sự có ngày Giang Thầm xảy ra chuyện, thì Ngôn Phi và Giang Quả vẫn trong sạch, không liên quan gì cả.
Nhưng cũng chính vì vậy mà Mạc Bạch Xuyên càng cảm thấy Ngôn Phi là một người khó đối phó.
Kiếp trước trong mắt người ngoài, giữa Giang Thầm và Giang Tư Ninh, người đóng vai phản diện chắc chắn là Giang Thầm, một kẻ cứ động chút là phát điên, như chó dại cắn người khắp nơi như vậy, người khác đều hận không thể tránh xa hắn thật xa, nhưng Ngôn Phi lại cam tâm tình nguyện ở bên hắn, trong tình huống chẳng biết gì, trong khi biết rõ Giang Thầm không phải người tốt mà vẫn bị hắn bao nuôi, có thể tưởng tượng được người này là một kẻ rất đáng gờm.
Mà sau đó, trong tình huống không biết bơi, cậu lại vì Giang Thầm mà nhảy xuống nước, thế này không phải yêu đến mất lý trí thì là gì?
Mạc Bạch Xuyên trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ kiểu người yêu đến mức không còn phân biệt phải trái.
Hiện tại anh ta không biết Ngôn Phi đã biết bao nhiêu, đoán được bao nhiêu, điều tra được bao nhiêu, nếu sau khi biết những chuyện Giang Tư Ninh đã làm với gia đình Giang Thầm ở kiếp trước thì sẽ thế nào?
Liệu cậu có làm ra chuyện cực đoan không?
Ngôn Phi chắc chắn đã đoán được rất nhiều chuyện, nhưng cậu đã chết rồi, những chuyện ở kiếp trước cậu vĩnh viễn không có cách nào xác nhận, mà hiện tại người duy nhất biết sự thật chính là anh ta, nhưng trước khi chưa xác định được suy nghĩ của Ngôn Phi, anh ta vẫn chưa dám nói những chuyện cụ thể cho cậu biết, lỡ như người yêu đến mất lý trí này nổi cơn thì sao?
Giang Thầm của kiếp trước quả thực rất thảm, nhưng rất nhiều chuyện hắn làm về sau cũng chứng minh rằng tính cách người này tuyệt đối không chịu thiệt, hắn và Ngôn Phi tụ lại một chỗ, cả hai đều là nhân tố bất ổn.
Haiz, anh ta thật sự quá khó khăn.
Những suy nghĩ trong lòng Mạc Bạch Xuyên, Ngôn Phi chỉ hơi suy nghĩ một chút là hiểu rõ ràng, quả thật đứng trên lập trường của Mạc Bạch Xuyên mà cân nhắc như vậy là rất bình thường, hơn nữa Mạc Bạch Xuyên cũng không đoán sai, dự định của cậu đúng là khá cực đoan.
Hiện tại Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan đối với cậu và Giang Thầm vẫn chưa tạo thành uy h**p quá lớn, nhưng nếu sau này bọn họ vẫn định tiếp tục gây chuyện, thì tính toán tệ nhất của Ngôn Phi là giải quyết triệt để một lần cho xong, nghĩ cách xử lý hai mẹ con này.
Mặc dù chưa đến mức giết người phóng hỏa, nhưng dùng một vài thủ đoạn không mấy vẻ vang, đi trên lằn ranh giới là điều cần thiết.
Cậu chưa từng nghĩ tới chuyện bắt đầu từ Giang Tư Ninh, giống như Mạc Bạch Xuyên đi cứu rỗi y, dùng tình yêu thương rộng lớn để cảm hóa y, Ngôn Phi vĩnh viễn không thể làm như vậy.
Cho dù kiếp này Giang Tư Ninh không làm gì cả, cho dù đột nhiên biến thành một người cực kỳ tốt, thái độ của Ngôn Phi đối với y cũng sẽ không thay đổi.
Trong lòng cậu, Giang Tư Ninh có bị thiên đao vạn quả cũng không đủ để giải mối hận trong lòng mình.
Nghĩ vậy, Ngôn Phi nhìn Mạc Bạch Xuyên: "Hy vọng anh có thể cảm hóa Giang Tư Ninh thật tốt, để cậu ta có thể đi trên con đường đúng đắn."
Nếu Mạc Bạch Xuyên thật sự có thể khiến Giang Tư Ninh đi lên con đường chính đạo, tránh xa nhà họ Giang, vậy đương nhiên là chuyện tốt.
Còn về Mạc Bạch Xuyên, Ngôn Phi cảm thấy vẫn nên tránh xa anh ta một chút thì hơn, dù sao đạo bất đồng bất tương vi mưu.
Cậu không phải là thánh nhân, không có lòng bác ái bao la, lòng dạ cậu rất hẹp hòi, hẹp đến mức chỉ chứa nổi người thân và người mình yêu.
Mạc Bạch Xuyên vừa nghe giọng điệu này của Ngôn Phi, trong lòng đã chửi một câu, thấy chưa, ai nấy đều là người tinh ranh, khó đối phó như nhau.
Đương nhiên, nguồn cơn vẫn nằm ở chỗ Giang Tư Ninh, bởi vì Ngôn Phi mà rất nhiều chuyện đã thay đổi, hiện tại anh ta cũng không giúp được gì cho nhà họ Giang, chỉ có thể cố gắng giữ ổn định Giang Tư Ninh.
Chỉ cần Giang Tư Ninh không chủ động làm gì, Ngôn Phi và Giang Thầm chắc chắn sẽ không gây chuyện, nhưng nếu Giang Tư Ninh không chịu an phận thì Ngôn Phi và Giang Thầm cũng chẳng phải hạng hiền lành, đến lúc đó...
Sẽ có chuyện để mà xử lý đây.
Giang Thầm hiện tại còn trẻ tuổi nóng nảy, mà Ngôn Phi lại có ký ức về việc gia đình Giang Thầm tan cửa nát nhà ở kiếp trước, hai người này ngàn vạn lần đừng vì nhất thời kích động mà giống kiếp trước, đến cả mạng sống cũng đem ra đánh đổi.
Haiz...
Mạc Bạch Xuyên cảm thấy quá khó khăn, quả thực là chế độ hard mode.
Ngôn Phi đang định đứng dậy rời đi thì điện thoại vang lên, cậu nhận điện thoại áp lên tai, bên kia truyền đến giọng nói âm trầm của Giang Thầm: "Ngôn Phi, cậu vừa phải thôi nhé, một tiếng mười lăm phút rồi đấy."
"Cái gì?" Ngôn Phi nhíu mày.
"Cậu ngồi với Mạc Bạch Xuyên nói chuyện một tiếng mười lăm phút rồi, Ngôn Phi, cậu mà không cho tôi một lời giải thích thì hôm nay tôi không để yên đâu." Tên chó chết Mạc Bạch Xuyên đó, lần trước còn châm ngòi ly gián, lần này lại gặp riêng Ngôn Phi, e là muốn đào góc tường của hắn.
Ngôn Phi đứng dậy nhìn quanh bốn phía, quay một vòng vậy mà vẫn không thấy Giang Thầm ở đâu.
"Cậu ở đâu vậy?" Ngôn Phi hỏi.
Nhìn thấy động tác của Ngôn Phi, lúc đầu Mạc Bạch Xuyên còn có chút nghi hoặc, nhưng sau khi nghe lời cậu thì lập tức ngồi thẳng người dậy, sau đó ánh mắt chuẩn xác nhìn về phía bên kia đường.
Lúc nãy khi nói chuyện, khóe mắt anh ta đã liếc sang bên kia đường mấy lần, trong khoảng thời gian này bên đó tổng cộng chỉ có năm người đi qua, lần lượt là một đôi nam nữ, một ông lão và hai đứa trẻ, nhưng lúc này ở nơi vốn phải không có ai lại đang đứng một người.
Mồ hôi lạnh trên lưng Mạc Bạch Xuyên đều túa ra, đệt, đúng là lật thuyền trong mương rồi, vậy mà anh ta lại không phát hiện phía sau còn có một cái đuôi bám theo.
Ngôn Phi cũng nhìn thấy Giang Thầm, nhưng cậu không có nhiều suy nghĩ vòng vo như Mạc Bạch Xuyên, cầm điện thoại băng qua đường đi về phía Giang Thầm.
Mạc Bạch Xuyên hít sâu một hơi, nhìn xem, nhìn xem, loại người thích gây chuyện này cho dù thời gian quay ngược mười năm cũng mẹ nó chẳng khiến người ta bớt lo được.