Cơn Gió Thời Gian

Chương 9: Mâu Thuẫn Trong Nhóm

Khải đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào sinh vật khổng lồ vừa xuất hiện. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như lửa, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Mồ hôi bắt đầu đổ xuống từ trán, nhưng anh không cho phép mình chùn bước.

“Chúng ta không thể để nó ngăn cản mình!” Khải quát, giọng đầy quyết tâm.

“Đúng vậy!” Hoàng thêm vào, tay nắm chặt lại, chuẩn bị cho cuộc chiến. “Hãy nhớ mục tiêu của chúng ta!”

Thảo nhìn quanh, nhanh chóng đánh giá tình hình. “Cần có kế hoạch, không thể đánh theo cảm xúc được!” cô nói, giọng có phần lo lắng nhưng vẫn giữ được sự kiên định.

“Đưa nó vào bẫy!” Khải hét lên, kéo Thảo và Hoàng lại gần. “Tôi sẽ thu hút sự chú ý của nó, các cậu chuẩn bị sẵn sàng.”

Hoàng gật đầu, ánh mắt rực lửa. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ nhóm.”

Khải hít một hơi sâu, rồi lao về phía sinh vật, vừa chạy vừa quát lớn. “Này! Ở đây này!” Những cú đấm mạnh mẽ của anh không chỉ nhắm vào sinh vật mà còn để thu hút sự chú ý của nó. Những cánh tay to lớn vung vẩy, khiến không khí xung quanh rung chuyển.

Thảo và Hoàng nhanh chóng di chuyển đến vị trí đã định. “Được rồi, Thảo! Khi tôi nói, hãy kích hoạt cơ chế!” Hoàng khẽ nhắc nhở, mắt không rời khỏi sinh vật.

“Được!” Thảo đáp, tay đã chuẩn bị sẵn sàng.

Khải tiếp tục tiến về phía sinh vật, né tránh những cú vung tay dữ dội. “Đến đây nào!” anh gào lên, một cú đấm mạnh mẽ vào mặt đất bên cạnh sinh vật khiến nó tức giận hơn. Đúng lúc này, một cú vung tay mạnh mẽ từ sinh vật suýt nữa đã trúng Khải, nhưng anh kịp thời lùi lại.

“Giữ vững!” Hoàng hô to, lao vào hỗ trợ Khải, cùng lúc đó, Thảo bắt đầu giải mã cơ chế. Ánh sáng từ các ký tự cổ trên tường bắt đầu phát ra, nhưng thời gian không còn nhiều.

“Gần xong rồi!” Thảo thốt lên, tiếng nói có phần hồi hộp.

Khải cảm nhận được áp lực gia tăng. “Nhanh lên! Đừng để nó chậm lại!” Anh lại xông tới, dùng sức mạnh của mình để khiến sinh vật mất tập trung.“Bây giờ!” Hoàng hô lớn, Thảo lập tức kích hoạt cơ chế. Một chiếc lưới lớn từ trên cao rơi xuống, bắt lấy những cánh tay của sinh vật. Nó gầm gừ, cố sức giãy giụa nhưng không thể thoát ra.

“Chúng ta có cơ hội!” Khải hô, cả nhóm lao vào. Họ chạy về phía chiếc hộp cổ, nhưng sinh vật vẫn không ngừng gầm gừ, ánh mắt đầy thù hận.

Khi Thảo mở nắp hộp, một luồng ánh sáng mạnh mẽ phả vào mặt họ. “Cẩn thận!” Khải hét lên, nhưng không kịp nữa. Một hình dáng lớn lao ra, và ngay lập tức, không khí trở nên ngột ngạt.

“Chạy!” Thảo hét lên, nhưng lối thoát đã bị chặn.

“Không có đường lui!” Hoàng nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải đối mặt!”

Khải cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào. “Đừng để nó vượt qua chúng ta!” Anh quát, sẵn sàng cho một cuộc chiến mới.

Cuộc chiến lại nổ ra, lần này không chỉ là sinh vật khổng lồ mà còn là những áp lực từ bên trong nhóm. Khải cảm nhận được sự căng thẳng, sự không đồng nhất bắt đầu xuất hiện. Mỗi cú đánh đều mang theo sự quyết tâm, nhưng trong lòng anh, câu hỏi lớn vẫn đang xoay quanh: liệu họ có thể vượt qua mâu thuẫn này và chiến thắng không?

Thảo nhìn thấy sự mệt mỏi trên gương mặt của Hoàng. “Chúng ta cần phải phối hợp tốt hơn!” cô gào lên giữa tiếng gầm gừ.

“Đúng vậy, nhưng lúc này không phải là lúc tranh cãi!” Hoàng trả lời, giọng cứng rắn. “Hãy tập trung vào mục tiêu!”

Khải cảm thấy sự căng thẳng. “Tất cả hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta không chỉ là cổ vật. Đó là sự sống còn của chúng ta!”

Họ lại lao vào cuộc chiến, nhưng sự hoài nghi bắt đầu nhen nhóm. Khải không thể không tự hỏi, nếu áp lực này tiếp tục gia tăng, liệu nhóm có thể vượt qua tất cả để đạt được điều họ mong muốn?

Trong không khí đầy kịch tính, cuộc chiến giữa họ với sinh vật khổng lồ không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn mà còn là cuộc chiến với chính bản thân. Họ phải tìm ra cách để hòa hợp, nếu không, có thể sẽ mất đi không chỉ cổ vật mà còn cả những người bạn bên cạnh.

Khải thở hổn hển, nhưng quyết tâm trong lòng không hề giảm sút. Họ sẽ phải chiến đấu tới cùng. Hơi thở của thời gian như đang đè nặng lên vai họ. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn