Khải mở mắt, ánh sáng lấp lánh tràn ngập không gian xung quanh. Một cảm giác lạ lẫm bao trùm, nhưng cũng có chút quen thuộc, như thể anh đang đứng giữa những ký ức đã ngủ quên. "Đây là đâu?" Hoàng hỏi, ánh mắt hoang mang.
"Có lẽ là nơi mà thời gian bắt đầu," Thảo đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. "Chúng ta đã vào cánh cổng thời gian."
"Nhưng tại sao lại có cảm giác như chúng ta không đơn độc?" Khải nhíu mày, cảm nhận được sự hiện diện nào đó đang rình rập. Chưa kịp suy nghĩ thêm, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, khiến họ giật mình.
"Chào mừng các người đến với thực tại mới," Minh xuất hiện, từng bước tiến lại gần, ánh mắt đầy thù hận. Hắn đã theo họ vào cánh cổng, như một bóng ma không thể xua đuổi.
"Không thể nào!" Khải gầm lên, lòng bừng bừng lửa giận. "Mày không có quyền làm điều này!"
"Mày nghĩ mình có thể thoát?" Minh cười lạnh, sự tàn nhẫn hiện rõ trong ánh mắt. "Cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc!"
Họ đứng trước một quyết định khó khăn: liệu có nên sử dụng cổ vật để thay đổi dòng thời gian, hay chỉ giữ nó an toàn? Khải cảm thấy mồ hôi ướt đẫm trên trán, trái tim đập nhanh như trống trận.
"Chúng ta không thể để hắn chiếm đoạt cổ vật!" Thảo khẽ nói, ánh mắt kiên quyết. "Nếu hắn có nó, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn."
"Đúng vậy," Hoàng thêm vào, "nhưng nếu chúng ta sử dụng nó, liệu có thể kiểm soát sức mạnh của nó không?"
Khải nhắm mắt lại, những hình ảnh về cha mẹ anh hiện lên trong tâm trí. Họ đã mất tích trong cuộc thám hiểm tìm kiếm cổ vật. Liệu có đáng để đánh đổi mọi thứ? "Chúng ta không thể để Minh có được nó," anh nói, giọng đầy quyết tâm. "Nhưng cũng không thể mạo hiểm sử dụng nó."
Minh cười nhạo, "Các người thật ngu ngốc. Thay vì tranh cãi, sao không cùng nhau sử dụng sức mạnh đó? Thay đổi quá khứ, tạo ra một thế giới mới."
"Không!" Thảo quát, "Chúng ta không thể thay đổi quá khứ chỉ vì một chút lợi ích. Điều đó sẽ chỉ dẫn đến hỗn loạn!"
Khải nhìn Thảo, cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn. "Chúng ta phải bảo vệ nó khỏi những kẻ như mày," anh khẳng định, ánh mắt đanh lại. "Đừng để hắn đánh lừa chúng ta."
Minh gầm lên, "Các người sẽ hối hận vì đã từ chối sức mạnh này!" Hắn lao về phía Khải, nhưng Hoàng đã kịp thời đỡ đường.
"Chúng ta không thể để hắn tấn công!" Hoàng hét, dồn sức vào cú đá, khiến Minh lùi lại một bước. "Phải giữ vững tinh thần!"Khải cảm thấy áp lực gia tăng. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá, như một cơn lốc xoáy. Hắn như một con thú hoang, không biết mệt mỏi. "Chúng ta phải đánh bại hắn trước khi quyết định tiếp theo!"
"Đúng vậy!" Thảo hô lớn, ánh mắt kiên quyết. "Giải mã cổ vật trước đã!"
Khải gật đầu, "Thảo, em hãy cố gắng tìm cách giải mã. Hoàng và tôi sẽ giữ chân hắn." Họ phối hợp nhịp nhàng, từng cú đánh không ngừng nghỉ, như những cơn sóng vỗ về.
Thảo quay lại bức tường, nơi những ký tự cổ xưa đang chờ được giải mã. Cô lẩm bẩm, từng chữ cái như lấp lánh trong tâm trí. "Được rồi, tôi đã tìm ra!" Cô kêu lên, ánh sáng từ cổ vật dần lan tỏa, tạo ra một không gian huyền bí.
"Nhanh lên!" Khải gầm lên, cảm nhận được sức mạnh từ Minh. Hắn đang lao vào tấn công lần nữa, nhưng quyết tâm của Khải không hề phai nhạt. Họ đang chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì những người họ yêu thương.
Thảo vươn tay về phía cánh cổng đang mở ra, nơi thời gian chờ đợi. "Đó là cơ hội của chúng ta!"
Khải nhìn Minh, ánh mắt quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để mày thắng!" anh quát, dồn sức vào cú đấm cuối cùng. Một cảm giác mạnh mẽ trào dâng trong lòng, như thể tất cả mọi thứ đều đang diễn ra trong một khoảnh khắc quyết định.
Khi ánh sáng từ cổ vật lan tỏa, một cánh cổng thời gian mở ra, không gian xung quanh họ biến đổi. "Đi thôi!" Hoàng hét lên, cả ba lao về phía cánh cổng, mặc kệ những cạm bẫy phía sau.
Nhưng Minh không dễ dàng buông tha. Hắn gầm lên, "Tao sẽ không để các người đi đâu!" Hắn lao vào, nhưng ánh sáng từ cánh cổng như một lá chắn bảo vệ họ.
Khi họ bước vào, cảm giác lạnh lẽo bao trùm, nhưng cũng đầy hy vọng. Ánh sáng tắt dần, họ nhận ra mình đang đứng giữa một không gian mờ ảo, nơi mà thời gian dường như không tồn tại.
"Chúng ta đã đến nơi nào?" Hoàng hỏi, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Đó là một nơi không có thời gian," Thảo đáp, lòng hồi hộp. "Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không ai biết điều gì đang chờ đợi chúng ta ở đây."
Khi họ chuẩn bị bước đi, một tiếng cười vang lên từ phía sau. "Các người nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi?" Minh xuất hiện, gương mặt đầy thù hận. "Cuộc chiến này chưa kết thúc!"
Khải cảm thấy sức nặng của thất bại. "Chúng ta sẽ không để mày thắng!" anh gầm lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.