Khải đứng giữa không gian u ám, lòng nặng trĩu khi nghe những lời của Minh. Hắn đã lộ rõ bộ mặt thật, từng chút một phơi bày sự phản bội mà cả nhóm không thể ngờ tới. “Mày đã làm gì?” Khải gằn giọng, từng chữ như mũi dao sắc nhọn.
“Chẳng làm gì cả,” Minh cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Chỉ là làm theo những gì mà mình phải làm. Tổ chức này có sức mạnh mà các người không thể tưởng tượng nổi. Nó sẽ cho chúng ta quyền lực, mà các người chỉ mơ ước.”
Thảo đứng cạnh Khải, tay nắm chặt, khuôn mặt thể hiện rõ sự tức giận. “Sức mạnh đó sẽ hủy diệt mọi thứ, Minh! Mày không thấy sao?”
“Đó là cái giá phải trả,” Minh trả lời, giọng điệu thách thức. “Còn các người, chỉ là những kẻ ngốc nghếch cố giữ lại quá khứ.”
Hoàng không thể im lặng, sự điềm tĩnh của anh bị đẩy đến giới hạn. “Mày đang làm tổn thương những người đã tin tưởng mày. Mày không chỉ phản bội chúng ta, mà còn phản bội chính bản thân mình.”
“Tin tưởng?” Minh nhếch mép. “Tin tưởng chỉ là một từ đẹp đẽ dành cho những kẻ yếu đuối. Còn tôi, tôi đã chọn con đường của kẻ mạnh.”
Khải cảm thấy tức giận dâng trào. Hắn không thể để Minh tiếp tục lừa dối nhóm. “Mày đã tham gia vào cuộc thám hiểm này vì lý do gì? Để chiếm đoạt cổ vật và biến nó thành công cụ cho tổ chức của mày sao?”
“Tôi chỉ làm những gì cần thiết,” Minh nói, giọng đều đều, nhưng ánh mắt hắn lại sáng lên với tham vọng. “Và nếu các người không muốn tham gia, thì đừng đứng trong đường của tôi.”
Một cảm giác căng thẳng bao trùm không gian. Khải nhìn vào mắt Thảo, thấy được sự hoang mang trong ánh nhìn của cô. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục,” Khải nói, quyết tâm trong từng chữ.
“Đúng vậy!” Thảo đáp, giọng mạnh mẽ. “Chúng ta phải ngăn chặn hắn ngay bây giờ!”
Minh cười nhạo, “Các người nghĩ mình có thể làm gì? Tôi không đơn độc. Tổ chức của tôi sẽ không để các người thoát khỏi đây.”
Khải và Hoàng đứng chặt bên nhau, chuẩn bị đối đầu. “Chúng ta sẽ đánh bại mày,” Khải khẳng định, nắm chặt tay, một sự quyết tâm sục sôi trong lòng.
“Hãy thử đi!” Minh gầm lên, lao về phía họ với tốc độ chóng mặt. Khải kịp thời né tránh, cú đấm của Minh chỉ chạm vào không khí. “Không thể để hắn đến gần!”
Hoàng phản công bằng một cú đá mạnh, nhưng Minh nhanh chóng lùi lại, tránh được đòn. “Các người đã thua rồi!” Hắn cười, ánh mắt đầy tự mãn.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Khải hét lên, lao về phía Minh. Hắn dồn sức vào cú đấm, nhưng Minh nhanh chóng phản công, đẩy Khải lùi lại.
Thảo không thể đứng yên. Cô lao vào giữa, tìm cách giải mã cổ vật, nơi chứa đựng hy vọng của nhóm. “Để tôi!” cô kêu lên, giọng quyết liệt. “Tôi sẽ tìm ra cách!”
“Cố lên, Thảo!” Hoàng tiếp thêm sức mạnh, tiếp tục đối đầu với Minh. Khải nhìn Thảo, cảm nhận được sự kiên cường trong cô.“Cần thêm thời gian!” Thảo nói, giọng đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để mọi thứ kết thúc ở đây!”
Minh tấn công không ngừng, từng cú đấm mang theo sự tàn nhẫn. “Hãy chấp nhận thất bại đi!” hắn quát.
Khải không thể để Minh thắng. “Chúng ta sẽ không bao giờ thất bại!” Hắn lao vào, cảm nhận được sức mạnh trào dâng. Một cú đấm mạnh mẽ, thẳng vào mặt Minh, khiến hắn lùi lại, bất ngờ.
“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Hoàng hét lên, tiếp tục dồn ép Minh. “Chúng ta phải giữ vững tinh thần!”
“Đúng vậy!” Khải hô lớn, quyết tâm không ngừng nghỉ. “Chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích!”
Thời gian như ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Thảo lùi lại, ánh mắt chăm chú vào những ký tự cổ xưa. “Tôi đã gần xong!” cô kêu lên, tiếng nói như một tia hy vọng giữa cơn bão.
“Nhanh lên!” Khải hối thúc, cảm giác áp lực từ Minh đang gia tăng. Hắn không ngừng tấn công, không cho họ một chút thời gian nghỉ ngơi.
“Gần xong rồi!” Thảo khẳng định, ánh sáng từ cổ vật bắt đầu lóe lên, tạo thành một không gian huyền bí.
Khải không thể chờ đợi thêm. “Chúng ta phải đánh bại hắn trước khi cô ấy hoàn thành!” Hắn quát, dồn sức vào cú đấm tiếp theo.
“Đừng từ bỏ!” Hoàng hô lớn, cùng Khải tạo thành một hàng phòng thủ. Minh gầm lên, lao về phía họ, nhưng lần này Khải đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” Khải gầm lên, sức mạnh từ lòng trung thành và quyết tâm trào dâng.
Ánh sáng từ cổ vật bùng lên, tạo ra một cánh cổng mờ ảo. “Đi thôi!” Hoàng hét lên, cả nhóm lao về phía cánh cổng, mặc kệ mọi cạm bẫy.
Nhưng Minh không dễ dàng buông tha. “Tao sẽ không để các người đi đâu!” Hắn gầm lên, nhưng ánh sáng từ cánh cổng như một lá chắn bảo vệ họ.
Khi họ bước vào, cảm giác lạnh lẽo bao trùm. “Chúng ta đã đến nơi nào?” Hoàng hỏi, ánh mắt ngạc nhiên.
“Đó là một nơi không có thời gian,” Thảo đáp, lòng hồi hộp. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không ai biết điều gì đang chờ đợi chúng ta ở đây.”
Khi họ chuẩn bị bước đi, một tiếng cười vang lên từ phía sau. “Các người nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi?” Minh xuất hiện, gương mặt đầy thù hận. “Cuộc chiến này chưa kết thúc!”
Khải cảm thấy sức nặng của thất bại. “Chúng ta sẽ không để mày thắng!” anh gầm lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.