Tôi nghĩ tôi đã yêu anh ấy mất rồi.
Hôm nay, tôi ra ngoài mua thức ăn về, gặp phải người hàng xóm đối diện.
Đôi mắt tròn xoe của anh ta lấp lánh.
"Có phải em sắp chuyển đi hay không? Vậy có thể cho anh thuê lại phòng được không? Ánh sáng trong phòng anh kém quá..."
"?"
"Em đang sống tốt, sao phải chuyển đi?"
"Bạn trai em cũng phát đạt rồi, còn để em tiếp tục ở nơi nhỏ bé tồi tàn này sao?"
"Bạn trai em?"
"Giả vờ, lại còn giả vờ!"
Người hàng xóm mập mạp lấy điện thoại di động ra đưa cho tôi: "Đây, không phải bạn trai em thì là ai?"
"Mặc dù là web drama* nhưng giờ nó đã gây sốt khắp mạng, nhất là nhân vật phản diện do cậu ấy đóng, quả thực rất tuyệt vời!"
(*网剧: Web drama: là những phim bộ, phim ngắn được 1 đội ngũ chuyên nghiệp hoặc nghiệp dư sản xuất và công chiếu trên các nền tảng xã hội nổi tiếng trên internet. Phổ biến nhất là Youtube, Facebook....)
Anh ta đứng bên cạnh không ngừng lải nhải, nhưng sự chú ý của tôi hoàn toàn bị thu hút bởi khuôn mặt góc cạnh trên màn hình.
Là Bùi Tịch.
Về đến nhà, tôi đọc hết tin tức liên quan đến Bùi Tịch, sau đó mới biết anh ấy đã ký hợp đồng với Tinh Huy Media, còn tham gia một web drama về điều tra tội phạm, đóng vai đại nhân vật phản diện.
Khi tôi mở video, màn hình tràn ngập người khen khả năng diễn xuất tốt cũng như ánh mắt và biểu cảm hoàn hảo của anh ấy.
Đùa gì thế, anh ấy vốn dĩ là đại nhân vật phản diện.
Đây quả thực là lấy diện mạo vốn có ra để diễn mà.
Nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Bùi Tịch qua ống kính, tôi cảm thấy không vui, đột nhiên muốn khóc.
"Đồ tồi, không nói tiếng nào đã rời đi, lăn lộn ở nơi tốt hơn rồi cũng không thèm liên lạc với tôi..."
Chắc đầu tôi bị đổ đầy nước rồi, vậy mà lại đi tới Tinh Huy Media.
Đối mặt với nụ cười dịu dàng của cô gái ở quầy lễ tân, tôi chột dạ nói: "Tôi tìm Bùi Tịch."
"Xin hỏi có hẹn trước không ạ?"
"......Không có."
Cô gái này tố chất cũng rất cao, lại không hề lật mặt, vẫn mỉm cười như cũ chỉ vào ghế sofa bên cạnh.
"Người hâm mộ có thể qua bên kia chờ."
Tôi quay đầu lại nhìn, khá thật, chi chít người đều là những cô gái trẻ.
"..."
Bùi Tịch d.ư.ợ.c hoan nghênh như vậy sao? Không biết ai đã hét lên "Bùi Tịch đến rồi", các cô gái nãy còn trò chuyện cười đùa lập tức đứng dậy lao về phía cửa kính xoay.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp lại Bùi Tịch sau vài tháng.
Anh ấy đã khác trước.
Thân mặc bộ vest đặt may, mái tóc được tạo kiểu tỉ mỉ, duy chỉ có gương mặt vẫn vô cùng góc cạnh, không chê vào đâu được.
Tôi không biết mình lấy đâu ra sức lực vượt qua đám người hâm mộ, lao tới trước mặt anh ấy.
"Bùi Tịch..."
Tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng của anh, lời muốn nói nhất thời nghẹn lại trong cổ họng.
Sau đó đột nhiên tôi bị ai đó đẩy một cái, loạng choạng lui về sau, cuối cùng ngã xuống đất.
Lòng bàn tay đau nhói, chắc là bị trầy xước rồi.
Trong tầm mắt tôi xuất hiện một đôi giày da sáng bóng, tôi ngước đôi mắt đẫm nước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt cau có của Bùi Tịch.
Phòng khách của Tinh Huy Media.
Bùi Tịch nhờ trợ lý mang hộp y tế đến, lấy bông và cồn sát trùng ra.
"Đưa tay."
"Tôi sẽ tự làm." Tôi nhỏ giọng nói.
"Đưa tay, đừng bắt tôi lặp lại lần thứ ba."
"Ồ."
Tôi ngồi trên ghế sofa nhìn anh ấy đang chăm chú xử lý vết thương, không nhịn được mở miệng: "Thực xin lỗi."
Động tác Bùi Tịch hơi dừng lại, không lên tiếng.
"Hôm đó tôi đã mắng oan anh, tôi không biết rượu bị bỏ t.h.u.ố.c, lại còn hung dữ với anh như vậy, đều là lỗi của tôi, anh đừng giận tôi có được không?"
Bùi Tịch còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng khách đã bị đẩy ra.
Một cô gái rất xinh đẹp bước vào với nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Anh Bùi, cuộc phỏng vấn sắp bắt đầu rồi."
Tôi nhận ra cô gái đó.
Cô ấy là nữ diễn viên đang được chú ý gần đây, hình như tên là Yến Mộng, cô ấy đã đóng vai chính trong một số bộ phim truyền hình nổi tiếng, ngoại hình xinh đẹp và thần thái thần tiên.
Vẻ ngoài của Tùy Yên chính là tham khảo từ cô ấy.
Tôi theo bản năng nhìn Bùi Tịch, quả nhiên thấy vẻ mặt dịu xuống.
"Tôi sẽ tới đó ngay."
Anh ấy quay sang tôi và nói: "Tôi sẽ nhờ trợ lý của tôi đưa cô về."
Tôi từ chối anh ấy, một mình đi thang máy xuống tầng một.
Khi sắp ra khỏi cửa thì bị một người đàn ông mặc vest, chân đi giày da gọi lại.
"... Cô Đường, tôi biết mối quan hệ của cô và Bùi Tịch, nhưng hiện tại cậu ấy đang ở đỉnh cao danh vọng, công ty không muốn xảy ra bất kỳ scandal nào trong thời kỳ phát triển của cậu ấy, mong cô hiểu."
Anh ta đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
"Đây là tiền bồi thường cho cô."
Tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu đến thế này, so với lúc chia tay hay lúc biết được giáo sư Điền có bạn gái còn khó chịu hơn.
"Tranh Tranh, sao lúc đó cậu không tức giận chứ? Họ không cho cậu liên lạc với Bùi Tịch, thì cậu thật sự không liên lạc với anh ấy sao? Bùi Tịch là người, không phải hàng hóa, họ dựa vào cái gì mà hạn chế quyền tự do yêu đương của anh ấy!"
Giọng nói của Kiều Tịch từ trong điện thoại truyền ra, giọng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Không phải là tớ không liên lạc với anh ấy, mà là tớ không dám liên lạc với anh ấy..."
Hôm nay, tôi ra ngoài mua thức ăn về, gặp phải người hàng xóm đối diện.
Đôi mắt tròn xoe của anh ta lấp lánh.
"Có phải em sắp chuyển đi hay không? Vậy có thể cho anh thuê lại phòng được không? Ánh sáng trong phòng anh kém quá..."
"?"
"Em đang sống tốt, sao phải chuyển đi?"
"Bạn trai em cũng phát đạt rồi, còn để em tiếp tục ở nơi nhỏ bé tồi tàn này sao?"
"Bạn trai em?"
"Giả vờ, lại còn giả vờ!"
Người hàng xóm mập mạp lấy điện thoại di động ra đưa cho tôi: "Đây, không phải bạn trai em thì là ai?"
"Mặc dù là web drama* nhưng giờ nó đã gây sốt khắp mạng, nhất là nhân vật phản diện do cậu ấy đóng, quả thực rất tuyệt vời!"
(*网剧: Web drama: là những phim bộ, phim ngắn được 1 đội ngũ chuyên nghiệp hoặc nghiệp dư sản xuất và công chiếu trên các nền tảng xã hội nổi tiếng trên internet. Phổ biến nhất là Youtube, Facebook....)
Anh ta đứng bên cạnh không ngừng lải nhải, nhưng sự chú ý của tôi hoàn toàn bị thu hút bởi khuôn mặt góc cạnh trên màn hình.
Là Bùi Tịch.
Về đến nhà, tôi đọc hết tin tức liên quan đến Bùi Tịch, sau đó mới biết anh ấy đã ký hợp đồng với Tinh Huy Media, còn tham gia một web drama về điều tra tội phạm, đóng vai đại nhân vật phản diện.
Khi tôi mở video, màn hình tràn ngập người khen khả năng diễn xuất tốt cũng như ánh mắt và biểu cảm hoàn hảo của anh ấy.
Đùa gì thế, anh ấy vốn dĩ là đại nhân vật phản diện.
Đây quả thực là lấy diện mạo vốn có ra để diễn mà.
Nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Bùi Tịch qua ống kính, tôi cảm thấy không vui, đột nhiên muốn khóc.
"Đồ tồi, không nói tiếng nào đã rời đi, lăn lộn ở nơi tốt hơn rồi cũng không thèm liên lạc với tôi..."
Chắc đầu tôi bị đổ đầy nước rồi, vậy mà lại đi tới Tinh Huy Media.
Đối mặt với nụ cười dịu dàng của cô gái ở quầy lễ tân, tôi chột dạ nói: "Tôi tìm Bùi Tịch."
"Xin hỏi có hẹn trước không ạ?"
"......Không có."
Cô gái này tố chất cũng rất cao, lại không hề lật mặt, vẫn mỉm cười như cũ chỉ vào ghế sofa bên cạnh.
"Người hâm mộ có thể qua bên kia chờ."
Tôi quay đầu lại nhìn, khá thật, chi chít người đều là những cô gái trẻ.
"..."
Bùi Tịch d.ư.ợ.c hoan nghênh như vậy sao? Không biết ai đã hét lên "Bùi Tịch đến rồi", các cô gái nãy còn trò chuyện cười đùa lập tức đứng dậy lao về phía cửa kính xoay.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp lại Bùi Tịch sau vài tháng.
Anh ấy đã khác trước.
Thân mặc bộ vest đặt may, mái tóc được tạo kiểu tỉ mỉ, duy chỉ có gương mặt vẫn vô cùng góc cạnh, không chê vào đâu được.
Tôi không biết mình lấy đâu ra sức lực vượt qua đám người hâm mộ, lao tới trước mặt anh ấy.
"Bùi Tịch..."
Tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng của anh, lời muốn nói nhất thời nghẹn lại trong cổ họng.
Sau đó đột nhiên tôi bị ai đó đẩy một cái, loạng choạng lui về sau, cuối cùng ngã xuống đất.
Lòng bàn tay đau nhói, chắc là bị trầy xước rồi.
Trong tầm mắt tôi xuất hiện một đôi giày da sáng bóng, tôi ngước đôi mắt đẫm nước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt cau có của Bùi Tịch.
Phòng khách của Tinh Huy Media.
Bùi Tịch nhờ trợ lý mang hộp y tế đến, lấy bông và cồn sát trùng ra.
"Đưa tay."
"Tôi sẽ tự làm." Tôi nhỏ giọng nói.
"Đưa tay, đừng bắt tôi lặp lại lần thứ ba."
"Ồ."
Tôi ngồi trên ghế sofa nhìn anh ấy đang chăm chú xử lý vết thương, không nhịn được mở miệng: "Thực xin lỗi."
Động tác Bùi Tịch hơi dừng lại, không lên tiếng.
"Hôm đó tôi đã mắng oan anh, tôi không biết rượu bị bỏ t.h.u.ố.c, lại còn hung dữ với anh như vậy, đều là lỗi của tôi, anh đừng giận tôi có được không?"
Bùi Tịch còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng khách đã bị đẩy ra.
Một cô gái rất xinh đẹp bước vào với nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp.
"Anh Bùi, cuộc phỏng vấn sắp bắt đầu rồi."
Tôi nhận ra cô gái đó.
Cô ấy là nữ diễn viên đang được chú ý gần đây, hình như tên là Yến Mộng, cô ấy đã đóng vai chính trong một số bộ phim truyền hình nổi tiếng, ngoại hình xinh đẹp và thần thái thần tiên.
Vẻ ngoài của Tùy Yên chính là tham khảo từ cô ấy.
Tôi theo bản năng nhìn Bùi Tịch, quả nhiên thấy vẻ mặt dịu xuống.
"Tôi sẽ tới đó ngay."
Anh ấy quay sang tôi và nói: "Tôi sẽ nhờ trợ lý của tôi đưa cô về."
Tôi từ chối anh ấy, một mình đi thang máy xuống tầng một.
Khi sắp ra khỏi cửa thì bị một người đàn ông mặc vest, chân đi giày da gọi lại.
"... Cô Đường, tôi biết mối quan hệ của cô và Bùi Tịch, nhưng hiện tại cậu ấy đang ở đỉnh cao danh vọng, công ty không muốn xảy ra bất kỳ scandal nào trong thời kỳ phát triển của cậu ấy, mong cô hiểu."
Anh ta đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
"Đây là tiền bồi thường cho cô."
Tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu đến thế này, so với lúc chia tay hay lúc biết được giáo sư Điền có bạn gái còn khó chịu hơn.
"Tranh Tranh, sao lúc đó cậu không tức giận chứ? Họ không cho cậu liên lạc với Bùi Tịch, thì cậu thật sự không liên lạc với anh ấy sao? Bùi Tịch là người, không phải hàng hóa, họ dựa vào cái gì mà hạn chế quyền tự do yêu đương của anh ấy!"
Giọng nói của Kiều Tịch từ trong điện thoại truyền ra, giọng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Không phải là tớ không liên lạc với anh ấy, mà là tớ không dám liên lạc với anh ấy..."