Khải, Thảo và Hoàng đứng giữa những viên đá cổ xưa, hơi thở của họ vẫn còn nặng nề sau khi vượt qua cánh cổng ánh sáng. Ngô Lan dẫn đường, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng bí mật. Không gian xung quanh họ có vẻ như đã được chạm khắc bởi những thời gian khác nhau, với những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ xa.
“Chúng ta đang ở đâu?” Thảo hỏi, tiếng nói của cô vang lên như một tiếng vọng.
“Điểm giao thoa giữa các thời kỳ,” Ngô Lan đáp, không quay lại. “Nơi mà những bí mật cổ xưa vẫn còn sống động.”
Khải nhíu mày. “Cô chắc chắn đây không phải là một cái bẫy chứ?”
Ngô Lan dừng lại, quay lại nhìn họ với một nụ cười đầy tự tin. “Tôi không phải kẻ thù của các bạn. Tôi chỉ muốn có được cổ vật, và các bạn cũng vậy. Hãy nghĩ về điều đó.”
Hoàng thận trọng tiến lên. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Những gì chúng ta đang tìm kiếm có thể đang bị bảo vệ bởi những cạm bẫy chết người.”
“Đúng vậy,” Ngô Lan đồng tình, “nhưng cũng có thể là những kẻ thù đang rình rập. Chúng ta không thể để sự nghi ngờ chia rẽ.”
“Vậy cô có kế hoạch gì không?” Khải hỏi, cảm thấy sự căng thẳng đang gia tăng.
Ngô Lan nhướng mày. “Chúng ta sẽ phải giải mã một số ký tự cổ để tìm ra vị trí của cổ vật. Nhưng trước hết, chúng ta cần đánh bại những cạm bẫy mà tổ tiên để lại.”
Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, làm cho cả nhóm giật mình. Một bóng đen lao nhanh về phía họ. Khải lập tức nắm tay Thảo, kéo cô ra phía sau. “Cẩn thận!”
Đặng Minh xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng và sắc lạnh. “Không ngờ các người lại đến đây sớm hơn tôi,” hắn nói, giọng điệu đầy chế nhạo. “Tôi không nghĩ rằng các người có thể vượt qua được những cạm bẫy này.”
“Minh!” Khải gầm lên, lòng đầy phẫn nộ. “Tại sao lại ở đây?”
“Câu hỏi hay, nhưng không quan trọng. Điều quan trọng là tôi sẽ không để các người chiếm đoạt cổ vật.” Minh bước tới, ánh mắt không rời khỏi Khải.
Thảo nuốt nước bọt, cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. “Chúng ta không có thời gian cho những mâu thuẫn này. Hãy cùng nhau tìm kiếm cổ vật!”
“Cô ta nói đúng,” Hoàng đồng ý, “nhưng nếu các ngươi muốn giành lấy cổ vật, thì phải qua xác tôi đã.”
“Đừng có mơ,” Minh cười khẩy, “ta sẽ không ngần ngại loại bỏ bất kỳ ai cản đường.”
Ngô Lan can thiệp. “Chúng ta không có thời gian để tranh cãi. Nếu không làm việc cùng nhau, tất cả sẽ thất bại.”
Khải nhìn quanh, cảm thấy áp lực từ cả hai phía. “Chúng ta cần một kế hoạch. Minh, nếu không muốn trở thành kẻ thù của chúng tôi, hãy giúp chúng tôi.”
Minh cười lạnh. “Giúp? Tại sao tôi phải giúp các người?”
“Vì cổ vật này lớn hơn cả chúng ta,” Thảo nói, giọng nghiêm túc. “Nó có thể thay đổi mọi thứ.”Sau một khoảnh khắc im lặng, Minh gật đầu. “Được, nhưng tôi sẽ không tin tưởng bất kỳ ai. Hãy để hành động chứng minh.”
Cả nhóm bước vào một hành lang tối tăm, ánh sáng yếu ớt từ những viên đá cổ chiếu rọi. Từng bước đi, họ cảm nhận được sự hiện diện của những cạm bẫy xung quanh. Khải dẫn đầu, đôi mắt anh lấp lánh với sự quyết tâm.
“Cẩn thận từng bước,” Khải nhắc nhở. “Nếu không, chúng ta có thể mất mạng bất cứ lúc nào.”
Ngô Lan đi bên cạnh, ánh mắt cô sắc bén, như thể đang phân tích từng chi tiết. “Có một bẫy ở phía trước. Nếu không giải mã đúng ký tự, chúng ta sẽ bị chôn vùi.”
“Để tôi thử,” Thảo nói, bước lên phía trước. Cô nhìn vào những ký tự khắc trên tường, cảm thấy tâm trí mình như đang lướt trên những dòng chữ cổ xưa. “Có thể là một câu đố.”
“Câu đố nào?” Minh hỏi, giữ khoảng cách an toàn.
“Phải tìm ra quy luật,” Thảo nói, “những ký tự này có thể liên quan đến thời gian.”
“Thời gian?” Khải nhắc lại, sự chú ý của anh đã tập trung. “Cô nghĩ đây là cách để mở cánh cửa?”
“Có thể,” Thảo đáp, nhắm mắt lại và bắt đầu nhớ lại những gì cô đã học. “Nếu tôi không nhầm, thời gian này có thể được giải mã bằng cách liên kết các ký tự.”
Ngô Lan đứng bên cạnh, nhìn Thảo với ánh mắt đầy kỳ vọng. “Hãy nhanh lên. Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
Khi Thảo bắt đầu giải mã, một âm thanh rùng rợn vang lên từ phía sau, như thể có điều gì đó đang tiến lại gần. Khải quay lại, lòng thắt lại. “Chúng ta không thể chần chừ. Hãy làm nhanh lên!”
“Gần xong rồi!” Thảo nói, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Chỉ cần một chút nữa!”
Minh đứng gần cửa, tay nắm chặt. “Tôi sẽ bảo vệ phía sau. Hãy nhanh lên!”
Cuối cùng, Thảo hét lên khi cô hoàn thành câu đố. Một âm thanh lớn vang lên, cánh cửa mở ra, ánh sáng từ bên trong chiếu rọi. Họ lao vào, không nhìn lại, nhưng tiếng động phía sau càng ngày càng gần.
Khải gầm lên. “Đi nào! Không thể để chúng ta bị bắt!”
Bên trong, một căn phòng rộng lớn hiện ra, những cổ vật lấp lánh ánh sáng. Nhưng giữa chúng, một bóng đen lớn xuất hiện, ánh mắt sáng quắc. “Các người đến đây để tìm kiếm điều gì?” âm thanh vang lên như sấm.
“Chúng tôi đến để tìm cổ vật!” Khải đáp, lòng đầy quyết tâm.
“Nhưng nó không thuộc về các người,” bóng đen nói, cười khẩy. “Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến.”
Cả nhóm đứng sẵn, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không thể ngăn nổi sự quyết tâm. Cuộc chiến tâm lý đã bắt đầu.