Cơn Gió Thời Gian

Chương 11: Sự Xuất Hiện Của Ngô Lan

Khi Khải và nhóm vừa đặt chân vào không gian mờ ảo, một cảm giác bất an bao trùm họ. Những hình ảnh từ quá khứ đan xen với hiện tại, khiến họ cảm thấy như đang ở giữa một giấc mơ kỳ lạ. Đột nhiên, một bóng dáng xuất hiện phía trước, lấp ló giữa những hình ảnh lấp lánh.

“Ngô Lan,” Khải thốt lên, nhận ra ngay cô gái bí ẩn mà họ chỉ nghe đồn thổi. Cô ta có vẻ ngoài thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt lấp lánh với một sự thông minh sắc bén.

“Chào các bạn,” cô ta nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có sức cuốn hút. “Tôi đã chờ đợi các bạn.”

“Cô… cô biết chúng tôi?” Thảo hỏi, sự ngạc nhiên hiện rõ trong ánh mắt.

“Không chỉ biết, mà tôi còn biết rất nhiều về những gì các bạn đang tìm kiếm,” Ngô Lan đáp, ánh mắt không rời khỏi Khải. “Tôi có thể giúp các bạn.”

“Giúp chúng tôi? Với cái gì?” Hoàng đề phòng, không tin tưởng vào sự xuất hiện bất ngờ của cô.

“Với cổ vật,” Ngô Lan mỉm cười. “Cổ vật mà các bạn đang tìm kiếm không chỉ là một món đồ quý giá. Nó còn là chìa khóa mở ra cánh cửa thời gian.”

“Chúng tôi đã biết điều đó,” Khải đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh. “Nhưng chúng tôi không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào từ cô.”

“Thật sao?” Ngô Lan nhướng mày, vẻ mặt cô ta hiện lên sự thách thức. “Có lẽ các bạn nên suy nghĩ lại. Mọi thứ không đơn giản như các bạn nghĩ. Tôi có thông tin mà các bạn cần.”

“Thông tin gì?” Thảo hỏi, lòng đầy nghi ngờ.

“Thông tin về cạm bẫy, về những kẻ đang rình rập các bạn. Tôi có thể giúp các bạn vượt qua mọi nguy hiểm,” Ngô Lan nói, nhấn mạnh từng từ.

“Nghe có vẻ hấp dẫn,” Hoàng cắt ngang, “nhưng tại sao chúng tôi phải tin tưởng cô? Cô có thể là một phần của âm mưu nào đó.”

“Đúng vậy,” Khải đồng tình. “Chúng tôi không thể mạo hiểm với sự an toàn của mình.”

Ngô Lan cười nhẹ, nụ cười mang theo sự tự tin. “Tôi không thể trách các bạn. Nhưng hãy nhớ, không ai có thể đơn độc trong cuộc chiến này. Các bạn sẽ cần tôi, và tôi sẽ cần các bạn.”“Cô muốn gì từ chúng tôi?” Thảo hỏi, giọng điệu nghiêm túc hơn.

“Tôi chỉ muốn có được cổ vật, để chứng minh giá trị của mình,” Ngô Lan đáp, ánh mắt cô ta lóe lên sự quyết tâm. “Hãy cho tôi cơ hội, và tôi sẽ giúp các bạn tìm ra mọi bí mật mà các bạn chưa từng biết đến.”

Khải nhìn Thảo và Hoàng, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ,” anh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Được, nhưng đừng chậm trễ,” Ngô Lan đáp, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Thời gian không đứng yên, và những kẻ thù của các bạn đang đến gần.”

Khi Ngô Lan vừa dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, làm cho không gian quanh họ chao đảo. Một cánh cổng lớn xuất hiện, ánh sáng từ bên trong chiếu rọi, nhưng không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía bên kia.

“Chạy!” Khải hét lên, cả nhóm không kịp suy nghĩ đã lao về phía cánh cổng. Ngô Lan không chần chừ, nhanh chóng theo sau.

“Đến lúc rồi!” Cô ta nói, giọng đầy phấn khích. “Hãy bước vào!”

Họ lao qua cánh cổng, và một luồng ánh sáng mạnh mẽ bao trùm họ. Cảm giác như thời gian ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Khi ánh sáng tắt dần, họ nhận ra mình đã đến một nơi hoàn toàn khác.

“Mình đang ở đâu?” Thảo hỏi, nhìn xung quanh với vẻ hoang mang.

“Có vẻ như chúng ta đã đến một thời điểm trong quá khứ,” Hoàng nhận định, ánh mắt chăm chú quan sát.

“Phải, nhưng tại sao lại ở đây?” Khải thắc mắc, lòng bồn chồn.

Ngô Lan không nói gì, chỉ mỉm cười bí ẩn. “Các bạn sẽ sớm hiểu. Hãy theo tôi, nơi này ẩn chứa nhiều điều thú vị.”

Cả nhóm theo chân Ngô Lan, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không thể ngăn nổi sự tò mò. Họ không biết rằng, phía sau họ, bóng tối đang rình rập, chờ đợi thời cơ để ra tay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn