Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao
Chương 66: Tương lai chỉ thuộc về hai chúng ta.
Rất nhanh taxi đã tới cổng khu dân cư, mấy người xuống xe đi về phía nhà họ Giang, theo khoảng cách ngày càng gần, bọn họ nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ.
"Liễu Phượng, đồ đàn bà đê tiện, tôi biết là chuyện tốt cô làm, đừng có chối."
Trần Mỹ Lan đứng ngoài sân nhà họ Giang, dùng sức đập cửa, lớn tiếng gào thét.
"Tôi rốt cuộc đã làm gì?" Liễu Phượng đứng trong sân, vẻ mặt đầy khó hiểu, "Bà phát điên ở đây nửa ngày rồi, bà có thể nói rõ chuyện được không? Tôi rốt cuộc đã làm chuyện trời đất không dung gì mà khiến bà tức giận như vậy?"
"Cô làm gì trong lòng cô tự rõ." Trần Mỹ Lan hung hăng trừng bà, "Đồ không biết xấu hổ, hại tôi không sống nổi ở thị trấn nữa, lòng dạ cô sao lại độc ác như vậy chứ?"
"Tôi hại bà không sống nổi ở thị trấn nữa?" Đầu óc Liễu Phượng xoay chuyển thật nhanh, không biết nhân tài nào làm chuyện tốt đây.
"Tại sao bà không sống nổi ở thị trấn nữa?" Liễu Phượng đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, "Không phải bà đi quyến rũ đàn ông ở thị trấn đấy chứ?"
Liễu Phượng vừa nói vừa cười: "Chắc là không thể đâu, với gương mặt này của bà thì cũng quyến rũ nổi ai chứ..."
Liễu Phượng vốn chỉ cố ý chọc ghẹo Trần Mỹ Lan, không ngờ lại đúng ngay chỗ đau của bà ta, Trần Mỹ Lan càng phát điên hơn, vừa đập cửa vừa gào lên: "Đồ đàn bà độc ác, cô cút ra đây cho tôi."
Liễu Phượng lùi về sau hai bước, giả vờ sợ hãi nói: "Bà cẩn thận đấy nhé, lỡ không cẩn thận đập hỏng cửa nhà tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy, bà như vậy gọi là xông vào nhà dân trái phép, phải ngồi tù đấy."
"*********" Những lời chửi rủa của Trần Mỹ Lan đã bắt đầu trở nên vô cùng khó nghe, còn lôi đủ loại bộ phận cơ thể người ra để mắng.
Phía xa, Ngôn Phi và Giang Thầm mấy người dừng bước.
Giang Thầm nhíu mày: "Trần Mỹ Lan không phải cho rằng chuyện lần trước là do mẹ Giang Quả làm đấy chứ?"
Ngôn Phi nói: "Chắc là vậy rồi." Dù sao Trần Mỹ Lan và Liễu Phượng vẫn luôn không ưa nhau, hơn nữa chuyện lần trước lại là những chuyện rất mất mặt, quả thật rất giống việc Liễu Phượng có thể làm ra.
"Giờ sao đây?" Nam Thanh nhìn Giang Thầm, "Hay lên đánh bà ta một trận?"
"Hê." Mạc Bạch Xuyên cạn lời, "Trước mặt cảnh sát mà cậu vẫn ngông thế à?"
"Cậu thì là cảnh sát cái gì chứ, một lớn một nhỏ đều là nhóc con, đến lúc đó có thi đậu được hay không còn chưa biết đâu." Nam Thanh châm chọc anh ta.
Mạc Bạch Xuyên: "......" Cái miệng này đúng là độc thật, chẳng mong hắn ta được điều gì tốt đẹp.
Bên này, Liễu Phượng không biết moi đâu ra một nắm hạt dưa vừa ăn vừa hóng chuyện hỏi Trần Mỹ Lan: "Ê, kể tôi nghe xem nào, rốt cuộc bà gặp chuyện gì vậy, nói ra để tôi vui vẻ một chút."
"Liễu Phượng, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ..." Trần Mỹ Lan như phát điên đập mạnh vào cánh cổng sắt, nhưng Liễu Phượng đã khóa từ bên trong nên bà ta căn bản không mở được, thế là quay người chạy tới hàng rào, định trực tiếp trèo qua hàng rào vào trong.
Liễu Phượng thấy bà ta điên đến mức này thì giật mình, vội vàng mò từ sau cánh cửa ra một cây gậy bóng chày: "Trần Mỹ Lan, tôi cảnh cáo bà đấy nhé, tôi là cao thủ taekwondo đấy..."
"Dì ơi, mau mau mau, báo cảnh sát đi, có người xông vào nhà dân trái phép, không đúng, là có kẻ điên xông vào nhà dân trái phép..."
"Không được vào bắt nạt mẹ cháu." Giang Quả đột nhiên từ trong nhà chạy ra, chắn trước người Liễu Phượng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Trần Mỹ Lan đang định trèo tường vào.
"Ôi trời ơi, tổ tông của tôi ơi, mau vào nhà đi."
"Không, con là đàn ông, con phải bảo vệ mẹ."
......
"Người phụ nữ này có phải đầu óc không bình thường không?" Nam Thanh nhìn người phụ nữ điên đến mức trèo tường, thật sự không thể hiểu nổi.
"Chắc bị giam ở đồn lâu quá nên phát điên rồi, ra ngoài chỉ nghĩ đến chuyện trả thù thôi." Mạc Bạch Xuyên nhíu mày, "Lúc tôi tới đây đã nhắn tin cho Giang Tư Ninh rồi, chắc cậu ta sắp tới."
Nam Thanh nheo mắt nhìn anh ta: "Tôi lại quên mất, Giang Tư Ninh là bạn cậu mà, đạo khác không cùng mưu cầu, phiền cậu sau này tránh xa bọn tôi một chút."
"Tôi..." Chưa đợi Mạc Bạch Xuyên nói hết, đã thấy phía không xa Giang Tư Ninh thở hổn hển chạy tới, "Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?"
Giang Tư Ninh từ phía sau ôm lấy Trần Mỹ Lan định bế bà xuống khỏi hàng rào, nhưng Trần Mỹ Lan điên cuồng vặn vẹo người: "Đừng quản mẹ, mẹ muốn giết nó, đều là do nó hại mẹ."
"Nếu con là con trai mẹ thì đi giết người đàn bà này cho mẹ, con hồ ly tinh này, người đàn bà độc ác này."
"Chính nó khiến mẹ không sống nổi nữa..."
"Mẹ, mẹ xuống trước đi, có gì từ từ nói..." Giang Tư Ninh bị Trần Mỹ Lan đang nổi cơn thịnh nộ đạp một cái ngã xuống đất, rồi lại bò dậy tiếp tục kéo bà ta xuống.
Thấy Giang Tư Ninh tới, Liễu Phượng thở phào nhẹ nhõm, cười lạnh một tiếng: "Trần Mỹ Lan, bà nhìn con trai bà đi, bà không biết xấu hổ nhưng con trai bà còn biết xấu hổ đấy, bà có thể có chút ý thức làm mẹ được không?"
Mặt Giang Tư Ninh đỏ bừng lên, gào một tiếng: "Mẹ, chúng ta về rồi nói được không?"
Trần Mỹ Lan đột ngột quay đầu trừng mắt nhìn Giang Tư Ninh: "Con có biết mẹ đã chịu bao nhiêu khổ ở đồn cảnh sát không? Bây giờ lại có bao nhiêu người ở sau lưng chỉ trỏ mẹ không? Tất cả đều là chuyện Liễu Phượng làm, con không giúp mẹ thì thôi, còn đứng đây giúp người ngoài."
"Mẹ, mẹ cũng đâu có chứng cứ chứng minh là thím hai làm đâu." Giang Tư Ninh bất lực nói.
"Không cần chứng minh, chính là nó." Trần Mỹ Lan dùng sức đẩy y ra, "Bây giờ con còn bận lo cho nhà bọn họ, bọn họ coi con là cái gì? Con nhìn Giang Thầm xem, trước đây thi đội sổ, bây giờ một phát đỗ đại học danh tiếng rồi, còn con thì sao? Con nhìn thành tích của con đi, ngay cả đại học hệ chính quy còn không đỗ nổi, con không thấy mất mặt à?"
Xung quanh đã tụ tập không ít người, tất cả đều đang xem trò hề này, Giang Tư Ninh đứng đó, cảm thấy như có hàng ngàn hàng vạn lưỡi dao đang đâm vào người mình.
......
Kiếp trước Ngôn Phi chưa từng gặp Trần Mỹ Lan, kiếp này đã gặp vài lần, mỗi lần Trần Mỹ Lan đều mang dáng vẻ mềm yếu dịu dàng, nhưng lần này lại hoàn toàn khác trước, có lẽ chuyện Giang Thầm làm lần trước đã ép bà ta đến đường cùng.
"Giang Thầm..." Ngôn Phi quay đầu tìm Giang Thầm, cậu cảm thấy tốt nhất Giang Thầm vẫn không nên lộ mặt.
Bây giờ Giang Tư Ninh đã xuất hiện, chắc chắn sẽ không để mẹ mình làm ra chuyện gì quá đáng, hơn nữa cảnh sát cũng sắp tới rồi.
Giang Thầm cảm thấy đầu óc mình lúc này hỗn loạn vô cùng, như có vô số âm thanh đang nói chuyện bên tai hắn.
"Liễu Phượng, tao giết mày, tao giết mày..."
"Nếu con là con trai mẹ thì đi giết người đàn bà này cho mẹ..."
"Đều là nó hại mẹ..."
......
"Giang Thầm, tôi biết cậu rất ghét tôi, nhưng Quả Quả là em trai ruột của cậu, tôi biết, thật ra cậu rất thương Quả Quả."
"Tôi giao Quả Quả cho cậu."
"Sau này hai anh em nhất định phải sống thật tốt."
......
"Không, không..." Giang Thầm đau đớn ôm đầu mình, gầm khẽ, "Tôi không muốn nuôi con giúp bà..."
"Con của bà thì bà tự nuôi đi..."
......
"Giang Thầm? Giang Thầm?" Ngôn Phi lập tức ôm lấy cơ thể đang lảo đảo của Giang Thầm, lo lắng hỏi, "Cậu khó chịu ở đâu?"
Giang Thầm cảm thấy mình sắp nổ tung rồi, hắn phẫn nộ, hắn cáu kỉnh, hắn khó chịu, trong lòng hắn có vô số lửa giận muốn phát tiết...
"Giang Thầm, cậu nghe thấy tôi nói không?" Ngôn Phi biết hắn lại phát bệnh rồi, liền lắc vai hắn, "Giang Thầm, nhìn tôi đi, tôi là Ngôn Phi..."
Giang Thầm đột nhiên hất tay Ngôn Phi ra, chạy về phía Trần Mỹ Lan.
Trần Mỹ Lan bị Giang Thầm kéo từ trên hàng rào xuống, sau đó trực tiếp đá một cú.
Vì Giang Thầm xuất hiện quá đột ngột nên lúc đầu Giang Tư Ninh không kịp phản ứng, nhưng sau khi hoàn hồn, việc đầu tiên y làm là lao tới che chắn cho Trần Mỹ Lan, đỡ lấy một cú đá của Giang Thầm, sau đó bò dậy rồi lao vào đánh nhau với Giang Thầm.
"Giang Thầm, mẹ kiếp cậu có bệnh à, cậu lại đánh mẹ tôi."
Âm thanh khiến hắn nổi giận, hơi thở khiến hắn bực bội, Giang Thầm dựa vào bản năng không biết từ đâu mà có, hết đấm này đến đấm khác giáng xuống, cả thế giới của hắn đều chìm trong ngọn lửa đỏ rực, thiêu đốt đến mức hắn sắp nổ tung.
Ngôn Phi và Mạc Bạch Xuyên chạy tới, cố gắng tách hai người ra, trong lúc hỗn loạn, Mạc Bạch Xuyên bị trúng một cú, trực tiếp ngã ngửa sang một bên, Nam Thanh vội kéo anh ta ra khỏi chiến trường.
Bên này Ngôn Phi cũng bị không biết là nắm đấm của ai đấm trúng hai cái, còn Trần Mỹ Lan cũng lao lên muốn đánh Giang Thầm và Ngôn Phi, Liễu Phượng nhìn thấy, trong lúc cấp bách liền xông tới cào thẳng lên mặt Trần Mỹ Lan, bộ móng vừa làm gãy mất ba cái, để lại mấy vết máu trên mặt Trần Mỹ Lan.
Ngay lúc Trần Mỹ Lan định trở tay đánh bà, Liễu Phượng vội chạy về nhà mình rồi đóng sầm cánh cổng sắt lại.
Trần Mỹ Lan đuổi tới, đứng ngoài chửi bới Liễu Phượng.
"Mẹ, mẹ, cho mẹ này." Giang Quả xách chiếc xô nước nhỏ màu đỏ thường ngày dùng để đào đất đưa cho Liễu Phượng.
"Cái gì thế?" Liễu Phượng nhìn sang, một mùi hôi thối xộc tới, suýt nữa làm bà ngất đi.
"Đậu phụ thối cha ăn ấy, con đổ hết vào trong rồi." Giang Quả bịt mũi nói.
Liễu Phượng cảm thấy con trai mình đúng là một thiên tài.
Liễu Phượng hất toàn bộ nước canh trong xô ra ngoài, Trần Mỹ Lan không kịp đề phòng, bị tạt trúng từ đầu đến chân, không lãng phí lấy một giọt.
"Ọe..." Trần Mỹ Lan suýt nữa nôn ra.
Nam Thanh nhìn đến mức ngây người.
Đỉnh thật.
"Làm gì đấy, làm gì đấy... Tách ra, tách ra hết..." Cảnh sát cuối cùng cũng tới, tiến lên tách mấy người ra, nhưng Giang Thầm vẫn đang ở trong trạng thái cực kỳ hỗn loạn, lúc cảnh sát tiến lên ngăn cản, nếu không có Ngôn Phi giữ lại thì ngay cả cảnh sát hắn cũng muốn đánh.
Ngôn Phi dùng sức ôm lấy Giang Thầm kéo vào trong sân: "Giang Thầm, cậu tỉnh táo lại đi..."
Giang Thầm ra sức muốn vùng thoát, Ngôn Phi quát hắn một tiếng: "Giang Thầm, mẹ nó cậu nhìn tôi đây, bình tĩnh lại."
Giang Thầm bị quát đến sững người trong chốc lát, Ngôn Phi nhân lúc hắn thất thần liền đưa hắn vào sân nhà họ Giang, tới góc tường khuất tầm nhìn của mọi người bên ngoài.
"Này, hai cậu đừng đi..." Có cảnh sát gọi với theo.
"Không sao đâu, anh bạn..." Mạc Bạch Xuyên ôm bụng dưới đứng dậy, sắc mặt tái nhợt nói với viên cảnh sát kia, "Hai người bọn họ không chạy đâu, chỉ là bình tĩnh lại một chút thôi."
Mạc Bạch Xuyên khoảng thời gian này rất nổi tiếng, sinh viên trường cảnh sát cứu cô gái gặp nạn rồi bị đâm một nhát, bên cục cảnh sát còn từng lấy làm gương tuyên truyền, không dám nói ai cũng biết anh ta, nhưng vị cảnh sát hôm nay tới đây vừa hay lại biết.
Nhìn thấy Mạc Bạch Xuyên, viên cảnh sát trẻ còn khá vui vẻ, thấy anh ta nói vậy thì không vội đi bắt hai người kia nữa, trước tiên giải quyết đám người tóc tai bù xù, mặt mũi bầm dập trước mắt đã.
Mà ở góc khuất phía sau bức tường, Ngôn Phi ép Giang Thầm lên tường, hai tay ôm chặt lấy hắn, dịu giọng dỗ dành: "Giang Thầm, nhìn tôi đi, tôi là Ngôn Phi."
Rời xa Trần Mỹ Lan và Giang Tư Ninh, cảm xúc của Giang Thầm cũng dần ổn định lại, chỉ là vẫn th* d*c liên tục, đôi mắt đỏ hoe nhìn Ngôn Phi, trong đầu trống rỗng, dường như không biết mình đang ở đâu.
"Bình tĩnh lại nào." Ngôn Phi vén tóc trên trán hắn ra, nhìn vào mắt hắn, "Đừng sợ, có tôi ở đây."
Cổ họng Giang Thầm khẽ động, rất lâu sau mới thấp giọng nói: "Ngôn Phi, tôi khó chịu lắm."
"Tôi khó chịu quá..." Giang Thầm ôm lấy cậu, lẩm bẩm, "Tôi không biết mình bị làm sao nữa, tôi cảm thấy trong lòng mình khó chịu quá, khó chịu đến mức tôi thấy mình sắp nghẹt thở rồi..."
"Ngôn Phi, tại sao tôi lại khó chịu như vậy?"
"Không sao đâu, không sao đâu." Ngôn Phi nghe từng lời từng lời của Giang Thầm, đau lòng đến như nhỏ máu.
Giang Thầm dùng sức ôm chặt Ngôn Phi, vùi đầu vào cổ cậu như người sắp chết đuối túm được cọng rơm cứu mạng.
......
Giang Thầm rõ ràng có gì đó không ổn, Liễu Phượng sợ hắn xảy ra chuyện nên vòng qua định nhìn một cái, vừa mới xoay người được nửa vòng đã thấy Ngôn Phi nâng mặt Giang Thầm lên rồi hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
!!!!
Liễu Phượng đột nhiên trợn to mắt, lập tức rụt người lại, lưng dán chặt vào tường, bà cảm thấy có lẽ mình bị hoa mắt rồi.
Bà còn chưa đến ba mươi tuổi mà, đã bị lão thị rồi sao?
Ra sức dụi mắt, Liễu Phượng bám vào tường nhìn sang lần nữa, lần này đổi thành Giang Thầm, hắn cũng hôn Ngôn Phi...
Oa... ồ...
Liễu Phượng cảm thấy tam quan của mình đều nổ tung rồi...
Hai người bọn họ... hai người họ không phải đang yêu nhau đấy chứ?
Lão Giang mà biết chuyện này chắc sợ là sẽ đốt luôn cả căn nhà mất.
Tim Liễu Phượng đập thình thịch, bây giờ bà đã phát hiện ra một bí mật cực lớn rồi.
Nếu Giang Thầm thật sự thích đàn ông, chẳng phải có nghĩa là sau này sẽ không sinh con sao?
Vậy chẳng phải cả nhà họ Giang đều là của Quả Quả rồi à?
Hơn nữa sau này lúc Giang Thầm về già, còn phải trông cậy vào con của Quả Quả chăm sóc tuổi già cho hắn nữa...
Liễu Phượng kích động hẳn lên.
Đời người đúng là nơi nào cũng có bất ngờ, giống như lúc này đây, vừa rẽ góc là bà đã nhìn thấy tương lai tươi sáng và ngập mùi tiền bạc của Quả Quả.
.
Tác giả có lời muốn nói: Khởi bẩm hoàng thượng, khởi bẩm thái hậu, vị vương gia muốn tranh ngôi hoàng đế kia đã bị đày ra biên cương, hơn nữa còn bị một người đàn ông mê hoặc rồi.
Thái hậu cười đến mức phát rồ.