Cơn Gió Thời Gian

Chương 10: Bí Mật Của Thời Gian

Khải, Thảo và Hoàng tiếp tục lao vào trong lòng lăng mộ, không còn thời gian để nghỉ ngơi. Những tiếng gầm gừ của sinh vật vẫn vang vọng sau lưng họ, nhưng sự tò mò và quyết tâm khám phá đã lấn át mọi nỗi sợ hãi. Họ dừng lại trước một cánh cửa lớn, được chạm khắc tinh xảo với những ký tự cổ xưa lấp lánh dưới ánh đèn pin.

“Đây rồi! Cánh cửa bí mật!” Thảo hô lên, ánh mắt sáng rực. Cô tiến lại gần, tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa. “Chúng ta cần phải mở nó.”

“Có thể có cạm bẫy,” Hoàng cảnh báo, “Hãy cẩn thận.”

“Cái gì cũng có cách giải quyết,” Khải nói, ánh mắt tập trung. “Thảo, em có thể đọc các ký tự này không?”

“Để xem nào…” Thảo cúi người, mắt lướt qua từng ký tự. “Chúng ta cần phải sắp xếp lại chúng theo thứ tự thời gian.”

Khải và Hoàng đứng bên cạnh, chuẩn bị tinh thần. “Nhanh lên!” Khải thúc giục. “Thời gian không chờ đợi ai cả!”

Thảo nhanh chóng lấy giấy và bút, bắt đầu ghi chép. “Cần phải có sự kết hợp giữa các ký tự này… nếu không, chúng ta sẽ không thể mở được cánh cửa.”

“Cẩn thận! Đằng sau có thể có sinh vật!” Hoàng nhắc nhở, ánh mắt vẫn cảnh giác.

“Em biết!” Thảo đáp, tay vẫn không ngừng viết. “Được rồi, xong rồi!” Cô đứng dậy, hơi thở gấp gáp. “Chúng ta thử xem.”

Khải và Hoàng đứng bên cạnh, hồi hộp chờ đợi. Thảo từ từ đặt tay lên cánh cửa, nhắm mắt lại và thì thầm. Một tiếng răng rắc vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một không gian tối tăm bên trong.

“Đi thôi!” Khải nói, bước vào trước, ánh đèn pin soi rọi mọi thứ xung quanh. Trong căn phòng, họ nhìn thấy những kệ sách cổ, những di vật và tài liệu về cổ vật. Một không gian như một thư viện của những bí mật.

“Wow…” Thảo thốt lên, ánh mắt ngạc nhiên. “Chúng ta đã tìm thấy một kho báu thực sự!”

“Cẩn thận! Có thể có bẫy ở đây,” Hoàng nhắc nhở.

Khải tiến lại gần những di vật, tay v**t v* một chiếc bình cổ. “Đây là một trong những cổ vật mà cha mẹ mình từng nghiên cứu.” Anh nói, ánh mắt rạng ngời.

“Mau tìm kiếm tài liệu nào nói về cánh cổng thời gian!” Thảo nói, bắt đầu lục tìm.

Hoàng lướt qua những trang sách, các ký tự cổ hiện ra, như những mảnh ghép của quá khứ. “Có một tài liệu ở đây… nói về khả năng mở cánh cổng thời gian.” Anh đưa sách cho Thảo.

“Để xem…” Thảo đọc to, “Cổ vật này không chỉ là một món đồ quý giá mà còn là chìa khóa để thay đổi dòng thời gian.”

Khải chợt dừng lại, ánh mắt sắc lạnh. “Thay đổi dòng thời gian? Có nghĩa là…”

“Đúng! Chúng ta có thể thay đổi quá khứ!” Thảo reo lên, nhưng giọng cô có phần lo lắng. “Nhưng… điều đó có thể gây ra những hệ lụy khôn lường.”

“Chúng ta cần phải quyết định,” Hoàng nói, giọng điềm tĩnh. “Nếu chúng ta mở cánh cổng, có thể sẽ có những lựa chọn khó khăn.”

Khải cảm thấy như có một sức nặng đè lên vai mình. “Chúng ta đã mất cha mẹ, liệu có đáng để mạo hiểm không? Mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.”

“Nhưng nếu chúng ta không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết được!” Thảo phản bác, ánh mắt kiên định.Hoàng gật đầu. “Tuy nhiên, mọi quyết định đều có giá của nó.”

Khải nhìn sâu vào ánh mắt của Thảo, rồi đến Hoàng. “Chúng ta phải thật cẩn thận. Nếu chúng ta quyết định mở cánh cổng, phải hiểu rõ những gì đang chờ đợi.”

“Đúng vậy!” Thảo nói, “Chúng ta có thể thay đổi mọi thứ, nhưng cũng có thể phá hủy mọi thứ.”

Một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba giật mình. Cánh cửa họ vừa mở ra bắt đầu đóng lại, tiếng gầm gừ của sinh vật lúc nãy lại vang lên.

“Chạy!” Hoàng hét lên, cả nhóm vội vã tìm lối thoát. Họ không thể để sinh vật đó bắt kịp.

“Phải tìm cách thoát ra!” Khải nói, trong khi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. “Hãy quay lại cánh cửa!”

“Nhưng cánh cửa đã đóng rồi!” Thảo đáp, hoảng loạn.

Hoàng nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát khác. “Có lối đi bên trái!” Anh chỉ tay, cả nhóm lập tức lao vào.

Bên trong, không khí ngột ngạt, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu khiến mọi thứ trở nên u ám. Họ chạy hết tốc lực, nhưng tiếng gầm gừ của sinh vật vẫn không ngừng đuổi theo.

“Làm sao giờ?” Thảo hỏi, thở hổn hển.

“Phải có cách!” Khải đáp, ánh mắt không rời khỏi phía sau. “Đến gần hơn với bức tường!”

Khi họ đến gần bức tường, Khải bất ngờ nhìn thấy một ký hiệu. “Đây là một cơ chế! Chúng ta có thể sử dụng nó để mở cánh cửa khác!”

“Để tôi!” Thảo nhanh chóng tiến tới, bắt đầu giải mã các ký tự.

“Nhanh lên!” Hoàng thúc giục, nhìn về phía sau nơi sinh vật đang tiến lại gần.

“Xong rồi!” Thảo hô lên, tay đẩy vào cơ chế. Cánh cửa mở ra, ánh sáng chiếu rọi vào. “Chúng ta đi thôi!”

Họ lao vào cánh cửa, nhưng khi vừa bước qua, không gian lại chao đảo. Khải cảm thấy một luồng sức mạnh kéo họ vào. Cả nhóm bị cuốn vào một không gian khác, nơi mọi thứ trở nên mơ hồ.

“Cái gì đang xảy ra?” Thảo hoảng hốt.

“Chúng ta… đã mở cánh cổng thời gian!” Khải thốt lên, sự hoang mang hiện rõ trong mắt.

“Nhưng điều này có nghĩa là gì? Chúng ta đang ở đâu?” Hoàng hỏi, giọng lo lắng.

“Có lẽ… chúng ta đã trở về quá khứ,” Khải nói, ánh mắt dán chặt vào những hình ảnh xung quanh, nơi những hình ảnh của quá khứ hiện ra.

“Chúng ta phải tìm cách trở về!” Thảo kêu lên, nhưng trong lòng họ đều cảm nhận được sự hồi hộp. Họ đã bước vào một thế giới mà mọi thứ đều có thể xảy ra, và những lựa chọn khó khăn đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn