Khải và Hoàng đứng chắn trước cánh cổng phát sáng, trong khi Thảo đang mải miết với các ký tự cổ. Ánh sáng từ cổ vật như đang kéo họ vào một chiều không gian khác, nơi mà thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài lâu.
“Chạy đi đâu?” Minh gầm lên, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn lao đến, tấn công với tất cả sức mạnh. Khải kịp thời né sang một bên, nhưng cú đấm của Minh vẫn chạm vào vai Hoàng, khiến anh lảo đảo.
“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Hoàng quát, cố gắng giữ vững vị trí. Khải không cho phép bản thân lùi bước. Hắn lao về phía Minh, dồn sức vào một cú đấm quyết định.
“Cút đi!” Minh gầm lên, đấm trả lại, nhưng Khải đã kịp tránh. Mỗi cú đấm đều mang theo sự tàn nhẫn, và ánh mắt của Minh như một con thú hoang, không ngừng tìm cách hạ gục đối thủ.
“Thảo! Xong chưa?” Khải hô lớn, không rời mắt khỏi kẻ thù. Cô đang bận rộn với những ký tự, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Gần xong rồi!” Thảo thốt lên, giọng đầy quyết tâm. Ánh sáng từ cổ vật bùng lên mạnh mẽ hơn, như muốn truyền sức mạnh cho nhóm.
“Chúng ta không có nhiều thời gian!” Hoàng hét lên, né một cú đá từ Minh. “Phải nhanh lên!”
Minh không cho họ thời gian nghỉ ngơi. Hắn tiếp tục tấn công, mỗi cú đấm đều mang theo sự thù hận, sự tàn nhẫn. “Các người sẽ không bao giờ thoát được!” Hắn cười, ánh mắt sáng quắc.
“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” Khải gầm lên, lao vào tấn công. Hắn tập trung hết sức vào Minh, không để cho hắn có cơ hội chiếm ưu thế.
“Cố lên, Thảo!” Hoàng tiếp sức, cố gắng tạo khoảng trống cho cô.
“Để tôi!” Thảo kêu lên, tay vẫn không ngừng di chuyển. Những ký tự dần hiện lên, như một bản đồ dẫn đường cho nhóm.
“Nhanh lên!” Khải thúc giục, cảm giác áp lực đang đè nặng lên họ.
“Gần xong rồi!” Thảo khẳng định, ánh sáng từ cổ vật dần mạnh lên, tạo ra một không gian huyền bí. Nhưng Minh không dừng lại, hắn vẫn gầm lên, cố gắng phá vỡ tinh thần của họ.
“Đừng để hắn làm chệch hướng!” Hoàng quát lớn, cú đá mạnh vào người Minh, nhưng hắn nhanh chóng lùi lại, tránh được đòn. “Chúng ta phải giữ vững tinh thần!”
Khải nhận thấy ánh sáng từ cổ vật đang dần lấn át bóng tối. “Chúng ta phải đánh bại hắn trước khi cô ấy hoàn thành!” Hắn quyết tâm, dồn sức vào cú đấm tiếp theo, đánh trúng vào mặt Minh.Minh lùi lại, bất ngờ. “Mày dám!” Hắn gầm lên, tức giận. Khải cảm nhận được sức mạnh từ lòng trung thành và quyết tâm trào dâng.
“Đi thôi!” Hoàng hét lên, cả nhóm lao vào cánh cổng. Ánh sáng như một lá chắn bảo vệ họ khỏi mọi nguy hiểm.
Khi họ bước qua cánh cổng, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. “Chúng ta đã đến nơi nào?” Hoàng hỏi, ánh mắt ngạc nhiên.
“Đó là một nơi không có thời gian,” Thảo đáp, lòng hồi hộp. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không ai biết điều gì đang chờ đợi chúng ta ở đây.”
Cả nhóm đứng lại, nhìn quanh. Không gian như bị ngưng đọng, mọi thứ đều mờ ảo. Đột nhiên, tiếng cười vang lên từ phía sau. “Các người nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi?” Minh xuất hiện, gương mặt đầy thù hận. “Cuộc chiến này chưa kết thúc!”
Khải cảm thấy sức nặng của thất bại. “Chúng ta sẽ không để mày thắng!” anh gầm lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
“Mày đã mất tất cả rồi!” Khải quát, cảm nhận được sự tức giận đang dâng trào. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”
“Ta sẽ không để các người làm vậy!” Minh gầm lên, ánh mắt hắn như lửa đốt. Hắn lao về phía họ, nhưng lần này, Khải đã chuẩn bị sẵn sàng. Cả nhóm dồn sức vào một cú phản công mạnh mẽ, quyết không để Minh chiếm ưu thế lần nữa.
“Chúng ta cùng nhau!” Hoàng hô lớn, trong ánh sáng mờ ảo, tinh thần đoàn kết của họ bùng lên mãnh liệt.
Ánh sáng từ cổ vật bùng lên, tạo ra một cánh cổng mới, nhưng Minh đã kịp thời xuất hiện, chặn đứng bước tiến của họ. “Tao sẽ không để các người đi đâu!” Hắn gầm lên, nhưng ánh sáng như một lá chắn, bảo vệ họ khỏi mọi nguy hiểm.
Khải cảm thấy sự hồi hộp trong không khí. Họ đã đến gần, nhưng liệu có thể vượt qua những thử thách cuối cùng? Hơi thở của thời gian như đang lướt qua, nhắc nhở họ về sự khẩn trương và quyết tâm.
“Đừng từ bỏ!” Hoàng quát, quyết tâm bảo vệ những gì họ đã đạt được. “Chúng ta phải giữ vững niềm tin!”
Khải gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ không thất bại!” Anh hét lên, cùng với Thảo và Hoàng, sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng.
Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa lòng trung thành và sự phản bội, vẫn chưa kết thúc. Họ đang ở giữa cơn gió thời gian, nơi mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt.