Ngôn Phi đút Giang Thầm uống hơn nửa bát nước gừng xong, Giang Thầm lại nói: "Trong miệng nồng mùi quá, tôi muốn uống chút nước lọc."
Ngôn Phi rót cho hắn một cốc nước rồi đút hắn uống hết, Giang Thầm lại nói: "Tôi cảm thấy bụng hơi khó chịu, hay là cậu xoa giúp tôi đi?"
Bụng khó chịu?
Sao lần phát bệnh này lắm chuyện thế?
Đến bụng cũng khó chịu nữa à?
Ngôn Phi nhìn hắn một cái, không nói gì, ngồi xuống bên giường, tay thò vào trong chăn, Giang Thầm nắm lấy tay cậu, vén áo thun lên đặt lên bụng dưới của mình.
Dưới lòng bàn tay là cơ bụng rắn chắc cứng ngắc, sờ vào còn cảm nhận được từng đường nét, Ngôn Phi tượng trưng xoa cho hắn hai cái, rồi lần theo những đường rãnh ấy sờ mấy cái: "Mấy múi thế?"
"Tám múi tiêu chuẩn, có muốn xem không?" Người vừa rồi còn uể oải thiếu sức sống giờ mắt đã sáng rực lên rồi.
Ngôn Phi nheo mắt, vỗ một cái lên tay hắn: "Giang Thầm, học nhanh thật đấy nhỉ."
Giang Thầm cười hì hì: "Có vài chuyện là bản năng của đàn ông, không cần học."
"Cút." Ngôn Phi trừng hắn một cái, "Ý tôi là cậu học Mạc Bạch Xuyên nhanh thật đấy, còn muốn giả bệnh nữa."
"Tôi không giả bệnh." Giang Thầm kéo cậu lại gần mình, "Nhưng chỉ cần cậu ở bên tôi thì tôi thấy dễ chịu."
Câu này của Giang Thầm không phải lời đường mật, mà là lời thật lòng, trong ngực hắn như có một tảng đá lớn đè nặng, vừa khó chịu vừa bức bối, nhưng chỉ cần Ngôn Phi ở đây, hắn có thể bình tĩnh lại.
Ngôn Phi ghé sát lại muốn hôn lên môi hắn một cái, Giang Thầm cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho nụ hôn của Ngôn Phi, đúng lúc ấy ngoài cửa truyền tới tiếng gõ cửa cùng giọng nói của Liễu Phượng: "Giang Thầm, tôi vào nhé."
Động tác của hai người khựng lại, Ngôn Phi đứng dậy đi mở cửa, cửa vừa hé ra một khe nhỏ, Giang Quả chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi ngắn đã chui tọt vào.
Liễu Phượng đứng ngoài cửa nói: "Tối nay tôi có việc không về, Quả Quả ngủ với cậu một đêm."
"Tôi không ngủ với nó đâu." Giang Thầm cũng chẳng còn quan tâm mình có khó chịu hay không nữa, bật ngồi dậy, "Mau dẫn con trai bà đi đi."
"Quả Quả nghe lời anh nhé, mẹ đi đây, yêu con nha."
"Mẹ ơi, con cũng yêu mẹ, tạm biệt."
Giang Thầm: "......"
Ngôn Phi: "......"
Giang Quả ôm con gấu bông của mình tự trèo lên giường của Giang Thầm, bước qua người anh trai rồi nằm xuống giữa giường: "Em tắm rồi đó."
"......" Giang Thầm trừng mắt nhìn nó, "Anh không ngủ với em đâu, em về phòng mình mà ngủ."
"Em không muốn, em sợ." Giang Quả hùng hồn nói.
"Bình thường em vẫn ngủ một mình một phòng mà." Giang Thầm cạn lời.
"Nhưng cha mẹ ngủ ở phòng bên cạnh em mà." Giang Quả nghiêng cái đầu nhỏ, "Cha đi công tác, mẹ không ở nhà, em không muốn ở một mình, em muốn ngủ với... anh Tiểu Ngôn."
"Anh Tiểu Ngôn, hay là anh sang phòng em ngủ đi, trong phòng em còn có Ultraman nữa đó." Giang Quả bắt đầu dụ dỗ Ngôn Phi.
Ngôn Phi xoa đầu Giang Quả, còn chưa kịp nói gì thì bên này Giang Thầm đã cười lạnh một tiếng: "Người của anh mà muốn ngủ với em, nằm mơ đi."
Ngôn Phi liếc hắn một cái, Giang Thầm quay đầu đi, lười để ý tới cái đứa phiền phức này.
Nhưng Giang Quả mà không phiền thì không gọi là đồ phiền phức nữa rồi.
"Anh, anh khó chịu chỗ nào, em thổi phù phù cho anh nhé..."
"Anh, anh có muốn uống nước không, em rót nước cho anh uống."
"Anh, em có giấu kẹo nè, anh có muốn ăn không?"
"Anh..."
"Anh..."
......
Hết tiếng này đến tiếng khác, phiền chết đi được.
Ngôn Phi nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn của Giang Thầm, bật cười cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm.
Lúc tắm rửa, khó tránh khỏi nhớ tới chuyện xảy ra ban ngày, vừa nghĩ đến Trần Mỹ Lan là Ngôn Phi lại thấy bực bội.
Mạc Bạch Xuyên và Giang Tư Ninh hẳn là rất thân thiết, còn con người Mạc Bạch Xuyên này... Ngôn Phi cảm thấy cậu nên tìm cơ hội nói chuyện riêng với anh ta một lần.
Tắm xong đi ra, Ngôn Phi thấy Giang Quả đã cưỡi nửa người lên người Giang Thầm: "Tiểu Thầm, anh để ý đến em một chút đi mà, em kể chuyện dỗ anh ngủ nha."
"Cút cút cút..." Giang Thầm bị làm phiền đến hết cách rồi, nhìn thấy Ngôn Phi đi ra mới như nhìn thấy cứu tinh, "Cậu mau mang nó đi đi, phiền chết mất, tôi thật không hiểu nổi trên đời sao lại tồn tại loài sinh vật gọi là trẻ con nữa?"
Ngôn Phi bế Giang Quả từ trên người Giang Thầm xuống rồi ôm vào lòng, Giang Quả lập tức ôm lấy cổ cậu: "Anh Tiểu Ngôn, người em có thơm không? Em dùng sữa tắm mùi sữa đó, anh sờ thử đi, da em mịn lắm, còn mịn hơn da Tiểu Thầm nhiều."
Ngôn Phi sờ cánh tay nó một cái, làn da trẻ con đúng là như trứng gà mới bóc vỏ, vừa mịn vừa mềm, khiến người ta phải ghen tị.
"Anh của em là thịt hun khói lâu năm rồi, vẫn là Quả Quả non mềm hơn."
Giang Quả vui vẻ cười khanh khách.
"Cười cái gì mà cười, cho em vào nồi luộc luôn bây giờ." Giang Thầm chống người ngồi dậy, đưa cánh tay mình tới trước mặt Ngôn Phi, "Nào, cậu sờ thử đi, sờ thử xem, xem cánh tay của thiếu niên mười tám tuổi có non không, còn thịt hun khói lâu năm nữa chứ, thịt hun khói lâu năm mà có cảm giác thế này à?"
Giang Quả tò mò đưa tay sờ cánh tay nhỏ rắn chắc của anh mình, rồi lại sờ cánh tay nhỏ mềm mềm của bản thân, rút ra một kết luận: "Tiểu Thầm, anh cứng quá à."
Trong phòng rơi vào yên lặng, tiếp đó là tiếng cười không nhịn được của Ngôn Phi.
Mặt già của Giang Thầm đỏ lên, vừa ngẩng đầu đã đúng lúc chạm phải đôi mắt mang theo ý cười nhàn nhạt của Ngôn Phi, trong khoảnh khắc hai người nhìn nhau này, cả hai đều nhìn thấu chút tâm tư nhỏ trong lòng đối phương.
Lúc này Giang Thầm hận không thể ném Giang Quả ra ngoài, hắn đã ấp ủ nửa ngày trời, nghĩ rằng tối nay kiểu gì Ngôn Phi cũng sẽ ngoan ngoãn chiều theo hắn một lần, giờ thì hay rồi, vô duyên vô cớ lại có thêm một bóng đèn.
Ngôn Phi đưa tay tắt đèn, vỗ vỗ lên người Giang Quả: "Quả Quả, ngủ thôi."
Ban ngày Giang Quả chơi cả ngày, lại thêm chuyện Trần Mỹ Lan tới nhà quậy phá khiến cậu bé buổi trưa không ngủ, nên bây giờ vừa nói ngủ là ngủ mất.
Trong phòng ngoài tiếng hít thở nhè nhẹ thì rất yên tĩnh, Ngôn Phi không ngủ được, nhắm mắt nằm đó suy nghĩ.
Kiếp trước cuối cùng Trần Mỹ Lan đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần, sau đó lại trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần, mà ngày bà ta trốn ra đúng lúc là ngày Quả Quả chết đuối.
Mặc dù lúc tức giận Liễu Phượng sẽ mắng Trần Mỹ Lan là mụ điên thần kinh, nhưng trên thực tế Trần Mỹ Lan hẳn không có bệnh tâm thần gì.
Vậy nên, kiếp trước Giang Thầm đã làm cách nào đưa Trần Mỹ Lan vào bệnh viện tâm thần?
Khi đó Giang Thầm chắc chắn không ngờ có một ngày Trần Mỹ Lan sẽ trốn khỏi bệnh viện tâm thần, còn ác độc đến mức đi hại Quả Quả.
Đương nhiên, năm đó Trần Mỹ Lan cũng là bị Giang Thầm dồn đến đường cùng nên cuối cùng mới định cá chết lưới rách, Trần Mỹ Lan hiện tại đương nhiên vẫn chưa đến mức đó, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, nói không chừng lại sẽ giống như kiếp trước.
Con người, đôi khi không thể quá lương thiện.
Giữa mày Ngôn Phi thoáng hiện một tia lệ khí, có cách nào giải quyết một lần là xong không?
Nệm giường bên cạnh khẽ động, Ngôn Phi vừa nghiêng đầu đã bị người ta từ phía sau ôm vào lòng, cằm Giang Thầm tựa lên cổ cậu rồi hôn lên môi cậu.
Trong bóng tối hắn không nhìn thấy Ngôn Phi, ở giữa còn có Giang Quả ngăn cách, trong lòng luôn cảm thấy trống trải không yên, hắn phải ôm người mới thấy an tâm.
Hai người đều không dám có động tác quá lớn, cẩn thận quấn quýt hôn nhau một hồi lâu, hôn đến mức dục hỏa cũng bị khơi lên.
Giang Thầm đưa tay nắm lấy tay Ngôn Phi, Ngôn Phi nhỏ giọng nói: "Cậu biết chừng mực chút đi, Quả Quả còn ở đây đấy."
"Đưa nó về phòng nó." Giang Thầm ngồi dậy định bế Giang Quả, lại bị Ngôn Phi nắm lấy cổ tay.
Giang Thầm quay đầu lại, Ngôn Phi chỉ chỉ về phía phòng tắm.
Giang Quả ngủ say như chết, còn hai ông anh thì lén lút xuống giường đi vào phòng tắm rồi khóa trái cửa.
Hai người đều đang tuổi trẻ khí thịnh, mới xác nhận tình cảm chưa được bao lâu, lại từng có trải nghiệm thân mật với nhau, sao có thể nhịn được nhiều ngày không chạm vào đối phương, lúc này cũng coi như củi khô gặp lửa, đặc biệt nóng bỏng.
Sau khi kết thúc, Ngôn Phi ngồi trên bệ rửa mặt, lưng tựa vào gương, cả người đều lười biếng.
Giang Thầm ngồi xổm dưới đất dọn đống khăn giấy vương vãi, Ngôn Phi nhìn vết đỏ trên tấm lưng trần của Giang Thầm, giơ chân đá hắn một cái, Giang Thầm ngẩng đầu: "Sao thế?"
Ngôn Phi nhìn Giang Thầm nói: "Muốn hôn một cái."
Người có hàng mày đôi mắt thanh tú lúc nói chuyện mang theo vẻ lười biếng sau cuộc h**n **, sự lạnh lùng xa cách khiến người lạ chớ lại gần thường ngày chẳng những không thu liễm mà còn rõ hơn rất nhiều, nhưng chính dáng vẻ ấy lại khiến Giang Thầm thích vô cùng.
Giang Thầm đứng dậy đi tới, giam cậu trong vòng tay rồi cúi xuống hôn.
Nụ hôn lúc này của Giang Thầm không còn vội vàng như khi nãy, mà mang theo ý vị dỗ dành, nhẹ nhàng dịu dàng, dịu dàng triền miên như mưa xuân gió hạ, Ngôn Phi rất thích cảm giác này.