Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 67: Chị Phượng đau cả mắt

Cảnh sát tìm hiểu quá trình sự việc xảy ra, lúc này Trần Mỹ Lan cũng không gây rối nữa, sụt sùi khóc nhỏ, bày ra dáng vẻ bị oan ức.

Liễu Phượng đâu thèm quan tâm bà ta có khóc hay không, trực tiếp nói với cảnh sát: "Bà ta xông vào nhà dân trái phép, có ý định cướp của giết người, tôi muốn kiện bà ta."

Trần Mỹ Lan đột ngột ngẩng đầu, trợn tròn mắt: "Ai cướp của? Ai giết người?"

Liễu Phượng chỉ vào đám người vây xem: "Mọi người đều nhìn thấy rồi, bà trèo tường nhà tôi, còn hô hào muốn giết tôi, đây chẳng phải là mưu sát sao?"

"Đồng chí cảnh sát, anh không nhìn thấy tình hình lúc nãy đâu, bà ta giống như xác sống vậy, bám trên tường nhà tôi, dọa con trai tôi khóc oa oa, thời buổi nào rồi mà giữa ban ngày ban mặt còn có người xông vào nhà giết người, nếu không phải các anh tới kịp, hôm nay còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đâu." Liễu Phượng tiếp tục nói.

"Liễu Phượng, cô đừng có ăn nói hàm hồ." Trần Mỹ Lan chẳng còn tâm trí đâu mà khóc nữa, lao lên định đánh Liễu Phượng, cảnh sát định tiến lên ngăn lại, nhưng người Trần Mỹ Lan toàn là nước canh đậu phụ thối, mùi hôi xộc lên khiến người ta buồn nôn, may mà Giang Tư Ninh kịp thời kéo bà ta lại.

Trần Mỹ Lan chỉ vào Liễu Phượng gào lên: "Là Giang Thầm ra tay đánh người trước, đồng chí cảnh sát, tôi muốn kiện Giang Thầm đánh người, nhìn vết thương trên người con trai tôi với cả mặt tôi đi, đều là do nhà bọn họ đánh đấy."

"Phi." Liễu Phượng nhổ một ngụm nước bọt, "Bà còn muốn giết người, chẳng lẽ không cho chúng tôi tự vệ à? Hay là đưa đầu qua cho bà chém nhé?"

"Cô bớt vu khống đi, ai muốn giết cô hả?" Trần Mỹ Lan sốt ruột.

"Bà, chính là bà muốn giết tôi." Liễu Phượng chỉ vào những người xung quanh, "Bọn họ đều nghe thấy cả rồi."

Người vây xem đều là hàng xóm, bình thường Giang Quả vẫn chơi với con cái nhà bọn họ, ai cũng quen biết nhau, lúc này cũng rất nhiệt tình lên tiếng: "Vừa rồi đáng sợ lắm luôn, người phụ nữ này cứ trèo lên đầu tường nhà người ta không chịu xuống, trong nhà còn có trẻ con nữa, ai mà chẳng sợ chứ."

Cảnh sát nhìn vết thương trên người mấy người, đều chỉ là vết thương ngoài da, không quá nghiêm trọng, nhưng vấn đề mấu chốt bây giờ là Liễu Phượng một mực khẳng định Trần Mỹ Lan muốn xông vào nhà làm hại người khác, cho nên chỉ cần Liễu Phượng không chịu đổi lời, Trần Mỹ Lan sẽ phải vào đồn thêm một lần nữa.

Giang Tư Ninh đi tới trước mặt Liễu Phượng, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Thím hai, mẹ cháu bà ấy..." Giang Tư Ninh mới nói được nửa câu, những lời phía sau thế nào cũng không thốt ra nổi, bàn tay buông bên người siết chặt, móng tay bấm sâu vào da thịt.

"Thím, thím có thể, có thể..."

Thấy dáng vẻ lắp ba lắp bắp, xấu hổ đến mức không nói nổi thành lời của Giang Tư Ninh, Liễu Phượng cũng không nỡ, nếu hôm nay chỉ có một m*nh tr*n Mỹ Lan thì thế nào bà cũng phải cho bà ta đẹp mặt, nhưng Giang Tư Ninh vẫn chỉ là một đứa trẻ, có người mẹ như vậy đúng là xui xẻo tám đời.

"Được rồi, đừng nói nữa." Liễu Phượng phất tay, bực bội nói, "Mau đưa mẹ cháu đi đi, trông chừng bà ta cho kỹ, đừng để bà ta chạy lung tung ra ngoài phát điên nữa, đầu óc có bệnh."

"Cảm ơn thím hai." Giang Tư Ninh thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn về phía cảnh sát.

Chuyện lớn cũng chưa xảy ra, Liễu Phượng đã không truy cứu, cảnh sát đương nhiên cũng không muốn làm mâu thuẫn thêm căng thẳng, dặn dò Trần Mỹ Lan mấy câu rồi để hai mẹ con bọn họ rời đi.

Lúc này Trần Mỹ Lan cũng thành thật hẳn, không mắng chửi cũng không đánh người nữa, thấy tình hình có lợi thì dừng lại, theo Giang Tư Ninh đi mất.

Chỉ là trước khi đi còn hung hăng trừng Liễu Phượng một cái, Liễu Phượng lập tức lớn tiếng nói: "Đồng chí cảnh sát, các anh nhìn cho kỹ nhé, nếu người nhà họ Giang chúng tôi xảy ra chuyện gì thì các anh cũng không cần điều tra đâu, cứ trực tiếp đi tìm mụ điên này là được, chắc chắn là bà ta làm."

Trần Mỹ Lan định quay đầu lại chửi, nhưng bị Giang Tư Ninh dùng sức kéo mạnh cánh tay lôi đi.

Liễu Phượng nhổ một ngụm nước bọt, rồi đổi sang vẻ mặt tươi cười cảm ơn các đồng chí cảnh sát.

Ngôn Phi nghe thấy Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh đã đi rồi, đưa tay sờ mặt Giang Thầm: "Đỡ hơn chưa?"

"Chưa đỡ." Giang Thầm lắc đầu, "Tôi chóng mặt, khó chịu lắm..."

Ngôn Phi vội đỡ hắn đi vào trong nhà, Nam Thanh đi tới nói: "Vết thương của Mạc Bạch Xuyên hơi nứt ra rồi, tôi đưa cậu ấy tới bệnh viện một chuyến."

"Nghiêm trọng không?" Ngôn Phi hỏi.

"Chắc là không có vấn đề gì lớn đâu, không chảy máu, nhưng để an toàn thì tôi vẫn đưa cậu ấy đi kiểm tra một chút."

"Bọn tôi đi cùng anh." Giang Thầm nói.

Nam Thanh: "Không cần, không cần đâu, tôi thấy sắc mặt cậu cũng không tốt lắm, nghỉ ngơi đi, tới bệnh viện có chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho mọi người."

Giang Thầm gọi điện cho tài xế trong nhà bảo ông ấy tới đón Nam Thanh và Mạc Bạch Xuyên đưa đến bệnh viện.

Mọi người trong nhà đều giải tán, mọi thứ cũng yên tĩnh trở lại, người giúp việc đi rửa cổng lớn, mùi đậu phụ thối thực sự quá khó ngửi.

Nam Thanh và Mạc Bạch Xuyên tới bệnh viện tìm bác sĩ kiểm tra lại một lần nữa, may mà không có vấn đề gì lớn, bác sĩ mắng Mạc Bạch Xuyên một trận rồi dặn anh ta mấy ngày tới phải cẩn thận với vết thương, không được làm việc quá sức.

Rời khỏi bệnh viện, tài xế nhà họ Giang vẫn đợi ở đó, đưa Nam Thanh và Mạc Bạch Xuyên cùng tới căn phòng thuê của Mạc Bạch Xuyên.

Tầng hai của một khu nhà dân cũ kỹ, căn hộ nhỏ hơn năm mươi mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, bên trong bày biện rất đơn giản.

"Cậu sống một mình à?" Nam Thanh đi một vòng trong phòng.

"Tất nhiên là sống một mình rồi, chứ còn sống với ai được nữa." Mạc Bạch Xuyên nằm phịch xuống giường, thở ra một hơi thật dài, "Đúng là ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình, nằm trong bệnh viện khó chịu quá đi mất."

Nam Thanh ngậm điếu thuốc bước vào bếp nhìn quanh một lượt, bếp ga vừa nhìn đã biết nhiều năm không dùng tới, còn chưa lắp gas, bên cạnh có một bếp từ, xem ra bình thường đều dùng cái này để giải quyết chuyện ăn uống.

Sống đúng là quá qua loa.

"Cậu cũng không sợ chết đói à." Nam Thanh quay lại dựa vào khung cửa phòng ngủ nói.

"Sắp khai giảng rồi, tôi cũng chẳng ở đây được mấy ngày nữa, thuê chỗ này vì rẻ, với lại ngày thường nghỉ học cũng có chỗ để về."

"Được thôi, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi về trước đây." Nam Thanh đứng thẳng người lên rồi đi ra ngoài.

"Ê..." Mạc Bạch Xuyên vội chống người ngồi dậy, "Cậu đi luôn thế à, không có việc gì thì ngồi nói chuyện vài câu đi."

"Không hợp nhau thì nửa chữ cũng là thừa." Nam Thanh quay lưng về phía anh ta phất phất tay, "Hai ngày tới cậu không cần nấu nướng nữa đâu, tôi sẽ mang cơm qua cho cậu."

"Thật à?" Mắt Mạc Bạch Xuyên sáng lên, "Này, Nam tổng..."

Tiếng đóng cửa "rầm" cắt ngang những lời phía sau của Mạc Bạch Xuyên, người này quả nhiên vẫn dứt khoát gọn gàng như trước.

Nhưng ngoài lạnh trong nóng, vậy mà còn mang cơm cho anh ta.

Quả nhiên Nam Thanh lúc còn trẻ thú vị hơn nhiều.

Mạc Bạch Xuyên nằm trên giường suy nghĩ rất lâu, lại ngủ thêm một giấc, đến lúc hoàng hôn tỉnh dậy, uống mấy ngụm nước lạnh rồi cầm chìa khóa ra ngoài.

Ra khỏi khu nhà nơi anh ta ở, đi qua hai ngã tư là một khu nhà cấp thấp, nhà cửa đều khá cũ nát, vài năm nữa chắc sẽ phải giải tỏa.

Anh ta đi xuyên qua con hẻm nhỏ, tới dưới một gốc cây lớn rồi ngồi xổm xuống, lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Một lúc sau, Giang Tư Ninh xuất hiện ở đầu hẻm.

Nhìn thấy anh ta, Giang Tư Ninh cũng không bất ngờ, đi tới đứng trước mặt anh ta: "Sao anh biết tôi sống ở đây?"

"Tôi là cảnh sát nhân dân tương lai."

Giang Tư Ninh nhìn anh ta, thản nhiên nói: "Hôm nay tôi thấy anh ở cùng với Giang Thầm và Ngôn Phi, vậy nên bây giờ các anh là bạn bè à?"

"Đúng." Mạc Bạch Xuyên gật đầu.

"Ừ." Giang Tư Ninh tự giễu cười một tiếng, "Nếu anh đã làm bạn với bọn họ rồi, còn tới tìm tôi làm gì? Muốn giúp bọn họ đánh tôi một trận để xả giận à?"

Mạc Bạch Xuyên nhướng mày, đúng là thanh niên mười bảy mười tám tuổi, bệnh tuổi mới lớn nặng thật.

"Cậu có từng xem tôi là bạn không?" Mạc Bạch Xuyên đứng dậy, nhẹ nhàng duỗi người một chút, ngồi xổm lâu làm vết thương của anh ta đau nhức.

"Trước đây có, nhưng bây giờ chúng ta không còn là bạn nữa." Giang Tư Ninh cụp mắt xuống, "Tôi cũng không cần bạn bè."

"Vậy à." Mạc Bạch Xuyên rút một điếu thuốc ngậm vào miệng, "Nếu trước đây cậu từng xem tôi là bạn, vậy tôi muốn hỏi cậu một câu, từ khi chúng ta quen nhau tới giờ, cậu có từng chủ động gọi điện cho tôi lần nào chưa? Có từng chủ động hẹn tôi lần nào chưa? Có từng chủ động quan tâm tôi chưa?"

"Nếu tôi không chủ động tìm cậu, e là cậu cũng chẳng nhớ mình có một người bạn như tôi đâu nhỉ?"

"Tôi..." Giang Tư Ninh đột ngột ngẩng đầu nhìn anh ta.

Mạc Bạch Xuyên ngắt lời y: "Tôi bị thương nằm viện hơn nửa tháng, cậu biết không? Hôm nay tôi can ngăn đánh nhau làm vết thương bị kéo rách, cậu biết không? Chỉ cần cậu thật sự quan tâm tới người bạn là tôi đây thì cũng chẳng đến mức cái gì cũng không biết."

"Cậu chẳng phải hỏi tôi có phải là bạn của Giang Thầm và Ngôn Phi hay không sao? Bọn họ nhìn thấy tôi bị thương trên tivi, còn đặc biệt tới bệnh viện thăm tôi, với tôi mà nói, những người như vậy chính là bạn bè."

Giang Tư Ninh nhìn anh ta, môi mím chặt.

"Giang Tư Ninh, bạn bè là phải có qua có lại, tôi quan tâm cậu thì cậu quan tâm tôi, tôi có chuyện vui sẽ chia sẻ với cậu, cậu có chuyện vui cũng sẽ nói với tôi, cậu gặp khó khăn tìm tôi giúp đỡ, tôi gặp trắc trở thì cậu giúp tôi vượt qua, như vậy mới gọi là bạn bè, là hai chiều, là qua lại lẫn nhau, hiểu không?"

Giang Tư Ninh vẫn không nói gì, cũng chẳng biết đang nghĩ gì.

"Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa." Mạc Bạch Xuyên vỗ vai y, "Mẹ cậu thế nào rồi?"

"Vẫn vậy thôi." Nhắc tới Trần Mỹ Lan, Giang Tư Ninh giống như một con nhím xù lông, lộ ra những chiếc gai sắc nhọn của mình.

"Thật ra từ 'cha mẹ' không hoàn toàn là một từ mang nghĩa tốt đẹp." Mạc Bạch Xuyên đột nhiên nói.

Giang Tư Ninh trừng mắt nhìn anh ta, cảnh giác hỏi: "Anh muốn nói gì?"

"Tôi không muốn nói gì cả, chỉ là tán gẫu thôi mà, bọn tôi làm cảnh sát, nhìn thấy quá nhiều chuyện đời ấm lạnh, nên có chút cảm khái thôi."

"Anh còn chưa làm cảnh sát mà." Giang Tư Ninh không nhịn được lên tiếng chê bai.

"Ha, bây giờ tôi chưa làm, nhưng sau này tôi sẽ làm mà." Mạc Bạch Xuyên tựa lưng vào thân cây, "Có những bậc cha mẹ đối xử không tốt với con cái một cách công khai, bạo hành gia đình, chửi mắng, thậm chí còn có những chuyện bẩn thỉu hơn thế, có những bậc cha mẹ đối xử với con cái rất tốt nhưng lại tạo cho con cái quá nhiều áp lực, ép con cái đến mức nhảy lầu uống thuốc, còn có những bậc cha mẹ luôn làm những chuyện gây hại cho sự ổn định của xã hội, nhưng lại dốc hết lòng hết dạ với con cái mình..."

"Trên đời có muôn hình vạn trạng con người, có người tốt có người xấu, cha mẹ cũng có muôn hình vạn trạng, cũng có người tốt có người xấu."

"Không biết anh muốn nói gì." Giang Tư Ninh quay người, đưa lưng về phía Mạc Bạch Xuyên, nhưng cũng không rời đi.

Mạc Bạch Xuyên thở dài, đổi cách nói khác: "Cậu từng thấy những đứa trẻ lăn lộn ăn vạ trong trung tâm thương mại đòi mua kẹo chưa? Chỉ cần không mua cho nó là nó sẽ khóc lóc làm loạn không ngừng, khiến người ta thấy rất phiền, dỗ thế nào cũng không được, có cảm giác bất lực."

"Có người không chịu nổi trẻ con khóc nên thỏa hiệp mua kẹo cho nó, đứa trẻ học khôn rồi, sau này hễ muốn đạt được mục đích gì là lại khóc lóc ăn vạ."

"Nhưng có người không ăn cái trò ấy, không phải muốn khóc sao, vậy thì cứ khóc đi, khóc đến trời đất hoang tàn cũng thế thôi, đã nói không mua cho thì sẽ không mua cho."

"Thật ra đứa trẻ không được ăn kẹo cũng chẳng mất mát gì cả."

"Tôi có con đâu, anh nói với tôi mấy chuyện này làm gì?" Giang Tư Ninh buồn bực nói.

"Một số lúc tôi cảm thấy đối xử với cha mẹ cũng giống như đối xử với con cái vậy, tại sao không cho trẻ con ăn kẹo? Bởi vì ăn quá nhiều kẹo không tốt cho sức khỏe của nó."

Giang Tư Ninh không biết là đã hiểu ẩn ý trong lời Mạc Bạch Xuyên hay chưa, cuối cùng chỉ khẽ nói: "Mẹ tôi đối xử với tôi rất tốt, bà ấy là mẹ tôi."

Mạc Bạch Xuyên nhìn bóng lưng gầy gò của thiếu niên trước mắt, nghĩ tới người đàn ông âm u lạnh lùng của nhiều năm sau.

Mạc Bạch Xuyên lại vỗ vai Giang Tư Ninh: "Tôi đi trước đây, hôm nào tới chỗ tôi chơi, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi." Tiết học chính trị tư tưởng hôm nay tạm đến đây thôi, chuyện này phải từ từ từng bước một.

Giang Tư Ninh đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng lưng Mạc Bạch Xuyên rời đi, rõ ràng biết hiện giờ anh ta là bạn của Giang Thầm và Ngôn Phi, nhưng cậu cũng không có cách nào thật sự tuyệt giao với Mạc Bạch Xuyên.

Bởi vì đây là lần đầu tiên có người dạy cậu ý nghĩa của tình bạn.

......

Giang Thầm nói mình khó chịu nên cứ nằm trên giường từ đó đến tận tối, vẻ mặt vẫn ủ rũ không có tinh thần.

Liễu Phượng bảo người giúp việc nấu một bát nước gừng đường mang lên, thấy Giang Thầm như vậy thì có chút không yên tâm, kéo Ngôn Phi sang một bên nhỏ giọng nói: "Có cần tới bệnh viện không? Trước đây cũng đâu có thế này, lúc phát bệnh còn băm thịt hăng lắm mà."

"Không sao đâu, giao cho cháu đi." Ngôn Phi nhận lấy bát nước gừng đường đưa cho Giang Thầm.

Giang Thầm lắc đầu: "Tay tôi không có sức, hay là cậu đút cho tôi đi."

Ngôn Phi nhíu mày, câu này hình như cậu đã nghe ở đâu rồi thì phải.

Ngôn Phi không nghĩ nhiều, cầm thìa đút cho hắn uống.

Liễu Phượng nhìn Ngôn Phi một cái, lại nhìn Giang Thầm một cái, đột nhiên cảm thấy mắt mình hơi đau, trước đây không biết thì còn đỡ, bây giờ biết được một bí mật rồi, nhìn hai người thế nào cũng thấy kỳ kỳ.

Bà có hơi không tiếp nhận nổi.

Nếu không phải hai đứa này lớn lên khá đẹp mắt, đổi thành người khác chắc bà đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn.

Bà còn không tiếp nhận nổi, nếu lão Giang mà biết chuyện này, có khi nào tức đến phát bệnh tim không nhỉ?

Liễu Phượng ba bước lại ngoái đầu một lần rời khỏi phòng ngủ của Giang Thầm, không được, bà phải thay đổi tư tưởng lạc hậu của mình mới được.

Liễu Phượng trở về phòng ngủ gọi điện cho bạn cùng phòng thời đại học, vòng vo hỏi: "Cậu thấy con trai thích con trai thì có chấp nhận được không?"

Đầu dây bên kia kích động hét lên một tiếng: "Cậu bây giờ cũng bắt đầu đọc đam mỹ rồi à?"

"Cái gì cơ?" Liễu Phượng nhíu mày, "Mỹ gì?"

"Nhìn cậu kìa, sinh con xong là không theo kịp xu hướng thời đại nữa rồi." Bạn cùng phòng hưng phấn nói, "Tới đây đi, tớ cho cậu xem ít đồ hay ho."

Liễu Phượng: "......" Giọng điệu nham nhở này là muốn làm gì đây?

......