Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 64: Tôi chỉ là nhớ một người thôi.

Sau sự lãng mạn đến cực hạn là một mớ hỗn độn.

Ngôn Phi nhìn hoa hồng đầy mặt đất rồi hỏi Giang Thầm: "Cậu mua bao nhiêu vậy?"

"Chín mươi chín bó, mỗi bó mười một bông." Giang Thầm đắc ý nói. "Có phải rất có tâm không?"

"Chín chín quy một à?"

Giang Thầm: "..."

Vừa mới yêu nhau đã đánh nhau hình như không được hay lắm.

"Cái này gọi là dài lâu bền chặt, trọn đời trọn kiếp." Giang Thầm cạn lời lẩm bẩm.

Ngôn Phi bật cười.

Giang Thầm ghé tới hôn nhẹ lên khóe môi cậu, có chút không chắc chắn hỏi: "Chúng ta ở bên nhau rồi đúng không? Bây giờ tôi là bạn trai của cậu rồi đúng không?"

Ngôn Phi nghiêng đầu hôn lại hắn một cái: "Vậy bây giờ tôi là bạn trai của cậu rồi sao?"

Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời cả hai hiếm khi đều có chút ngượng ngùng, quay đầu đi cười, rồi ngồi sát bên nhau chia nhau ăn chiếc bánh sinh nhật không lớn này.

Nến đã cháy hết, nhưng những bó hoa vẫn còn tươi đến lạ thường.

Vì vậy tối hôm đó, sau màn tỏ tình, hai người tìm một chiếc xe tải nhỏ chở hàng để chuyển chín mươi chín bó hoa từ sân thượng xuống tiệm tạp hóa.

"Vừa hay ngày mai siêu thị khai trương, mua hàng tặng hoa hồng." Giang Thầm nói.

"Đem đồ tặng tôi đi tặng người khác hả?" Ngôn Phi liếc hắn.

"Hê." Giang Thầm bật cười. "Hay là tôi ngắt hết cánh hoa xuống làm hoa khô cho cậu nhé? Giữ lại tình yêu của tôi cho cậu."

"Thôi khỏi." Ngôn Phi cầm lấy một bó trong số đó. "Bó này tôi giữ lại, còn những tình yêu khác thì cứ để lan tỏa khắp nhân gian đi."

Chín mươi chín bó hoa hồng chất đầy một góc, tỏa ra hương thơm nồng đậm.

Ngôn Phi lấy điện thoại chụp một tấm ảnh.

Nhìn biển hoa hồng trong ảnh, Ngôn Phi cảm thấy thiếu thứ gì đó, thế là kéo Giang Thầm lại: "Để tôi chụp cho cậu một tấm."

"Chúng ta chụp chung." Giang Thầm ôm lấy vai Ngôn Phi, đầu tựa sát đầu cậu, dùng điện thoại tự chụp một tấm.

Mặc dù độ phân giải của điện thoại thời này còn chưa cao, màn hình cũng rất nhỏ, nhưng vẫn có thể nhìn rõ nụ cười không hề che giấu trên gương mặt hai người cùng biển hoa hồng phía sau.

Cất điện thoại đi, Ngôn Phi mới hỏi Giang Thầm: "Vậy hôm nay sinh nhật tôi mà cậu không định mời tôi ăn cơm à?"

"Đệt..." Giang Thầm bật dựng người lên. "Tôi... quên mất chuyện ăn cơm rồi, tôi... hình như cả ngày chưa ăn gì." Vì không muốn người khác biết nên tất cả hoa hồng và nến đều do chính hắn tự tay khuân lên sân thượng, lại còn tự mình bày trí hiện trường tỏ tình, cả ngày đều ở trong trạng thái hưng phấn nên đã quên béng chuyện ăn uống.

Ngôn Phi: "..." Ghê thật.

Ngôn Phi lấy một chiếc nồi điện ra, lấy từ tủ lạnh hai túi sủi cảo đông lạnh rồi bắt đầu luộc.

Ban nãy Giang Thầm còn bình thường, nhưng một khi nhớ ra chuyện mình đã nhịn đói cả ngày thì lập tức cảm thấy đói đến không chịu nổi, liên tục giục: "Xong chưa?"

Ngôn Phi bật cười, đá hắn một cái: "Cậu kiếm đại thứ gì ăn trước đi, canh một tiệm tạp hóa mà cũng để bản thân chết đói được à?"

Cũng đúng.

Giang Thầm cảm thấy hôm nay mình phấn khích đến mức ngốc luôn rồi.

Giang Thầm tìm một gói bánh quy ăn tạm, lại lấy thêm vài lon bia mang tới, ngồi xếp bằng dưới đất, canh nồi chờ sủi cảo chín.

Ngôn Phi mở một lon bia, cụng với Giang Thầm một cái: "Cạn ly nào, bạn trai."

Khóe môi Giang Thầm không nhịn được cong lên: "Đột nhiên thay đổi thân phận thế này vẫn có chút không quen."

"Sau này còn rất nhiều thời gian để quen." Ngôn Phi nói.

"..."

Giang Thầm cảm thấy mấy lời tán tỉnh kiểu này, Ngôn Phi nói còn thành thạo hơn cả hắn.

Ngay lúc bầu không khí lại bắt đầu tiến về phía mập mờ và ngượng ngùng thì sủi cảo chín.

Hai người đều đói bụng, cuối cùng ăn sạch không chừa lại một cái nào trong hai túi sủi cảo.

Ăn xong sủi cảo thì cũng đã gần mười hai giờ đêm, hai người dứt khoát không về nữa, trong phòng nhỏ có một chiếc giường đơn rộng một mét hai, hai người đành tạm ngủ ở đây một đêm.

Hai người lấy kem đánh răng và bàn chải trong siêu thị, chấp nhận dùng tạm để đánh răng rửa mặt trong nhà vệ sinh rồi nằm lên giường.

Hai người quen ngủ chung suốt hơn nửa năm nay rồi, ngủ cùng nhau đã thành thói quen, nhưng chiếc giường nhỏ thế này thì quả thật chưa từng ngủ qua.

Cả hai đều phải nằm nghiêng người, Ngôn Phi ép sát vào tường, còn Giang Thầm phải tìm góc thích hợp để mình không bị lăn xuống giường.

Hai người quay lưng về phía nhau, không ai nói gì, nhưng tiếng hít thở của đối phương lại rõ ràng đến lạ.

Sau khi xác định quan hệ rồi lại nằm chung giường, có chút kích động, có chút ngượng ngùng, còn có chút suy nghĩ khác...

Qua một lúc lâu, Giang Thầm cẩn thận xoay người, từ phía sau ôm lấy Ngôn Phi, nhỏ giọng hỏi bên tai cậu: "Cậu ngủ chưa?"

"Chưa." Ngôn Phi khẽ cựa người.

Hơi thở của Giang Thầm lập tức trở nên dồn dập, hắn do dự một chút rồi hôn lên cổ Ngôn Phi.

No đủ thì sinh tà niệm, cộng thêm tác dụng của mấy lon bia kia, Giang Thầm cảm thấy bản thân có chút không khống chế nổi mình.

Giang Thầm hít sâu một hơi, buông Ngôn Phi ra định xuống giường, nhưng Ngôn Phi lại xoay người, vòng tay qua cổ hắn kéo hắn trở lại.

Vốn dĩ định lực của Giang Thầm đã không đủ, thế này thì sao còn nhịn nổi nữa, cả người lập tức đè lên.

Hai người quấn quýt hôn nhau rất lâu, trạng thái của đối phương cũng đều rõ như lòng bàn tay, bàn tay Giang Thầm chậm rãi lần xuống dưới.

Toàn thân Ngôn Phi khẽ run lên, cắn lên môi Giang Thầm.

"Á..." Giang Thầm không nhịn được nghiêng đầu sang một bên, thở hổn hển nói: "Sao cậu cứ thích cắn người thế hả?"

...

Sau khi màn "vận động cây nấm" lẫn nhau kết thúc, Giang Thầm lại ra ngoài tìm được hai hộp q**n l*t.

"Dùng tạm vậy nhé."

Trong cửa hàng còn có loại áo phông nền xanh chữ trắng in tên một hãng sữa nào đó, là đồ tặng kèm khi nhập sữa, Giang Thầm cũng lôi ra, ngoài ra còn tìm được mấy chiếc quần đùi khuyến mãi trong siêu thị.

"Canh một cái siêu thị đúng là tiện thật, làm chuyện xấu gì cũng đủ đồ dùng." Giang Thầm cảm thán.

Ngôn Phi vào nhà vệ sinh lau rửa qua loa, biết trước vậy nên lắp thêm vòi sen trong nhà vệ sinh.

Giang Thầm đi theo, từ phía sau ôm lấy cậu, hôn lên cổ cậu vài cái.

Ngôn Phi cảm nhận được nhiệt độ trên người hắn, cau mày nói: "Tránh xa tôi ra một chút, tôi không muốn dọn dẹp nữa đâu, phiền chết được."

"Chỉ ôm một lát thôi." Giang Thầm không chịu buông tay. "Không làm nữa đâu."

"Không làm nữa thì hạ cờ xuống đi." Ngôn Phi đẩy hắn ra rồi tự mình quay về phòng.

Giang Thầm cúi đầu nhìn một cái rồi thở dài, thứ này đâu phải hắn muốn khống chế là khống chế được.

...

Mấy ngày đầu siêu thị khai trương quả thực vô cùng náo nhiệt, sau vài ngày bận rộn, mấy người đều mệt đến không chịu nổi.

Siêu thị bắt đầu mở cửa từ bảy giờ rưỡi sáng đến chín giờ rưỡi tối mới đóng cửa, bốn người phải thay phiên nhau làm việc, căn bản là không xuể.

Cho dù sau này khách không còn đông như bây giờ thì cũng phải thuê thêm hai người phụ giúp.

Những chuyện này đã không cần Ngôn Phi phải lo nữa, mấy ngày nay Trần Anh quen được không ít người, trực tiếp tuyển hai người phụ nữ thất nghiệp ngoài bốn mươi tuổi trong khu dân cư tới giúp việc.

Lúc đầu Trần Anh và Ngôn Phàm Lâm khó tránh khỏi luống cuống tay chân, nhưng dần dần quen việc rồi thì nhẹ nhàng hơn nhiều, mỗi ngày nhìn thấy doanh thu đối với Trần Anh mà nói là một sự khích lệ rất lớn, ngày nào cũng tràn đầy nhiệt huyết.

Bên phía Ngôn Phi sau khi hoàn thành bản thiết kế, đưa cho phía Thịnh Hoa xem qua rồi thì bắt đầu bước vào giai đoạn thi công căng thẳng.

Gần như ngày nào Ngôn Phi cũng chạy qua lại giữa căn nhà và chợ vật liệu xây dựng, Giang Thầm cũng đi cùng cậu, nhưng Giang Thầm tới đó thường chỉ phát thuốc lá cho công nhân rồi ngồi xổm tán gẫu với bọn họ, chẳng mấy chốc đã nhận một đống anh em.

Trong số đó không thiếu những đứa trẻ bỏ học cấp ba để tới làm phụ việc, học nghề với người ta, một cậu ấm nhà giàu như Giang Thầm lại dễ gần như vậy khiến bọn họ khá vui vẻ.

Khi việc sửa sang căn nhà được một nửa thì giấy báo trúng tuyển cũng gửi tới.

Giang Thầm và Ngôn Phi đều được đại học B nhận, Ngôn Phi đăng ký ngành kỹ thuật phần mềm, còn Giang Thầm học ngành quản lý tài chính.

Kiếp trước Ngôn Phi học kế toán, sau đó lại làm công việc thiết kế nội thất, kiếp này cậu muốn đổi ngành khác, cậu muốn phát triển trò chơi điện tử, nên mới chọn ngành kỹ thuật phần mềm.

Còn Giang Thầm và Ngôn Phi là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau, những thứ Ngôn Phi muốn làm thì cậu đều sẽ thử một lần, hơn nữa đã học thì phải học tới mức giỏi nhất, cậu tận hưởng cảm giác đạt tới trình độ tốt nhất, cực hạn nhất trong lĩnh vực mình yêu thích.

Giang Thầm thì khác, mục tiêu của hắn chỉ gói gọn trong hai chữ đơn giản: kiếm tiền.

Chỉ cần có thể kiếm tiền, không vi phạm pháp luật thì dùng cách nào cũng được.

"Haiz, hai đứa mình không thể ở cùng ký túc xá rồi." Giang Thầm ngồi trên ghế sofa nhà Ngôn Phi, nhìn giấy báo trúng tuyển của cậu.

"Chúng ta có cùng chuyên ngành đâu, đương nhiên không ở cùng ký túc xá rồi." Mấy ngày nay Ngôn Phi bận đến mệt lử, nửa nằm trên ghế sofa, ngậm hộp sữa xem tivi.

Bởi vì có Thịnh Hoa làm chỗ dựa nên công việc hiện giờ của cậu nhẹ nhàng hơn kiếp trước nhiều, nhưng đây cũng chỉ mới là bắt đầu, sau này tự mình nhận việc làm thì vẫn sẽ mệt như vậy.

Nhưng Ngôn Phi không định làm nghề này mãi, hiện giờ cậu cần nhanh chóng kiếm được một khoản tiền, mà ngoài thiết kế nội thất ra cậu cũng chẳng biết làm gì khác, đợi kiếm được gần đủ số tiền đó rồi thì có lẽ cũng đã học đại học được vài năm, đến lúc ấy sẽ trực tiếp dùng số tiền đó để phát triển phần mềm.

À đúng rồi, còn phải đầu tư cho Giang Thầm nữa.

Nghĩ như vậy thì vẫn phải tiếp tục cố gắng kiếm tiền.

Tiền có nhiều đến đâu cũng vẫn thiếu tiền.

Còn tiểu Giang tổng thì hoàn toàn không cảm nhận được áp lực tài chính, hắn vẫn còn đang rối rắm chuyện ký túc xá: "Hay là đến lúc nhập học tôi tìm một người trong phòng ký túc xá của cậu đổi với tôi nhé, nếu cậu ta không muốn đổi thì tôi đưa tiền cho cậu ta."

Ngôn Phi: "..."

Giang thiếu gia đúng là tiêu tiền như nước thật.

"Đúng rồi, cậu từng tới đại học B chưa?" Giang Thầm hỏi cậu.

Ngôn Phi ngẩng đầu lên, khựng lại vài giây rồi chậm rãi lắc đầu: "Chưa."

Giang Thầm không để ý nói: "Đợi nhập học rồi hai đứa mình cùng đi dạo trong trường, tôi đặt trước với cậu đấy nhé, đến lúc đó đừng để người trong ký túc xá cậu dụ dỗ mất."

"Được." Ngôn Phi gật đầu.

Thật ra cậu đã từng tới đại học B một lần.

Kiếp trước sau khi thi đại học xong, Ngôn Phi đăng ký vào đại học A ở một thành phố khác.

Cậu muốn tới đại học B là vì muốn đi cùng một người nào đó, nhưng nếu người đó không có cơ hội tới đó, vậy thì cậu cũng từ bỏ.

Cậu luôn muốn tới đại học B đi dạo một vòng, nhưng trong lòng lại luôn có một nút thắt không thể vượt qua.

Mỗi lần nghĩ tới đại học B, cậu lại nghĩ tới Giang Thầm.

Đại học B là ngôi trường cậu không thể vào được, còn Giang Thầm là người cậu không thể có được.

Rất nhiều thứ từng khiến cậu mong chờ, khao khát, vì một người không thể có được mà tất cả đều trở thành tiếc nuối.

Mãi tới khi cậu và Giang Thầm ở bên nhau, cậu mới một mình bước chân vào khuôn viên đại học B trong một buổi chiều.

Còn ở kiếp này, cậu có thể cùng Giang Thầm bước vào đại học B, cùng nhau trải qua bốn năm đại học ở nơi đây.

"Giang Thầm." Ngôn Phi gọi hắn một tiếng.

"Hửm?" Giang Thầm nhìn sang.

Ngôn Phi nhìn hắn mà không nói gì.

Giang Thầm liền cúi người lại gần, cọ cọ lên người cậu một cái: "Sao thế? Có phải nhớ rồi không?"

Ngôn Phi: "..."

Tại sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Giang Thầm đã có thể lưu manh đến mức tự nhiên như nước chảy mây trôi, chẳng cần mặt mũi gì nữa vậy.

"Không nhớ." Ngôn Phi nói. "Giữa ban ngày ban mặt cậu muốn làm gì?"

"Haiz." Giang Thầm thở dài. "Vậy thì tiếc quá rồi."

Ngôn Phi cạn lời, cậu thậm chí còn cảm nhận được Giang Thầm đã bắt đầu có phản ứng rồi.

"Tôi chỉ muốn hôn một cái thôi." Ngôn Phi nói.

Mắt Giang Thầm lập tức sáng lên, nhào tới hôn cậu.

Kỹ thuật hôn của Giang Thầm đã tiến bộ rất nhiều, không còn giống lúc đầu hoàn toàn không có quy tắc gì mà cắn càn nữa.

Môi lưỡi quấn quýt, là hương vị của sữa.

Hai người đều không định làm gì thêm, nên chỉ dựa vào nhau trên ghế sofa, đơn giản hôn một lúc.

Dù sao giữa ban ngày ban mặt ở nhà làm mấy chuyện đó cũng quá mạo hiểm.

Sau khi nội tâm được thỏa mãn cực lớn, Giang Thầm đứng dậy, đội cái quần phồng lên nói: "Chắc tôi vẫn nên đi tắm nước lạnh thôi."

Ngôn Phi không để ý tới hắn, sự chú ý của cậu đã bị tivi thu hút.

Trong tivi, phóng viên đang phỏng vấn một người hùng thấy việc nghĩa hăng hái làm bị đâm một nhát dao hiện đang nằm trong bệnh viện.

Phóng viên giải thích chi tiết tình huống lúc đó.

Một cô gái mười tám tuổi đang đi trên đường thì bất ngờ có một người đàn ông lao ra muốn kéo cô lên xe.

Cô gái sống chết không chịu, vừa giãy giụa vừa kêu cứu, nhưng người đàn ông lại nói đây là vợ hắn, hai người chỉ đang cãi nhau.

Người qua đường đứng xem không nhiều, mà ai cũng do dự, dù sao đây là chuyện gia đình của người ta, mình cũng không tiện xen vào.

Đúng lúc ấy, một chàng trai trẻ đứng ra, tiến lên ngăn cản, cực kỳ kiên quyết không cho người đàn ông mang cô gái đi, vì vậy hai bên đánh nhau.

Người đàn ông không đánh lại anh ta, lúc này trên xe lại bước xuống năm sáu người khác, trong lúc hỗn chiến có người đã đâm chàng trai một nhát dao.

Nhưng cô gái đã được anh ta cứu xuống.

Phóng viên cũng phỏng vấn cô gái, cô ôm đầu gối run rẩy nói rằng mình thật sự không quen biết những người đó, nếu thật sự bị bọn họ kéo lên xe thì bây giờ cô cũng không biết mình sẽ phải trải qua những gì.

Ngôn Phi nhìn chằm chằm cô gái đó thật lâu, ký ức bị lật mở, cậu có chút ấn tượng với cô gái tên Trương Ngọc Mai này.

Sở dĩ có ấn tượng là vì kiếp trước chuyện này từng lên hot search, trên các video ngắn ngày nào cũng đưa tin.

Mười năm trước, cô gái mười tám tuổi Trương Ngọc Mai bị một người đàn ông kéo lên ô tô ngay trên phố rồi bị bán tới một ngôi làng miền núi nghèo nàn lạc hậu, trong mười năm cô sinh ba trai một gái, tổng cộng bốn đứa con, nhưng cô chưa từng từ bỏ việc bỏ trốn, cuối cùng vất vả lắm mới nhờ con gái lớn giúp tháo xích ở chân rồi chạy thoát được.

Mà Trương Ngọc Mai bây giờ chính là Trương Ngọc Mai lúc mười tám tuổi.

Tim Ngôn Phi đập thình thịch.

Những bản tin khi đó đều tóm tắt những nội dung quan trọng để phát sóng, hận không thể gói toàn bộ câu chuyện trong một câu ngắn ngủi.

Hơn nữa đó là chuyện của mười năm trước, không ai biết chuyện này xảy ra vào ngày nào, trên con phố nào, vào lúc mấy giờ mấy phút, trừ phi người đó biết rõ toàn bộ quá trình phạm tội.

Là trùng hợp?

Hay thật sự có người cố ý thay đổi tất cả những chuyện này?

"Ơ, người này sao nhìn quen mắt thế?" Giang Thầm vừa lau tóc vừa đi ra, đúng lúc nhìn thấy người nằm trên giường bệnh trong chương trình truyền hình, khuôn mặt đã được làm mờ, đang nói: "Cảnh sát nhân dân phục vụ nhân dân."

.

Tác giả có lời muốn nói:

Sau nụ hôn đầu tiên, độc giả: Sắp kết thúc rồi à? Sắp kết thúc rồi đúng không? Sắp kết thúc ngay rồi phải không?

Sau màn tỏ tình, độc giả: Sắp kết thúc rồi đúng không? Thật sự sắp kết thúc rồi à?

Mọi người mong kết thúc đến thế sao? Tôi còn rất nhiều thứ chưa viết mà...

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!