Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 69: Để Giang Thầm làm chim hoàng yến của cậu

Tối hôm đó Giang Thầm lại nằm mơ, giấc mơ này hỗn loạn không đầu không cuối, lúc thì là Giang Thiên Mậu mắng hắn, lúc thì là Liễu Phượng và Giang Quả luôn thích dùng lời lẽ châm chọc hắn rồi bám lấy hắn, còn có mẹ đã qua đời từ rất rất lâu, bà ôm trong lòng một đứa trẻ rất nhỏ rất nhỏ, Giang Thầm có thể cảm nhận được đứa trẻ đó chính là mình.

Sau đó cảnh tượng thay đổi, hắn mặc đồ đen không ngừng tham dự tang lễ, của Giang Thiên Mậu, của mẹ Giang Quả, còn có của Giang Quả.

Giang Thầm cảm thấy mình quá đau khổ, những uất ức và phẫn nộ không nơi trút bỏ dần dần biến thành bất lực.

Hắn đứng trong cơn mưa như trút nước, nhìn cái tên trên bia mộ, bất lực và vô vọng.

Hắn còn nhìn thấy Ngôn Phi, học bá mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, cầm một chiếc ô đen rất lớn đi về phía hắn, gương mặt ấy vẫn đẹp như trước, khiến hắn không lúc nào không rung động vì cậu.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Giang Thầm quay người bỏ đi, không được, hắn phải cách xa cậu hơn một chút, xa thêm một chút nữa...

...

Giang Thầm giật mình tỉnh khỏi giấc mơ, toàn thân đầy mồ hôi lạnh, mọi chuyện trong mơ đều giống như những việc hắn thật sự đã trải qua, cảm giác bất lực đau khổ ấy chân thật đến mức khiến hắn sợ hãi, nhưng bên cạnh, Giang Quả đang ngủ yên, một chân còn gác lên bụng hắn, còn Ngôn Phi bên cạnh ôm Giang Quả cũng ngủ rất an ổn.

Sự va chạm giữa giấc mơ và hiện thực khiến Giang Thầm không thể không một lần nữa coi trọng "căn bệnh điên" của mình.

Mấy lần gần đây hắn nằm mơ đều là kiểu như vậy, ban đầu hắn tưởng chỉ là ác mộng, không đầu không cuối, nhưng sau vài lần liên tiếp, những giấc mơ nối lại với nhau lại giống như một sự kiện có nguyên nhân và diễn biến hoàn chỉnh, mà kết quả của sự kiện đó là cuối cùng Giang Thiên Mậu, Liễu Phượng và Giang Quả đều chết.

Giang Thầm nhắm mắt lại, người ta nói ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, đúng là trước đây vì chuyện của mẹ mà hắn có hiểu lầm với Giang Thiên Mậu, không hợp với Liễu Phượng, chê Giang Quả phiền phức, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới việc bọn họ phải chết.

Vậy những giấc mơ như thế này rốt cuộc đại diện cho điều gì?

Lẽ nào là điềm báo?

Điềm báo cho những chuyện bọn họ sẽ gặp trong tương lai.

Nếu là trước đây thì chắc chắn Giang Thầm sẽ không tin, nhưng mỗi lần gặp Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh hắn đều sẽ phát bệnh, từ sau khi Giang Tư Ninh rời khỏi nhà họ Giang, đã rất lâu rồi hắn không còn cảm thấy bực bội nữa, mà lần phát điên này cũng là vì gặp Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh, hơn nữa trước khi lao tới đánh Trần Mỹ Lan, trong đầu hắn còn mơ hồ lóe lên vài hình ảnh.

Mà những hình ảnh đó lại hoàn mỹ kết hợp với giấc mơ của hắn thành một thể.

"Tiểu Thầm, người anh nóng quá." Giang Quả không biết đã tỉnh lại từ lúc nào đột nhiên nói một câu.

Giang Thầm sốt rồi, sốt đến ba mươi chín độ rưỡi, đầu óc mê man, trong nhà mời bác sĩ tới truyền nước cho hắn.

Ngôn Phi c** q**n áo của hắn ra rồi lau người cho hắn.

Giang Thầm vì sốt nên không có tinh thần, cứ nửa tỉnh nửa mê, thật ra vẫn có cảm giác, hắn có thể cảm nhận được Ngôn Phi cầm khăn lau người cho mình.

Hắn nghĩ thầm, tên lưu manh này lại c** q**n áo của hắn rồi, đây là lần thứ mấy rồi chứ, lần sau hắn nhất định phải cởi lại mới được, không thì mất mặt quá.

Còn cả Giang Quả nữa, ồn chết đi được, cứ líu ra líu ríu bên tai hắn, như một nghìn con vịt đang quạc quạc kêu, hận không thể ném thằng bé ra ngoài.

May mà đời này hắn không có cách nào sinh con, không thì chắc bị phiền chết mất.

Nghĩ như vậy lại thấy cũng tốt, hắn và Ngôn Phi mỗi ngày đều vô tư vô lo, yêu thương nhau.

Ngôn Phi nhìn một chỗ nào đó của ai kia đang ngẩng cao, hết sức cạn lời, đã sốt đến mức này rồi mà còn có tâm trí nghĩ mấy chuyện đó nữa.

Đến ngày thứ ba Giang Thầm bị sốt, Giang Thiên Mậu đi công tác trở về, ông đã sớm biết chuyện Trần Mỹ Lan tới nhà quậy phá rồi, chỉ là lúc biết thì mọi chuyện đã được giải quyết, nên cũng không vội vàng quay về.

Ông vừa về đến nhà, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Liễu Phượng đã khóc sướt mướt ôm lấy cánh tay ông: "Lão Giang, cuối cùng anh cũng về rồi, anh không có nhà làm mấy mẹ con em sợ chết khiếp, Trần Mỹ Lan đó đánh tới tận cửa nhà, Quả Quả bị bà ta dọa đến khóc oa oa, ngay cả Giang Thầm cũng bị dọa đến phát sốt... Chúng em đáng thương quá mà..."

Giang Thiên Mậu: "..." Mấy lời này nghe kiểu gì cũng không giống thật, nhưng Liễu Phượng khóc quá chân tình thực cảm, ông không tin cũng phải tin.

Giang Thiên Mậu ôm vai Liễu Phượng vỗ vỗ: "Không sao, không sao."

"Ừm, may mà có anh." Liễu Phượng hôn lên mặt Giang Thiên Mậu một cái, thầm nghĩ, nếu đợi ông về thì cả nhà chúng ta đã bị người ta bắt nạt chết rồi.

Giang Thiên Mậu vốn còn định an ủi Liễu Phượng cho tử tế, ai ngờ sau khi hôn ông một cái, Liễu Phượng lại quay người bỏ đi ngay, chẳng hề lưu luyến chút nào, rõ ràng vừa rồi còn khóc như hoa lê gặp mưa.

Lòng dạ phụ nữ đúng là kim dưới đáy biển.

Giang Thiên Mậu lại lên lầu thăm đứa con trai lớn bị "dọa" đến phát sốt, cơn sốt của con trai lớn đã lui rồi, đang hừ hừ đòi Ngôn Phi đút thuốc cho mình, nhìn thấy ông thì tùy tiện chào một tiếng, hoàn toàn không có cảm giác hưng phấn khi gặp lại người cha vừa đi công tác nhiều ngày, bụi đường mệt mỏi trở về.

Giang Thiên Mậu cảm thấy hình như gia đình này cũng chẳng cần đến ông cho lắm.

Ngay lúc ông quay người định đi ra ngoài, Giang Thầm ở phía sau gọi một tiếng: "Cha."

Giang Thiên Mậu kích động quay người lại, trong lòng con trai ông vẫn có ông.

"Căn nhà đầu tiên bên phía Ngôn Phi sửa sang gần xong rồi, cha đi xem thử đi, thấy ổn thì thanh toán tiền cho bọn con luôn."

Giang Thiên Mậu: "..." Cái nhà này đã không còn chỗ cho ông nữa rồi.

"Cha ơi..." Giang Quả chạy tới ôm lấy chân ông, "Cha ơi, con nói cho cha biết nhé, con giỏi lắm đó, con ném hết đậu phụ thối của cha lên người bà bác xấu xa rồi."

Giang Thiên Mậu: "..." Ngay cả đậu phụ thối của ông cũng không còn được dung thứ nữa.

Giang Thầm ủ rũ mấy ngày, sụt mất vài cân, nhưng may mà còn trẻ, nền tảng sức khỏe tốt, không bao lâu sau lại tung tăng nhảy nhót như cũ.

Vừa khỏi bệnh, hai người liền đi thi môn hai.

Ngôn Phi nhớ kiếp trước lúc Giang Thầm thi môn hai, ở phần đề-pa ngang dốc đã chết máy một lần, nên bị trừ mười điểm, nhưng lần này Giang Thầm vậy mà lại vượt qua ngay một lần.

Cả hai đều đạt điểm tuyệt đối.

Trước khi thi, Mạnh Hi căng thẳng đến mức chạy vào nhà vệ sinh năm lần, nhưng lúc thi thật lại không hề mắc lỗi, cũng đạt điểm tuyệt đối.

"Cược giữa hai chúng ta lần này e là không phân thắng bại được rồi." Giang Thầm nói.

Ngôn Phi cũng cảm thấy có lẽ thật sự không phân thắng bại được, dù sao điểm dễ mất duy nhất của Giang Thầm cũng đã không còn nữa.

Ngày hôm sau sau khi thi xong môn hai, Giang Thiên Mậu dẫn người tới Hoa Cảnh Uyển xem căn nhà đầu tiên do Ngôn Phi thiết kế sửa sang.

Vì thời gian gấp nên bên phía Thịnh Hoa ưu tiên sắp xếp đội thi công cho Ngôn Phi trước, chỉ cần Ngôn Phi giao việc, bên này sẽ tranh thủ thời gian làm ngay, những thứ như tủ bếp đặt riêng cũng được tăng ca hoàn thành.

Thời điểm này vẫn chưa có khái niệm thiết kế nội thất đồng bộ cho cả căn nhà, toàn bộ hệ thống tủ trong nhà đều được đặt làm theo mẫu do Ngôn Phi vẽ.

Sau khi nhìn thấy phong cách trang trí này, Giang Thiên Mậu vô cùng kinh ngạc, không thể tin nổi nhìn sang Ngôn Phi: "Cái này..." Câu nghi vấn lúc này đã không còn ý nghĩa gì nữa, đây chắc chắn là công trình do Ngôn Phi dẫn người thực hiện.

Phong cách trang trí hiện đại tối giản, cộng thêm vài ý tưởng khéo léo đã hoàn mỹ hóa giải một số vấn đề về bố cục vốn có của căn nhà, nói đơn giản thì kiểu trang trí này khiến người ta sáng mắt lên.

Một căn hộ hơn chín mươi mét vuông thật ra không có quá nhiều không gian để phát huy, nhưng chỉ với một thiết kế đơn giản như vậy cũng đủ để Giang Thiên Mậu hiểu rằng Ngôn Phi quả thực rất có năng lực.

"Không tệ." Giang Thiên Mậu vỗ vai Ngôn Phi, "Cực kỳ không tệ."

Nhân viên thi công của căn nhà này đều do bên Thịnh Hoa tìm, có việc gì Ngôn Phi chỉ cần nói với người phụ trách một tiếng là bên đó sẽ xử lý thỏa đáng, vì thế ở phương diện tiền bạc, Ngôn Phi và Giang Thầm không hề nhúng tay vào, nhưng Ngôn Phi có thể nhận phí thiết kế.

Giang Thiên Mậu không phải người keo kiệt, càng không thể bớt xén tiền của con trai mình, nên khoản phí thiết kế này của Ngôn Phi được trả rất hậu hĩnh.

Đây là khoản tiền đầu tiên Ngôn Phi kiếm được sau khi sống lại.

Ngôn Phi đưa thẻ cho Giang Thầm: "Vốn đầu tư cho cậu."

"Thật sự cho tôi à?" Giang Thầm hỏi.

"Ừm, thật sự cho cậu." Ngôn Phi gật đầu.

Giang Thầm không nói hai lời nhận lấy rồi nhét ngay vào túi quần mình.

Mặc dù biết Giang Thầm không thiếu tiền, nhưng cảm giác đưa tiền cho Giang Thầm lại mang đến cho Ngôn Phi một niềm vui bí mật, có lẽ là di chứng còn sót lại từ việc bị "bao nuôi" ở kiếp trước.

Cậu còn phải tranh thủ kiếm tiền sửa sang lại căn nhà ban đầu cho xong, sau này để Giang Thầm dọn vào ở rồi làm chim hoàng yến của mình.

Trước khi dự án sửa sang ở khu biệt thự bắt đầu, Ngôn Phi, Giang Thầm và Mạnh Hi còn phải đi học môn ba trước đã.

Vẫn là thầy dạy môn hai trước đó, lần trước Ngôn Phi và Giang Thầm mua cho thầy hai cây thuốc lá lại còn để huấn luyện viên xem thành tích, chứng minh rằng bọn họ học rất tốt, nên huấn luyện viên ngầm đồng ý yêu cầu hai ngày mới tới học một lần của hai người.

Lần này học môn ba, Ngôn Phi và Giang Thầm theo học được vài ngày, huấn luyện viên liền phát hiện hai người này học thật sự rất nhanh, rõ ràng là trước đây đã biết lái xe.

Nhưng cũng có chút khác biệt, Giang Thầm biết lái đơn thuần là biết lái, trước đây chắc chắn đã từng đụng vào xe ở nhà, biết lái xe, chỉ cần chỉnh lại một chút động tác theo quy định là lái rất ổn.

Còn Ngôn Phi thì ông lại có chút không hiểu nổi, nhìn mức độ thành thạo trong động tác của cậu, cứ như một tài xế lão luyện đã lái xe nhiều năm, nhưng cậu mới tốt nghiệp cấp ba, mới mười tám tuổi, sao có thể đã lái xe nhiều năm được.

Huấn luyện viên cảm thấy có lẽ mình đã phán đoán sai, Ngôn Phi đơn giản chỉ là thông minh mà thôi.

Dù sao người ta cũng là thủ khoa toàn tỉnh.

Ngôn Phi và Giang Thầm biểu hiện tốt như vậy là vì không muốn ngày nào cũng phải tới học lái xe, nên lại dùng chiêu cũ tặng huấn luyện viên hai cây thuốc lá, mà huấn luyện viên cũng không phải là người cứng nhắc, hai người học tốt như thế thật ra cũng không cần phải xếp hàng cùng một đám người chẳng biết gì để học từ đầu, mỗi lượt chạy nửa tiếng, cả buổi sáng cũng chẳng chạy được mấy lượt.

Nhưng huấn luyện viên vẫn dặn hai người: "Các cậu phải biết rằng, càng là người biết lái xe thì thi bằng lái càng không dễ đậu, bởi vì bọn họ đã hình thành thói quen của riêng mình, có rất nhiều tật xấu nhỏ khó sửa, mà thi cử ấy mà, chỉ cần có một chút không đúng quy chuẩn là xong đời, cho nên trước lúc thi hai cậu nhất định phải tới luyện tập nhiều hơn."

Hai người đều không quá để tâm lời huấn luyện viên nói, về nhà vẫn ai làm việc nấy.

Còn Mạnh Hi lại bắt đầu những ngày tháng khổ sở học lái xe một mình.

Không nhịn được lần thứ tám trăm cảm thán rằng con người quả nhiên không giống nhau.

Ngôn Phi chính là thần.

Loại phàm nhân như cậu dù có cởi giày đuổi theo cũng không thể đuổi kịp.

...

Trong mấy ngày Ngôn Phi và Giang Thầm bận bịu vừa ốm vừa học môn ba, Mạc Bạch Xuyên cũng nằm ở nhà dưỡng bệnh, vốn dĩ đã chẳng còn vấn đề gì lớn nữa rồi, nhưng Nam Thanh nói sẽ mang cơm tới cho anh ta, vậy thì đương nhiên anh ta phải ở trong trạng thái trọng thương chưa lành.

Nhưng...

Nam Thanh đúng là đã nói mỗi ngày sẽ mang cơm tới cho anh ta, cơm cũng đúng là được mang tới, nhưng người mang cơm mỗi ngày lại khác nhau, lúc thì tóc vàng, lúc thì tóc đỏ, lúc thì người trên cánh tay xăm hình đầu lâu...

Dù sao cũng chưa một lần nào là Nam Thanh.

Anh ta còn giả bệnh cái gì nữa chứ.

Mạc Bạch Xuyên dứt khoát bò dậy đi tìm Giang Tư Ninh, ban ngày Giang Tư Ninh phải tới nhà hàng làm thêm, hôm nay làm ca tối, ban ngày chắc chắn ở nhà.

Giang Tư Ninh đăng ký vào một trường cao đẳng, học phí trường dân lập ba năm quá cao, Trần Mỹ Lan hiện giờ không có thu nhập, ở thị trấn cũng không thể tiếp tục sống được nữa, còn phải thuê nhà, hiện tại Trần Mỹ Lan tìm được một công việc bán quần áo trong trung tâm thương mại cho người ta, mỗi tháng kiếm chẳng được bao nhiêu tiền.

Một loạt các khoản chi tiêu cộng với học phí, một học sinh như y hoàn toàn không có khả năng gánh nổi.

Hai người vẫn đứng dưới gốc cây lớn ở đầu ngõ nói chuyện.

Mạc Bạch Xuyên nói nhiều, Giang Tư Ninh nói ít.

"Thật ra người bình thường ấy mà, điều quan trọng nhất trong đời là làm cho bản thân vui vẻ, nếu gặp phải người khiến trong lòng mình khó chịu thì cứ tránh xa người đó một chút, đừng tự tìm phiền phức cho mình."

"Nhưng có những người là không thể tránh được, dù thế nào cũng không tránh khỏi." Giang Tư Ninh cúi mắt nói.

"Trên thế giới này, ngoài người sinh ra nuôi dưỡng cậu và người do cậu sinh ra nuôi dưỡng, là những người cậu không thể né tránh trách nhiệm, thì những người khác đều chỉ là khách qua đường trong đời cậu, chỉ cần cậu muốn, cậu có thể tránh xa bọn họ thật xa."

"Vậy nếu chính là người sinh ra nuôi dưỡng mình thì sao?" Giang Tư Ninh ngẩng đầu nhìn anh ta.

"Trường hợp đó à." Mạc Bạch Xuyên nghĩ ngợi, "Con người không thể lựa chọn nơi mình sinh ra, gặp được cha mẹ tốt là phúc khí cả đời của cậu, ngược lại chỉ có thể nói là cậu số không tốt, chuyện phiền lòng chắc chắn không ít, nhưng cậu phải biết cách khống chế những chuyện phiền lòng đó trong một phạm vi nhất định."

"Ý anh là sao?" Giang Tư Ninh nhíu mày.

"Cậu nhìn nhé, ví dụ căn nhà này của cậu vì dùng điện không đúng cách mà cháy, bất kể là dập được hay cháy sạch, mọi tổn thất đều do cậu gánh chịu, đúng là một chuyện rất phiền lòng, nhưng tổn thất vẫn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát, nhưng nếu vì nhà cậu mà đốt cháy luôn cả những căn nhà xung quanh, cậu nghĩ xem cậu sẽ phải đối mặt với điều gì?"

"Nếu cậu không khống chế ngọn lửa, để nó thiêu rụi cả một vùng thì sao, Tiểu Giang, đời cậu coi như xong rồi."

Mạc Bạch Xuyên vỗ vai y, ý vị sâu xa nói: "Nhà mình bị cháy thì chúng ta lại mua, chỉ là khổ cực hơn chút thôi, nhưng đừng liên lụy người khác."

"Hơn nữa, nhà của mình nếu chú ý nhiều hơn, cũng có thể không cháy được."

Trong khoảng sân hoang phế cách một bức tường, Ngôn Phi đứng dựa sát vào tường, mấy ngày nay cậu vừa điều tra được Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan đang sống ở đâu, nên hôm nay tới xem thử, biết bọn họ ở đâu thì trong lòng cậu sẽ yên tâm hơn.

Không ngờ lại gặp Mạc Bạch Xuyên, mà những lời Mạc Bạch Xuyên nói nghe qua thì chẳng có gì, nhưng nghĩ kỹ lại thì chỗ nào cũng ẩn ý.

Nghe tiếng bước chân Mạc Bạch Xuyên rời đi, Giang Tư Ninh cũng đi xa dần, Ngôn Phi từ trong sân nhỏ đi ra, từ xa bám theo Mạc Bạch Xuyên.

Còn phía sau Ngôn Phi không xa, Giang Thầm cũng đầy nghi hoặc đi theo.

Kỳ nghỉ hè, Ngôn Phi và Giang Thầm cũng không phải lúc nào cũng dính lấy nhau, mỗi người đều có việc riêng, Giang Thầm vì giấc mơ hôm đó nên lo lắng đó là chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, vì vậy muốn phòng ngừa trước, nên điều tra chỗ ở của Giang Tư Ninh và Trần Mỹ Lan, hôm nay tới xem thử, liền nghe được cuộc đối thoại giữa Mạc Bạch Xuyên và Giang Tư Ninh.

Nói thật, những lời Mạc Bạch Xuyên nói khá khó hiểu, nhưng nghiền ngẫm kỹ lại luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Vừa rồi hắn còn thắc mắc hôm nay gặp Giang Tư Ninh sao lại không có cảm giác bực bội như trước, ngay sau đó liền thấy Ngôn Phi xuất hiện ở đây, còn lặng lẽ đi theo sau Mạc Bạch Xuyên.

Giang Thầm dứt khoát cũng đi theo.