Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 65: Thăm dò.

Giang Thầm trước tiên gọi điện cho Nam Thanh, bên Nam Thanh có số điện thoại của Mạc Bạch Xuyên, sau khi liên lạc được với người ta và biết anh ta đang nằm ở bệnh viện nào thì mấy người cùng tới bệnh viện thăm bệnh.

Tìm được phòng bệnh, mấy người đẩy cửa bước vào, liền thấy Mạc Bạch Xuyên sắc mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh, nhìn thấy bọn họ thì yếu ớt chào hỏi: "Mọi người tới rồi à, cảm ơn mọi người đã tới thăm tôi."

Cho dù trước đây Giang Thầm vẫn không ưa tên này vì chuyện châm ngòi ly gián, nhưng thấy anh ta bây giờ thành ra thế này cũng khá đáng thương, hơn nữa còn là bị thương vì bảo vệ người dân, nên những chuyện trước kia coi như xóa bỏ hết.

"Thế nào rồi, bị thương nặng không?" Ngôn Phi hỏi anh ta.

"Khá nặng." Mạc Bạch Xuyên khẽ gật đầu, nở nụ cười yếu ớt, ánh mắt rơi lên người Nam Thanh. "Nhưng không sao, dưỡng vài ngày là ổn thôi."

"Không nhìn ra đấy, gan thật." Nam Thanh đi tới, giơ tay định vén chăn của anh ta lên, Mạc Bạch Xuyên vội giữ chặt góc chăn, yếu ớt nói: "Đừng nhìn, tôi sợ dọa cậu."

"Nghiêm trọng vậy à?" Giang Thầm nhíu mày. "Hay để tôi liên hệ chuyên gia tới khám cho anh nhé?"

"Không cần đâu, bác sĩ này cũng rất giỏi rồi." Mạc Bạch Xuyên cười với hắn. "Cảm ơn cậu nhé."

Giang Thầm: "..."

Bị thương xong đúng là biến thành cừu non luôn rồi.

Vậy nếu hắn còn tính toán với anh ta thì chẳng phải là đứng về phía đối lập với nhân dân sao?

"Cậu xách cái gì thế?" Mạc Bạch Xuyên nhìn bình giữ nhiệt Nam Thanh đặt trên bàn.

"À, nghĩ cậu nằm viện chắc không ăn được đồ dầu mỡ nên tôi nấu cho cậu nồi cháo." Nam Thanh đánh giá anh ta từ trên xuống dưới. "Trông cậu thế này còn ăn được à? Có phải đặt ống thông không?"

"Không cần đâu, không cần đâu." Mạc Bạch Xuyên vội xua tay. "Ăn được, ăn được, thời gian này ăn cơm bệnh viện làm tôi ngán chết rồi, giờ tôi ăn được chứ?"

"Được mà, muốn ăn thì ăn thôi." Nam Thanh cầm bình giữ nhiệt lên mở nắp, đổ cháo còn nóng hổi bên trong ra.

Mạc Bạch Xuyên muốn ngồi dậy nhưng không chống nổi người lên, Ngôn Phi vội ngăn anh ta lại: "Để tôi nâng giường bệnh lên cho anh." Yếu đuối quá rồi đấy.

Ngôn Phi nâng giường bệnh lên, Nam Thanh đặt bàn ăn nhỏ trước mặt anh ta: "Bảo sao dạo này không thấy cậu đâu, hóa ra là đi thấy việc nghĩa hăng hái làm, thời gian này nằm viện không có ai chăm sóc cậu à?"

"Cha mẹ tôi mất từ lâu rồi, ông bà nội thì ở quê." Mạc Bạch Xuyên đáng thương nói. "Nhưng không sao, bác sĩ y tá đều đối xử với tôi rất tốt, thầy cô trong trường cũng thường xuyên tới thăm tôi."

Đúng là một người đàn ông quá thảm!!!

Nam Thanh liếc anh ta một cái, đẩy bát cháo tới trước mặt anh ta: "Ăn đi."

Mạc Bạch Xuyên nhấc tay lên rồi lại bất lực buông xuống, hơi ngượng ngùng cười với Nam Thanh: "Tay không có sức."

Nam Thanh nghi ngờ quan sát anh ta một lượt, dừng một chút rồi bưng bát lên: "Nào, tôi đút cho cậu."

"Vậy cảm ơn nhé." Mạc Bạch Xuyên há to miệng. "A..."

Nam Thanh: "..."

Nam Thanh cố nhịn sự bực bội, từng thìa từng thìa đút cháo cho Mạc Bạch Xuyên.

Nhìn là biết Nam Thanh không phải kiểu người tỉ mỉ, Mạc Bạch Xuyên còn chưa nuốt xong một ngụm thì thìa tiếp theo đã đưa tới miệng rồi, nếu không lập tức há miệng, bên này sẽ nhíu mày, bày ra vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Ăn nhanh quá, cháo trong miệng chưa kịp nguội, lưỡi còn bị bỏng mấy lần.

Giang Thầm khoác vai Ngôn Phi, ghé sát tai c** nh* giọng nói: "Cậu không thấy có chỗ nào không đúng à?"

Giang Thầm vừa dứt lời thì cửa phòng bị đẩy ra, một cô y tá bước vào: "Ơ, Tiểu Mạc, cậu chẳng phải xuất viện rồi sao? Sao còn chưa đi?"

!!!!! Nguy rồi !!!!!

Ngôn Phi và Giang Thầm đồng thời nhìn về phía người trên giường bệnh, Mạc Bạch Xuyên đã hất chăn nhảy xuống giường, chậm thêm một bước nữa thôi là bát cháo của Nam Thanh đã úp thẳng lên đầu anh ta rồi.

Giang Thầm lập tức chặn Mạc Bạch Xuyên lại: "Tôi đã thấy thằng nhóc nhà anh có gì đó không ổn từ lâu rồi, còn giả bộ với chúng tôi cơ đấy."

Mạc Bạch Xuyên chạy về phía cửa, Ngôn Phi chắn kín lối ra.

"Ê, ê, ê... quân tử động khẩu không động thủ nhé..." Mạc Bạch Xuyên bị ép lùi tới mép giường rồi ngã ngồi xuống đó, thấy Nam Thanh sắp ra tay thật, anh ta vội vén áo lên để lộ vết thương trên bụng còn quấn băng gạc. "Tôi không lừa mọi người mà, cậu đấm một phát là tôi phế luôn đấy, còn chưa cắt chỉ nữa mà..."

"Kệ hắn đi, Nam Thanh, cứ đánh trước rồi nói." Giang Thầm xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, "Đang ở bệnh viện luôn mà, đánh cho vết thương nứt ra, tiện thể đưa thẳng vào phòng phẫu thuật."

"Ê, tôi nói cậu đủ xấu rồi đấy, cậu đang trả thù tôi phải không?" Mạc Bạch Xuyên trừng mắt nhìn Ngôn Phi, "Cậu không quản hắn à?"

Ngôn Phi vỗ vai Giang Thầm: "Nhớ tìm cho anh ta một bác sĩ giỏi chút, tốt nhất khâu vết thương thành một bông hoa."
......

Mấy người đùa giỡn một lúc rồi làm thủ tục xuất viện cho Mạc Bạch Xuyên, đưa anh ta về nhà.

Vốn định bắt taxi, nhưng Mạc Bạch Xuyên nhất quyết đòi đi xe buýt, thế là bốn người cùng lên xe buýt.

Ngôn Phi và Giang Thầm ngồi hàng ghế cuối, Mạc Bạch Xuyên và Nam Thanh ngồi phía trước bọn họ, trông có vẻ còn rất phấn khích, cũng không biết chỉ ngồi xe buýt thôi thì có gì đáng vui, như thể tám đời rồi chưa từng ngồi vậy.

"Cậu nói xem có khi nào anh ta bị thương cả não rồi không?" Giang Thầm nhỏ giọng hỏi Ngôn Phi, đồng thời còn nắm lấy tay cậu.

Ngôn Phi cúi đầu nhìn một cái rồi nhìn sang hắn, Giang Thầm cười: "Không ai nhìn thấy đâu."

Ngôn Phi bóp tay hắn một cái, sau đó nâng cao giọng hỏi chuyện Mạc Bạch Xuyên thấy việc nghĩa hăng hái làm.

"Chỉ là đúng lúc đi ngang qua thôi, tôi cũng không ngờ bọn họ lại đông như vậy, còn mang theo dao nữa." Mạc Bạch Xuyên nói.

"Khá trùng hợp nhỉ." Ngôn Phi nói.

"Ừ, đúng là khá trùng hợp." Mạc Bạch Xuyên quay đầu nhìn Ngôn Phi một cái.

Ngôn Phi cũng nhìn anh ta, ánh mắt hai người dừng lại trên mắt đối phương vài giây, Ngôn Phi không nói rõ được ánh mắt của Mạc Bạch Xuyên là cảm giác gì, nhưng luôn có cảm giác đối phương dường như cũng đang do dự, đang thử dò xét điều gì đó.

Không đợi cậu suy nghĩ thêm, trước mắt đã xuất hiện một cái đầu, Giang Thầm bất mãn nhìn Mạc Bạch Xuyên: "Nhìn cái gì mà nhìn?"

"Nhìn cậu thì sao?" Mạc Bạch Xuyên không chịu yếu thế, lập tức đáp trả.

"Hê, cái tính nóng này của tôi..." Giang Thầm bắt đầu xắn tay áo.

Nam Thanh vỗ tay: "Đánh đi, đánh cho ra hồn vào, đánh cậu ta về lại bệnh viện luôn đi..."

Ngôn Phi cạn lời kéo Giang Thầm lại, hợp cả lại chỉ có mình cậu là người bình thường.

Giang Thầm trừng cậu: "Cậu còn bênh anh ta?"

Ngôn Phi: "......" Tôi bênh ông nội cậu ấy.

Giang Thầm ghé sát tai Ngôn Phi cảnh cáo: "Tôi nói cho cậu biết, Ngôn Phi, bây giờ cậu là hoa đã có chủ rồi, không được nhìn người đàn ông khác, nhìn một cái thì thôi đi, còn nhìn chằm chằm như thế, coi tôi chết rồi à?"

Không được nhìn người đàn ông khác?

"Vậy tôi có thể nhìn phụ nữ không?" Ngôn Phi hỏi.

Giang Thầm tức đến bật cười: "Hay là hai chúng ta đánh nhau một trận trước đi?"

Chưa kịp đánh nhau thì điện thoại Giang Thầm đổ chuông, thấy là số điện thoại bàn ở nhà, Giang Thầm trực tiếp ném điện thoại cho Ngôn Phi: "Chắc chắn là con nhóc phiền phức kia rồi."

Ngôn Phi nhận điện thoại, quả nhiên như Giang Thầm nói, đầu dây bên kia truyền đến giọng trẻ con đầy sốt ruột của Giang Quả: "Anh Tiểu Thầm, anh đang ở đâu vậy?"

"Có chuyện gì thế, Quả Quả?" Ngôn Phi hỏi.

"Anh Tiểu Ngôn... mọi người mau về đi, bác dâu cả đang ở đây mắng mẹ, còn muốn đánh mẹ nữa..."

"Ai? Bác dâu cả?" Ngôn Phi sửng sốt một thoáng.

Giang Thầm đột ngột quay đầu: "Trần Mỹ Lan?"

Mạc Bạch Xuyên cũng quay đầu lại: "Mẹ của Giang Tư Ninh? Ra rồi à?"

Mấy người vội vàng xuống xe ở trạm kế tiếp rồi bắt taxi về nhà Giang Thầm.

Nam Thanh nghi hoặc: "Bà ta chạy tới nhà cậu gây sự làm gì? Chẳng lẽ biết chuyện lần trước bọn mình làm rồi?"

Giang Thầm không nói gì, chuyện này hắn làm rất cẩn thận, theo lý mà nói Trần Mỹ Lan căn bản không thể biết là hắn làm.